Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: 1

Chương 1.

 

Ngu Sơ Hạ nhìn chằm chằm vào bức ảnh cưới trên tường và bé gái bên cạnh suốt nửa giờ đồng hồ, cuối cùng cũng phải chấp nhận một sự thật: Cô đã xuyên không tới mười năm sau.

 

Ở thời điểm mười năm sau này, cô không những đã gả cho người đàn ông mình thầm thương trộm nhớ là Chu Hoài An, mà còn có với anh một cô con gái. 

 

Đứa trẻ tên Chu Miên, ngoài đôi mắt và hàng chân mày có nét giống cô, thì khí chất còn lại đúc ra từ một khuôn với Chu Hoài An.

 

Ngu Sơ Hạ hít một hơi thật sâu, chỉ tay vào người đàn ông mặc vest lịch lãm trong ảnh cưới rồi hỏi: 

 

"Bố con đâu?" 

 

Chu Miên hờ hững đáp: "Ở chùa Phổ Đức, tu tập." Ngu Sơ Hạ lặng người. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Chu Hoài An là người đàn ông mà mọi thiên kim tiểu thư ở kinh thành đều khao khát được gả cho nhất. 

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Năm hai mươi tuổi anh đã tiếp quản sản nghiệp gia đình, tính cách tự giác, lễ độ nhưng cũng rất kiêu ngạo, lạnh lùng. 

 

Anh không chạm vào t.h.u.ố.c lá hay rượu bia, sở thích duy nhất là lên chùa tu thiền mỗi tháng.

 
Website TruyenLau.com
Trái ngược hoàn toàn, Ngu Sơ Hạ lại là thái cực đối lập. 

 

Mồ côi mẹ từ nhỏ, cô chỉ thích làm những việc mà bố mình cấm cản. 

 

Từ uống rượu, đi bar đến đua xe... cô sống một cuộc đời phóng khoáng, bất cần. 

 

Cô chưa từng nghĩ có ngày mình lại kết hôn với người như Chu Hoài An!

 

Lúc này, nhìn đôi nam nữ tựa sát bên nhau trong ảnh, cô nôn nóng muốn gặp anh ngay lập tức. 

 

Sau khi thu xếp nhanh gọn, cô liền rời nhà. 

 

Trên đường đến chùa Phổ Đức, trong đầu Ngu Sơ Hạ hiện lên rất nhiều ký ức xa lạ.

 

Cô lần giở lại những mảnh ký ức đó như đang xem một bộ phim, và nhận ra đó là mười năm cuộc đời mà mình chưa từng trải qua. 

 

Trong ký ức, cô không còn là thiếu nữ nổi loạn năm nào, mà đã học cách trở thành một người vợ hiền, người mẹ đảm dịu dàng, đoan trang.

 

Tháng chạp giá rét, đường lên núi vô cùng khó đi. 

 

Đứng trước cổng chùa Phổ Đức, Ngu Sơ Hạ cố gắng điều chỉnh dáng vẻ cho thật ôn hòa, nhã nhặn như trong ký ức rồi mới gõ cửa. 

 

Lát sau, một vị tăng nhân ra mở cửa: 

 

"Nữ thí chủ có việc gì?"

 

"Tôi tìm Chu Hoài An." 

 

Ngu Sơ Hạ mỉm cười lịch sự, "Tôi là... vợ của anh ấy." 

 

Mấy chữ "vợ của anh ấy" vương nơi đầu lưỡi, ngọt ngào như mật.

 

Chẳng bao lâu sau, Chu Hoài An bước ra. 

 

Anh mặc bộ đồ dài màu mộc giản dị, tay lần chuỗi hạt trầm hương, ngũ quan thanh tú lạnh lùng như một pho tượng tạc hoàn mỹ. 

 

"Có chuyện gì?"

 

Cơn phấn khích lúc mới đến khiến Ngu Sơ Hạ quên khuấy việc tìm một cái cớ, mãi mới thốt ra được một câu: 

 

"Em đến đón anh về nhà." 

 

Không ngờ giây sau, ánh mắt Chu Hoài An chợt lạnh lẽo, giọng nói trầm hẳn xuống: 

 

"Ngu Sơ Hạ, cô muốn ly hôn đúng không?"

 

Ngu Sơ Hạ sững sờ, đầu óc mơ hồ không hiểu chuyện gì. 

 

Cô vội vàng lục lọi lại những ký ức mới trong đầu và tìm thấy nguyên nhân: Ngay từ khi mới cưới, Chu Hoài An đã đặt ra quy định tuyệt đối không được làm phiền khi anh đang tu thiền, vậy mà sau đó cô vẫn tự ý lên núi.

 

Vì chuyện đó mà lần đầu Chu Hoài An nổi giận với cô, về sau cô chẳng bao giờ dám tái phạm nữa...

 

Chẳng trách lúc nghe cô nói muốn lên núi tìm anh, Chu Miên lại có vẻ mặt muốn nói lại thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngu Sơ Hạ vội vàng giải thích: 

 

"Em không có ý đó..."

 

"Nếu không muốn thì đừng đến làm phiền tôi."

 

Chu Hoài An lạnh lùng nói xong liền thẳng tay đóng sầm cửa chùa lại.

 

Ngu Sơ Hạ không thể tin nổi anh lại nhẫn tâm nhốt mình bên ngoài như vậy. 

 

Niềm vui sướng khi biết mình đã kết hôn với Chu Hoài An vừa rồi cũng tan biến sạch sành sanh.

 

"Không đến thì thôi, làm gì mà phải hung dữ thế!"

 

Ngu Sơ Hạ hậm hực đá vào bậc thềm đá một cái rồi quay người định rời đi.

 

Vừa đi được vài bước, một người phụ nữ đi ngược chiều tiến lại gần.

 

Cô ta mặc bộ đồ công sở lịch thiệp, trang điểm tinh tế, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ thanh lịch, phóng khoáng. 

 

Thấy Ngu Sơ Hạ, người phụ nữ dừng lại gật đầu chào: 

 

"Chu phu nhân."

 

Ngu Sơ Hạ khẽ nhíu mày, họ quen nhau sao?

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

Một lát sau, cô tìm thấy thông tin về người này trong ký ức, đó là thư ký của Chu Hoài An, Đoạn Tịch Nguyệt.

 

Cô lập tức thay đổi sắc mặt, tỏ vẻ dịu dàng: 

 

"Thư ký Đoạn tìm Hoài An sao? Anh ấy đang tu hành, không cho phép ai làm phiền đâu."

 

Đoạn Tịch Nguyệt chỉ mỉm cười, đi lướt qua cô rồi tiến đến gõ cửa chùa.

 

Cảm giác bị ngó lơ này khiến Ngu Sơ Hạ rất khó chịu. 

 

Cô đứng nguyên tại chỗ, chờ xem Đoạn Tịch Nguyệt cũng sẽ bị từ chối giống như mình.

 

Thế nhưng, tăng nhân vào trong chẳng bao lâu, cô đã thấy Chu Hoài An thực sự bước ra, thậm chí đã thay một bộ vest chỉnh tề. 

 

Anh sánh bước cùng Đoạn Tịch Nguyệt, không biết hai người họ nói gì mà Ngu Sơ Hạ nhìn thấy rõ mồn một ý cười nhàn nhạt trong mắt người đàn ông đó.

 

Thái độ khác biệt một trời một vực của Chu Hoài An khiến lồng n.g.ự.c Ngu Sơ Hạ nghẹn đắng. 

 

Theo bản năng, cô vươn tay muốn níu anh lại.

Nhưng người đàn ông ấy lại trực tiếp nghiêng người né tránh!

 

Ngu Sơ Hạ không kịp thu lực, chân trượt đi, cả người ngã nhào xuống sườn dốc đầy tuyết đọng!

 

"Rầm!"

 

Cú ngã khiến mũi cô cay xè, đau đến mức nước mắt chực trào nơi khóe mi. 

 

Ngu Sơ Hạ cứ ngỡ dù Chu Hoài An không đến đỡ thì cũng sẽ dừng lại hỏi han một câu.

 

Nào ngờ vừa ngước mắt lên, bóng dáng người đàn ông đã biến mất từ lâu.

 

Chỉ còn chiếc xe Hồng Kỳ màu đen mang biển số [Kinh A - 88888] đang lao đi vun vút giữa trời tuyết trắng xóa.

 

Chương 2.

 

Ngu Sơ Hạ ngẩn người tại chỗ vì kinh ngạc, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

 

Mãi đến khi lớp tuyết trên người tan chảy thành nước đá thấm thía vào lớp áo, cô lạnh đến mức rùng mình một cái mới chống tay vào thân cây đứng dậy. 

 

Trong lòng cô thầm mắng Chu Hoài An là đồ "khốn khiếp", rồi một mình tập tễnh bước xuống núi.

 

Núi Lộc Môn, nơi chùa Phổ Đức tọa lạc, vốn nằm ở vùng hẻo lánh, Ngu Sơ Hạ phải đi bộ một quãng đường rất dài mới bắt được xe. Khi về đến biệt thự thì trời đã khuya khoắt.

 

Cô mệt rũ rượi ngã xuống ghế sofa, trong đầu cứ quẩn quanh bóng dáng Chu Hoài An và Đoạn Tịch Nguyệt sóng bước rời đi.

 

Giữa bọn họ... là quan hệ gì?

 

Ngu Sơ Hạ lục tìm từng thước phim trong mười năm ký ức ít ỏi, cuối cùng cũng tìm thấy thông tin về Đoạn Tịch Nguyệt: Cô ta mới thực sự là một đại tiểu thư khuê các chính hiệu. Năm năm trước, nhà họ Đoạn phá sản, cha cô ta lâm bệnh nặng qua đời, với tư cách là bạn thân, cha của Chu Hoài An đã sắp xếp cho Đoạn Tịch Nguyệt vào làm việc tại tập đoàn Chu Thị. Mà một người vốn xưa nay không gần nữ sắc, không bao giờ dùng thư ký nữ như Chu Hoài An, lại phá lệ giữ cô ta bên cạnh mình.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu