Một ca kĩ dựa vào giọng hát để kiếm sống, một khi mất giọng thì kết cục gần như đã được định đoạt.
Ngay khi ma ma Tiểu nguyệt Lâu biết chuyện thì lập tức mời đại phu tới khám, đồng thời còn gọi cả quy công đến để dặn hai ca kĩ kém hơn Kim Thu một chút tiếp khách vào tối nay.
Cho dù giọng nói của Kim Thu có ra làm sao thì nàng cũng phải chuẩn bị mọi thứ thật đầy đủ.
Tú bà dặn dò xong hết thì quay sang hỏi Tiểu Hồng: “Hôm nay nàng có ăn linh tinh gì không?”
Tiểu Hồng lắc đầu: “Không có, cả ngày đều như bình thường.” “Thế có động phải cái gì lạ không?”
“Không. Vừa một khắc trước vẫn còn ổn, tự nhiên nghỉ ngơi xong tỉnh dậy đã không nói được nữa.” Tiểu Hồng đáp.
Tú bà kiểm tra y phục một hồi vẫn không thấy vấn đề ở chỗ nào.
May mà đại phu đã tới, sau một hồi thăm khám, đại phu lắc đầu nói: “Giọng của nàng có lẽ sẽ hoàn toàn biến mất, thế nên mới không nói được. Cái này chỉ có thể điều trị từ từ, còn việc có khỏi hay không thì chỉ biết nhờ vào ông trời mà thôi.”
Câu này khiến lòng Kim Thu và tú bà còn lạnh hơn nữa.
Tú bà sai người tiễn đại phu đi, sau đó bảo quy công nói hai ca kĩ khác thay Kim Thu đi dự tiệc, để bồi tội, nàng còn chủ động tặng thêm rượu ngon.
Dặn dò xong, tú bà nhìn về phía Kim Thu rồi nói: “Bữa tiệc hôm nay ngươi không thể đi được nên ta tạm giúp ngươi lo liệu rồi, cái khó nhất là yến tiệc phong hà bảy ngày sau của thái thú.”
Nếu tới lúc đó mà giọng nói của Kim Thu vẫn chưa khôi phục thì đừng nói tới những thứ khác, chỉ riêng kiếp ca kĩ của Kim Thu thôi đã không thể đi tiếp nữa rồi, Tiểu Nguyệt Lâu cũng mất đi một cây hái tiền.
Kim Thu nghĩ tới kết cục của các ca kĩ bị thay thế thì lập tức quỳ xuống trước mặt tú bà, cầu xin trong im lặng.
“Ta tất nhiên sẽ giúp ngươi.” Tú bà hút tẩu thuốc dài, vẻ mặt u ám nói: “Ta còn muốn ngươi kiếm tiền về cho ta nữa mà. Nếu đại phu này khám không tốt thì chúng ta đổi đại phu khác. Thành Kim Lăng lớn thế này chắc chắn phải có cách. Tiểu Hồng, giúp nàng chuẩn bị một chút, chúng ta đi gặp đại phu.”
“Vâng!”
Website TruyenLau.com
Nhưng dù các nàng bận rộn đi gặp cả năm sáu đại phu suốt đêm, tú bà có hùng hổ đòi đập y quán của người ta cỡ nào đi nữa bọn họ cũng không có cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Sau khi trở lại Tiểu Nguyệt Lâu thì trời đã khuya lắm rồi, chính sảnh vẫn ồn ào náo nhiệt như cũ, chỉ có viện của Kim Thu là im ắng như có người chết.
Tiểu Hồng nhìn cô nương của mình ngồi dựa bên cửa sổ rơi lệ trong thầm lặng thì lòng cũng rất khó chịu. Nàng không hiểu, tại sao một người đang yên đang lành lại bỗng nhiên mất tiếng.
Nàng ôm tay dựa vào vách tường, ngồi xuống, nhớ lại đủ chuyện vào ban ngày, đột nhiên nàng nhớ tới lời của Phó cô nương.
TruyenLau
Đi cũng uổng công.
Chẳng lẽ lời vị Phó cô nương kia nói là chỉ chuyện này? Nàng ta biết chuyện cô nương sẽ mất tiếng sao?
Tiểu Hồng nghĩ tới đây thì lại thấy khó hiểu.
Nhưng khi nàng nhìn thấy cô nương nhà mình đang im lặng rơi lệ thì cũng không định nói cho nàng ta nghe, mà cố gắng nhịn tới chạng vạng ngày hôm sau.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hôm sau, vị Phó cô nương mỗi tối đều đến nghe hát hôm nay không đến, nhưng người tùy tùng đi theo xách đồ cho nàng lại mở quán ngay cạnh bờ sông.
Tiểu Hồng suy nghĩ một hồi liền đi tới trước quầy hàng của hắn, ngạc nhiên hỏi: “A, hóa ra ngươi bán đồ ăn ở đây à?”
Triệu Hưng Thái cũng nhận ra nàng, cười nói: “Là cô nương à.” Hắn quan sát nét mặt Tiểu Hồng rồi bảo: “Sắc mặt của cô nương sao lại khó coi thế, có phải chưa ăn gì rồi không?”
Tiểu Hồng cứng người, nàng bây giờ đâu còn tâm trạng nào mà ăn uống, từ hôm qua tới giờ chỉ ăn mỗi chút cơm khô lúc sáng, đến một giọt nước cũng chưa uống.
Triệu Hưng Thái thấy nàng không đáp thì lấy một miếng điểm tâm đưa nàng: “Ăn chút đi, nếu không cô nương mà ngất trước quầy của ta thì người xung quanh lại bảo ta hạ độc cô nương đấy.”
Tiểu Hồng ngại ngùng nhận lấy, lục mười mấy đồng tiền từ trong túi vải ra: “Trả cho ngươi, nếu không người khác lại nghĩ rằng ta ăn quyt của ngươi.”
Triệu Hưng Thái cũng vui vẻ nhận lấy, nói: “Cô nương cũng có tiền mà, sao lại nhịn đói lâu thế?”
“Phần lớn là vì không có thời gian, những kẻ hầu hạ người khác như chúng ta đều phải đợi các cô nương ăn trước rồi mới được ăn. Người nào chậm một chút là dưới bếp hết đồ ăn ngay. Đôi lúc sẽ còn ít thức ăn thừa của khách, nhưng đa phần đều là đồ ăn nhiều dầu mỡ, ăn nhiều bụng sẽ không thoải mái.” Tiểu Hồng vừa cắn điểm tâm vừa nói.
“Thế à?” Triệu Hưng Thái gật đầu, hắn thở dài nhìn sông Tần Hoài ngợp ánh đèn hoa. Phía sau hình ảnh xa hoa rộn ràng này lại là cảnh tượng khiến người ta cảm thấy xót xa.
“Phải.” Tiểu Hồng ăn xong rồi mới dò hỏi: “Hôm qua ta thấy ngươi đi theo Phó cô nương, sao hôm nay chỉ có mình ngươi, Phó cô nương không đi nghe hát sao?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh