“Được rồi được rồi.” Phó Yểu thấy y không chịu cứng cũng chẳng chịu mềm, đành phải nói: “Đợi ta kiếm đủ rồi sẽ nói cho ngươi biết. Có một số việc giờ vẫn khó mà nói được, cũng không thể nói ra.”
Lý do này làm Chung Ly thoáng liếc nhìn Phó Yểu. Y nhìn lên bầu trời, mặt trời sắp lên tới đỉnh rồi. “Đi thôi.” Y dẫn đường đi trước.
Phó Yểu bước theo sau.
Hai người đi xuyên qua rừng trúc nơi sườn núi, trước mắt không còn là thôn trang yên bình ở Thủy huyện nữa, nơi đó đã biến thành biển cả mênh m.ô.n.g cuồn cuộn.
Hôm nay thời tiết rất sáng sủa, gió thổi nhẹ nhàng trên mặt biển, gợn sóng hiện lên lấp lánh. Phía bến cảng là cảnh tượng tàu thuyền tấp nập, hai bên bến tàu đầy những cửa hàng mọc san sát nhau. Trong đó có người mua bán trao đổi, còn có các cửa hàng chuyên bán thức ăn, vật dụng hàng ngày…
Chung Ly dẫn Phó Yểu tới cạnh bến tàu, ngồi xuống quán bán đồ ăn gần nhất.
Cửa hàng này không lớn, chỉ là một căn phòng xây từ ván gỗ, bên ngoài là sân đất trống vắng, đặt bốn năm cái bàn gỗ. Bây giờ chưa phải là lúc ăn cơm, nên gần đó chỉ có vài tên cu li đang nói chuyện phiếm.
Bọn họ thấy Chung Ly và Phó Yểu thì gọi với vào trong phòng: “Tế muội, có khách.”
Sau đó một nữ tử khoảng 17, 18 tuổi bước ra ngoài. Vẻ ngoài của nàng ta cũng giống như tên, dung mạo bình thường nhưng dáng người lại hết sức nhỏ xinh. Có điều thứ khiến Phó Yểu phải chú ý chính là đôi mắt màu lam kia.
Mặc dù đôi mắt bị giấu dưới mái tóc dài, nhưng khi nàng ta nâng mí mắt lên, ánh sáng xinh đẹp rạng ngời đó vẫn dễ dàng tỏa khắp xung quanh.
“Thật là một đôi mắt xinh đẹp.” Phó Yểu khen.
Chủ tiệm nghe nàng khen thì không có biểu cảm gì lắm, giọng điệu cũng không quá nhiệt tình: “Hai vị muốn ăn gì?”
Lần này thì Phó Yểu chỉ nghe theo Chung Ly.
“Hai chén hoành thánh là được.” Chung Ly tùy tiện ngồi xuống, Phó Yểu cũng ngồi theo.
TruyenLau
Chủ tiệm đáp lời, không nói thêm câu nào, xoay người vào phòng làm hoành thánh. Từ đầu tới cuối, nàng ta dường như chưa từng nhìn thấy nhóm cu li ngồi bên cạnh, hai mắt gần như chỉ đặt trên người Chung Ly và Phó Yểu.
Bên bến tàu có thuyền ghé vào, nhóm cu li thấy có việc làm thì vội chạy tới, trong tiệm bây giờ còn lại mỗi Chung Ly và Phó Yểu.
“Đây đúng là một nơi ở lý tưởng.” Phó Yểu thích gió biển ấm áp. Sống ở đây vào mùa thu, sự nóng bức gần như đều bị bỏ lại phía sau, vẻ bận rộn nơi bến cảng lại mang tới cảm giác nhộp nhịp, sống động mới lạ.
Không phải đợi lâu, chỉ lát sau chủ tiệm đã mang hoành thánh ra cho bọn họ. Phó Yểu nếm thử một ngụm, mùi hương thật sự không tệ chút nào.
TruyenLau
Canh hoành thánh đậm vị hải sản, nhân hoành thánh lại chỉ là đồ ăn bình thường, cắn vào vừa thơm vừa ngọt lại không làm người ta thấy ngấy.
Chỉ với một chén hoành thánh này, có thể biết được tay nghề của nàng ta quả thực không kém gì Triệu Hưng Thái, có khi còn nhỉnh hơn một chút.
Một chén hoành thánh có hơn hai mươi cái, Phó Yểu ăn xong thì ra hiệu cho Chung Ly lấy tiền.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Chung Ly đưa cả túi tiền cho nàng.
“Cảm ơn ông chủ đã mời khách.” Phó Yểu cầm túi tiền, bước vào căn nhà gỗ.
Chủ tiệm đang nấu canh ở bên trong, ngay cạnh còn đặt tôm hùm tươi rói và xác cua.
“Chủ quán, trả tiền.” Phó Yểu nói.
Chủ tiệm nghe xong, nhanh tay bỏ hải sản vào nồi canh, vừa đi vừa lau tay, nói: “Mười văn tiền.”
“Rẻ vậy à?” Phó Yểu đưa tiền cho nàng ta: “Tài nghệ của chủ quán thật sự không tệ, ta rất thích. Số tiền này ngươi cứ nhận hết đi, mai chúng ta sẽ lại tới, khi đó hy vọng có thể được ăn hoành thánh nhân thịt tôm gạch cua.”
Chủ tiệm nhìn thỏi vàng trước mặt, đôi mắt luôn bình tĩnh cuối cùng cũng hơi d.a.o động.
Nàng ta nhận lấy vàng, nói: “Ngày mai khi nào các ngươi tới?”
“Cũng khoảng thời gian này.” Phó Yểu đáp. Vừa kịp giờ cơm trưa, có thể ngồi xuống ăn luôn.
“Được.” Chủ tiệm đồng ý.
“Đôi mắt của ngươi rất đẹp.” Phó Yểu nói tiếp: “Ngươi phải bảo vệ nó cho tốt, không ít người nổi lòng thèm muốn trước sắc đẹp tuyệt trần như vậy đâu.”
Chủ tiệm ngơ ngác.
Rất nhiều người thèm muốn nó à?
Phó Yểu quay lại thì thấy Chung Ly đang đợi mình, cả hai sóng vai nhau đi dọc theo bờ biển. Lúc này Phó Yểu cũng đã nhận ra vị trí của Thiên Nhất Kiếm, tiếc rằng trên thân kiếm lại dính nhân quả.
“Nhân quả trên người nó chính là vị chủ tiệm hoành thánh vừa rồi à?” Phó Yểu hỏi.
“Ừ.” Chung Ly đáp, nhìn về phía mặt biển rộng lớn đằng xa: “Lần đầu tiên ta thấy nàng ta là vào mười năm trước.”
Khi đó y đi ngang qua Đông Hải, cảm nhận được hơi thở của Thiên Nhất Kiếm, có điều tới nơi lại thấy một tiểu nữ hài đang ôm chặt thanh kiếm trong tay.
“Lần thứ hai là sáu năm trước, nàng ta mở một cửa tiệm hoành thánh ở đây.” Khi đó cửa hàng mới mở, y chỉ đi ngang qua chứ không hề ghé lại.
Giờ là lần thứ ba, y dẫn Phó Yểu tới.
Nhìn theo một góc độ nào đó, ngay khoảnh khắc cả hai gặp nhau thì cũng đã dính nhân quả rồi.
“May mắn ngươi là người gặp được.” Phó Yểu nói: “Nếu không cả đời này có lẽ ta cũng không thể biết được vị trí của thanh kiếm này. Để báo đáp ngươi, từ ngày mai trở đi, toàn bộ ăn uống đi lại của ngươi ta bao hết.”
Chung Ly nhìn nàng tự nhiên đặt túi tiền của mình bên hông, im lặng không nói gì.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh