Đối với việc Tu Thủy đột nhiên xuất hiện mỏ vàng, mặc kệ các bá tánh có đồn thổi cỡ nào, phía quan phủ vẫn chối không nhận, cũng tiếp tục không cho phép người khác tới gần đoạn sông kia. Điều này khiến càng nhiều người cảm thấy kỳ lạ hơn.
Tin tức truyền tới tai bọn hải tặc, đám lâu la hỏi: “Đại đương gia, chúng ta có cần đi tìm hiểu cho kỹ không?”
Đó chính là mỏ vàng đấy!
Từ khi tên họ Liễu kia tới, bọn chúng đã không khai trương được gì suốt hai tháng qua rồi, cứ tiếp tục như thế này thì làm hải tặc còn có ý nghĩa gì nữa. Nếu chúng cướp lấy mỏ vàng đó làm của riêng, bọn chúng cũng không cần làm hải tặc nữa, cứ thế mà tan rã, ai về nhà nấy, vợ ai nấy cưới, sống hạnh phúc ấm êm.
Đại đương gia nhìn đám thuộc hạ đang chờ mong mình, lạnh mặt mắng: “Đúng là một đám ngu xuẩn! Thiên hạ làm gì có chuyện tốt như thế? Trước nay Tu Thủy xuất hiện vô số quan viên, lại chỉ có một người phát hiện ra mỏ vàng à? Nơi này bây giờ nằm trong tay tên họ Liễu kia, hắn đang đấu với chúng ta lại đột nhiên phát hiện mỏ vàng, chuyện này có khác nào mồi câu đợi chúng ta đến cắn. Nếu chúng ta mà tới đó thì phải là tự dâng mình tới cửa mới đúng.”
“Tên họ Liễu xảo quyệt tới thế ạ?” Đám hải tặc lập tức kinh hãi. Vàng thì đúng là đáng giá thật, nhưng không quan trọng bằng cái mạng nhỏ này của chúng được.
“Hừ, tóm lại, không kẻ nào được đi hết. Nếu ai dám đi thì đừng có mà quay về nữa.” Đại đương gia ra lệnh.
Nghe mệnh lệnh này của hắn, dù có bất kỳ ai muốn đi thì cũng chỉ đành tạm thời giấu xuống đáy lòng.
…
Tu Thủy.
Tuy chuyện có mỏ vàng không thể dụ đám hải tặc tới đây nhưng không ít bá tánh vẫn đang cố đào bới. Ngoại trừ nơi mà quan phủ canh giữ, ngày nào cũng có rất nhiều người ôm hy vọng vào may mắn, muốn một đêm phất nhanh mà tới đào vàng.
Thời gian trôi qua, từng ngày từng ngày, nhóm hải tặc vẫn không có động tĩnh gì, Phó Thị Lang lại buông lời khen ngợi không ngừng: “Đúng là hậu sinh khả úy*.” Website TruyenLau.com
*Hậu sinh khả úy = lớp sau giỏi hơn lớp trước: Câu nói dùng để khen ngợi người trẻ tuổi. Có xuất xứ từ “Luận ngữ – Tử hãn”
Kỳ Phương đứng cạnh hầu hạ vẫn chưa hiểu chuyện gì, hắn hỏi: “Lão gia, Liễu đại nhân đặt cái bẫy này lộ liễu quá rồi chứ? Nếu ta mà là hải tặc, ta cũng sẽ không cắn câu.”
Phó Thị Lang vuốt râu: “Ai nói là muốn hải tặc cắn câu?” Kỳ Lang lại càng thấy khó hiểu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Khoảng nửa tháng trôi qua, chuyện Tu Thủy có vàng đã bị người bên ngoài nghe được, vậy mà quan viên trong Tu Thủy huyện vẫn cứ “Im lặng phát tài”, trực tiếp phủ nhận lời đồn với người ngoài, thế nhưng hành động đào vàng lại hết sức đáng để tâm.
Cùng lúc này, ở trăm dặm ngoài xa, tàn hồn vẫn đang ôm thanh cổ kiếm, tìm thợ rèn khắp nơi để mong có cơ hội sửa chữa lại thanh kiếm.
Thế nhưng hắn đã hỏi rất nhiều thợ rèn, bọn họ nhìn cổ kiếm xong đều lắc đầu, tỏ vẻ không thể nào sửa được nữa.
TruyenLau.com
“Thật sự không còn cách nào khác sao?” Tàn hồn liên tục hy vọng rồi lại liên tục thất vọng, cuối cùng tìm được một vị tiền bối giỏi về rèn đúc, hắn tỏ vẻ bản thân có thể tìm được vô số vàng bạc, chỉ cầu xin đối phương giúp mình sửa kiếm.
“Không phải là ta không muốn giúp ngươi, mà là phương pháp rèn đúc thanh kiếm này đã bị thất truyền rồi. Đó chỉ là điều thứ nhất, thứ hai là lúc thanh kiếm này được đúc, thợ rèn có lẽ đã dùng chính mình để hiến tế nên mới tạo ra thanh bảo kiếm thế này. Hiện giờ thân kiếm của nó không được đầy đủ, nếu đúc lại thì vẫn được, nhưng sao ta lại phải vì một thanh kiếm mà nhảy vào lò rèn chứ?” Người tiền bối đó nói.
“Ta biết rồi.” Tàn hồn u buồn chào tạm biệt vị tiền bối, ôm kiếm đi tới bờ sông.
Thanh kiếm trong lòng hắn vẫn không có động tĩnh gì, hắn ngước nhìn cảnh hoàng hôn đang dần khuất bóng ở nơi xa.
Thật ra không phải hắn không biết.
Ở cạnh thanh kiếm này nhiều năm như vậy, kiếm ngày càng không thích nói chuyện, hắn có thể cảm giác được.
Xung quanh thân kiếm cũng lượn lờ hơi thở hủ bại, khiến hắn đứng ngồi không yên… hắn sợ người bạn đã sống chung mấy trăm năm qua của mình sẽ bỏ hắn mà đi.
“Nếu ta có cơ thể thì hay quá.” Tàn hồn ngồi thầm thì ở bờ sông: “Thế thì ta có thể cùng ngươi hòa làm một. Tiếc rằng thi cốt của ta đã sớm hóa thành một nắm đất vàng.”
Thanh kiếm trong lòng hắn phát ra một tiếng “vù vù”, hình như đang an ủi người ôm lấy mình.
“Không biết ngươi có còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không, khi đó ta chỉ liếc mắt đã nhìn trúng ngươi. Lúc ấy ta đã nghĩ, đây chắc chắn là một thanh kiếm tốt.” Sau đó hắn đã mang tất cả đồ đáng giá trên người mình ra để mua nó.
Mấy trăm năm trôi qua, ban đầu hắn còn thấy rất dài, thế nhưng khi quay đầu nhìn lại, mọi chuyện giống như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.
“Ta là kiếm khách, nếu đã là một kiếm khách thì sao lại không có kiếm được chứ? Ngươi yên tâm, ta chắc chắn sẽ tìm được cách để sửa lại ngươi.” Tàn hồn nói đầy hứa hẹn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh