Cuối cùng Phó Thị Lang phải ra mặt khuyên can hai ca ca mình, lúc này mới ngăn được những chuyện mất mặt.
“Nhị ca, tam ca, có chuyện gì chúng ta tới thư phòng rồi nói.” Bọn họ đứng ở giữa đường như vậy chẳng khác nào làm trò cười cho bọn hạ nhân.
“Không cần.” Phó Nhị cười lạnh: “Dù sao chúng ta đều trở mặt hết rồi, lão tứ cũng đừng giả vờ làm người tốt nữa. Suốt mấy năm nay đại ca nhận được không ít lợi ích, ngươi cũng đâu kém cạnh gì. Trước đây khi ngươi vừa đỗ tiến sĩ, gia đình đã chuẩn bị cho ngươi bao nhiêu tiền, chính ngươi là người hiểu rõ. Giờ ngươi đã làm quan, phụ thân còn bỏ ra một số bạc cực lớn cho ngươi. Cuối cùng, tất cả lợi ích đều thuộc về hai người các ngươi, ta và lão tam chẳng có gì cả. Chúng ta chỉ là muốn lấy lại công bằng cho mình mà thôi, vậy mà quay đầu lại còn phải mang tiếng xấu.”
Phó Tam và Phó Nhị nói xong thì giận dỗi bỏ đi, Phó thế tử cũng phất tay áo trở về phòng. Chỉ còn một mình Phó Thị Lang, y ra lệnh cho đám hạ nhân không được phép để chuyện này truyền ra ngoài.
Phó Ngũ Nương ở nội viện nghe được tin tức này thì trong lòng bắt đầu coi thường tầm nhìn hạn hẹp của hai vị thúc thúc, nàng ta nói với Liên Diệp: “Tầm nhìn của bọn họ đúng là nhỏ hơn lỗ kim mà, chỉ vì một chút tiền vặt mà bỏ cả mặt mũi.”
Hai người này đúng là bùn nhão không thể trét tường, ngay cả chuyện quan trọng như vậy cũng không nhận thức được thì dù là ai cũng chẳng thể đỡ bọn họ đứng thẳng nổi.
Nếu phân gia, đại phòng sẽ chỉ còn một mình phụ thân, người ngoài dù sao cũng sẽ kém hơn nữ nhi ruột thịt của mình. Tới lúc đó nàng ta có thể nhân cơ hội này mà nối lại quan hệ với phụ thân rồi.
Phó Ngũ Nương nghĩ tới đây thì lập tức đi tiếp cận nhị thẩm, xúi giục bà ta. Nhị phu nhân và Tam phu nhân sau khi trở về phòng lại càng oán hận.
Vì xảy ra chuyện này mà không khí trong phủ Định Quốc Công ngày càng tệ, tuy các chủ nhân không hề thay đổi sắc mặt nhưng vết nứt đang ngày một lan rộng, chỉ đợi đến lúc bị xé rách hoàn toàn.
…
Tửu lầu Thái Bạch.
Phó Thị Lang nhìn nữ tử bí ẩn trước mặt, nói: “Phó quan chủ, thật xin lỗi. Giao dịch mà phụ thân ta đã nói, bọn ta muốn hủy bỏ.” Ông nói xong thì đẩy tờ ngân phiếu trước mặt tới: “Đây là thành ý của chúng ta, xin ngài nhận lấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Phó Yểu không nhận, chỉ nói: “Phó đại nhân nghĩ rằng kết thúc giao dịch giữa chúng ta thì vết rách tình cảm giữa mấy huynh đệ các ngươi sẽ không còn nữa à? Với một số người nào đó, tiền bạc còn quan trọng hơn tình cảm nhiều.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phó Thị Lang nhíu mày: “Chuyện của Tam Nương trước đây, Phó gia của chúng ta rất biết ơn ngài, nếu ngày sau có cơ hội, ta chắc chắn sẽ báo đáp. Còn bây giờ thì mấy chuyện này là chuyện nhà chúng ta, không cần Phó quan chủ phải bận lòng lo lắng.”
“Việc nhà của ngươi?” Phó Yểu cười, kéo dải lụa trên mặt xuống, dùng đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn về phía nam nhân trung niên: “Tuy mắt ta đã mù nhưng lòng thì không, còn ngươi rõ ràng không mù mà lại cứ một mực tự lừa gạt chính mình.”
Phó Thị Lang đối diện với đôi mắt nàng, thoáng ngơ ngẩn, hỏi: “Phó quan chủ có ý gì?”
“Ý của ta không quan trọng, chỉ cần ngươi không hối hận là được.” Phó Yểu đứng dậy rời đi.
Dải lụa màu đen kia vẫn còn để lại trên bàn, Phó Thị Lang định cầm lên nhưng cuối cùng cũng không chạm tới, sai người đem cất đi, dặn tiểu nhị trong tiệm nếu cô nương lúc nãy tới nữa thì trả lại cho nàng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
…
Tối đó, thánh nhân vẫn đang ngồi phê tấu chương.
Cửa Ngự Thư Phòng đột nhiên bị người ta dùng một chân đá văng, gió lạnh tiến vào khiến giấy mỏng bay tán loạn. Website TruyenLau.com
Đại thái giám sợ tới mức toan keey lên gọi người, nhưng khi thấy người tới là ai thì tiếng nói lập tức nghẹn lại cổ họng. Thánh nhân vốn đã khá không vui, ngẩng đầu thấy Phó Yểu thì tất cả khó chịu đều bị đè xuống.
“Phó quan chủ đúng là khách quý hiếm khi tới.”
Phó Yểu cũng lười chào hỏi hắn, nói thẳng vào mục đích: “Ta muốn làm một giao dịch với bệ hạ.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh