Sau khi Liễu Phú Vân lên xe rời đi, Kỳ quản gia lập tức lặng lẽ bám theo sau. Nhưng Liễu Phú Vân đã đề phòng trước, cố ý đi vòng đường xa, sau khi cắt đuôi được mới tiếp tục thẳng tới chùa Hộ Quốc.
Phó Thị Lang là đứa con thứ tư của Định Quốc Công. Khác với ba vị ca ca vô dụng trên tuổi, khi còn tuổi niên thiếu ông đã đỗ tiến sĩ, giờ chưa tới bốn mươi mà đã ngồi trên vị trí cao, là người có thể giúp Định Quốc Công phủ giữ vững sự phồn vinh trong mấy chục năm tới.
Có thể nói, tuy bên ngoài thì thấy Định Quốc Công phủ do Định Quốc Công làm chủ, nhưng người nắm giữ quyền lực thật sự lại là Phó Thị Lang.
Vì điều này cho nên khi vị quan chủ kia bảo hắn giao đồ vật cho Phó Thị Lang, Liễu Phú Vân mới tin rằng nàng có chút năng lực.
Đến khi tới được chùa Hộ Quốc thì đã là giữa trưa. Muốn biết Phó Thị Lang ở đâu, chỉ cần hỏi tăng nhân trong chùa là được.
“Công tử, hiện giờ Phó đại nhân đang ngắm hoa sau núi, trụ trì đang tiếp đón.” Tùy tùng sau khi hỏi thăm xong lập tức về bẩm báo.
“Sau núi à?” Liễu Phú Vân dừng bước, nếu bọn họ đang ngắm hoa thì hắn không tới làm phiền nữa: “Vậy thì ngươi cứ để ý bọn họ, nếu Phó đại nhân quay lại thì lập tức báo cho ta biết.”
“Vâng.”
Chùa Hộ Quốc là ngôi chùa đệ nhất kinh thành, hơn nữa bây giờ đang là đầu xuân, khách hành hương tới lễ phật rất đông. Liễu Phú Vân ôm tráp gỗ, tránh dòng người đông đúc, tìm một nơi yên tĩnh mà ngồi xuống.
Khi con người ngồi im một chỗ thì thường hay suy nghĩ lung tung. Ngay khi hắn đang ngây ngẩn nhìn tráp gỗ thì tiếng nói của một đôi phu thê bên cạnh truyền tới.
“Các vị phật này rốt cuộc có linh hay không đây? Lão nương đi xin hơn mười tòa chùa miếu rồi, nhưng vẫn chưa thể có con.” Giọng nói của nữ nhân hơi không kiên nhẫn.
“Muội bái mấy bức tượng đất đó làm gì, thà rằng chúng ta tự mình cố gắng nhiều hơn.” Nam nhân lại không hề kiêng ky gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Bậy bạ, thầy bói nói rằng chỉ cần chúng ta lên núi cầu xin là có thể có thai. Có phải vì trước kia huynh g.i.ế.c chóc nhiều quá nên giờ mới không thể có con, ông trời đang trừng phạt ta chứ gì?”
“Ta mà g.i.ế.c nhiều người á? Trước không nói tới việc ta đã rửa tay chậu vàng nhiều năm, những người ta g.i.ế.c đều là đám cặn bã, nếu ông trời thật sự công tư phân minh thì đã sớm để ta cho muội sinh mười đứa, tám đứa rồi.”
“Huynh còn dám nói nữa?”
“Ui da, đừng nhéo nữa, lỗ tai sắp rớt luôn rồi…”
Lúc bọn họ đi ra từ sau núi giả, Liễu Phú Vân thấy một nữ nhân đang nhéo tai nam nhân. Dáng người nữ nhân kia rất mập mạp, mỗi bước đi đều làm cho thịt mỡ trên má rung lên, nam nhân thì cao gầy, trông y như cây gậy trúc.
Liễu Phú Vân không cố ý nghe lén, hắn đứng dậy gật đầu như xin lỗi bọn họ, lùi về sau nửa bước. TruyenLau
Nữ nhân thấy có người ngoài cũng không chịu buông tay ra, chỉ có đôi mắt nhanh chóng liếc nhìn Liễu Phú Vân, đợi khi hai người rời đi, Liễu Phú Vân vẫn còn loáng thoáng nghe được: “Nếu nhi tử của ta sau này cũng tuấn tú như thế thì tốt quá.”
Nam nhân cố vùng vẫy trong tay nữ nhân: “Nếu giống như ta thì muội cứ bỏ suy nghĩ này đi. Không đúng, không phải muội muốn đổi phu quân đấy chứ? Muội đừng có mà mơ!”
Bọn họ dần đi xa, Liễu Phú Vân theo bản năng nở nụ cười nhạt, nhưng khi ánh mắt dời xuống tráp gỗ, đôi mắt của hắn lại sa sầm.
Khoảng chừng hai khắc sau, tùy tùng chạy về, thở hổn hển nói: “Công tử, Phó đại nhân quay lại rồi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Liễu Phú Vân lập tức ôm tráp gỗ đứng lên.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh