Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 28

Ngu Sơ Hạ đành phải kể lại một lượt chuyện gặp mặt Chu Hoài An. 

 

Nghe xong, Selena kinh ngạc che miệng: 

 

"Vậy là anh ta định ly hôn để ở bên cậu à?"

 

Ngu Sơ Hạ cạn lời, đưa tay day trán: "Đính chính lần nữa, anh ấy còn độc thân, và năm nay anh ấy mới có hai mươi tám tuổi thôi."

 

"Hai mươi tám tuổi không còn nhỏ đâu." 

 

Selena đổi tư thế nằm trên giường cô, "Ở chỗ bọn tớ, nếu một người đàn ông hai mươi tám tuổi mà chưa kết hôn, cũng chẳng có bạn gái, thì sẽ không có cô gái nào thèm hẹn hò với anh ta đâ.” 

 

Cô đột nhiên hạ thấp giọng: "Bọn tớ sẽ nghi ngờ khía cạnh 'nào đó' của anh ta có vấn đề."

 

Ngu Sơ Hạ xòe tay ra: "Sự thật là, anh ấy tin Phật."

 

Selena há hốc mồm: "Anh ta là hòa thượng à?"

 

"Ừm..." Ngu Sơ Hạ nhịn cười, "Chắc là vậy."
TruyenLau
 

Ngay sau đó, Selena đã dùng vốn kiến thức ít ỏi và lệch lạc của mình về văn hóa Trung Hoa để ra sức khuyên nhủ Ngu Sơ Hạ suốt một hồi lâu. 

 

Đến mức sau đó Sơ Hạ đã ngủ thiếp đi rồi mà Selena vẫn còn lải nhải không ngớt. Website TruyenLau.com

 

Sáng hôm sau Ngu Sơ Hạ không có tiết, nhưng lại bị tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức. 

 

Cô cứ ngỡ là Chu Hoài An gọi đến, nhưng khi bắt máy, giọng của Đoạn Tịch Nguyệt lại vang lên: 

  TruyenLau.com

"Ngu tiểu thư, cùng đi uống cà phê nhé?"

 

Ngu Sơ Hạ bừng tỉnh, mở choàng mắt.

 

Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của cô khi nhận lời, Selena cũng cố lết thân xác ngái ngủ dậy: 

 

"Có chuyện gì thế?"

 

Ngu Sơ Hạ kéo mạnh cánh cửa tủ quần áo: 

 

"Tình địch đến tuyên chiến rồi."

 

Selena lập tức hưng phấn như được tiêm m.á.u gà: 

 

"Để tớ, để tớ trang điểm cho cậu một diện mạo 'đè bẹp quần phương'!"

 

Ngu Sơ Hạ nghĩ đến phong cách trang điểm thường ngày của cô nàng, liền khéo léo từ chối: 

 

"Đẳng cấp của cô ta vẫn chưa đến mức cần cậu phải ra tay đâu."

 

Selena nằm vật trở lại giường: "Thế thì cô ta 'non' quá rồi, chúc cậu khải hoàn trở về."

 

Đoạn Tịch Nguyệt và Ngu Sơ Hạ hẹn nhau vào buổi chiều.

 

Có lẽ Đoạn Tịch Nguyệt đã chọn đúng khoảng thời gian Chu Hoài An đang bận rộn để hẹn gặp. 

 

Ngu Sơ Hạ hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cô ta sẽ nói những gì với mình. 

 

Chẳng qua cũng chỉ là mấy câu kiểu như: "Cô không xứng với Hoài An đâu" hay "Cô nên rời xa anh ấy đi" mà thôi.

 

Ngu Sơ Hạ nheo mắt lại, cô thay một chiếc áo hai dây cùng quần short ngắn đầy gợi cảm rồi bước ra khỏi cửa. 

 

Sau đó, cô đi thẳng vào một tiệm xăm nằm ở góc hẻm.

 

Cô lấy ra một bức ảnh rồi đưa cho thợ xăm: "Hãy xăm theo đúng mẫu này."

 

Chương 38.

 

Ngu Sơ Hạ đến quán cà phê đã hẹn với Đoạn Tịch Nguyệt đúng giờ. 

 

Đẩy cửa bước vào, quả nhiên không thấy bóng dáng Chu Hoài An đâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô ngồi xuống đối diện Đoạn Tịch Nguyệt, gọi một ly Cappuccino từ nhân viên rồi mới đưa mắt nhìn đối phương.

 

Đoạn Tịch Nguyệt nhấp một ngụm Americano đá, mỉm cười nhạt nhòa: 

 

"Hoài An không thích mấy thứ đồ ngọt như thế này đâu."

 

Mới đó đã khai chiến rồi sao?

 

Ngu Sơ Hạ nheo mắt cười: "Cho nên anh ấy mới thích hôn tôi hơn."

 

Câu này là giả. 

 

Chu Hoài An chưa từng chủ động hôn cô, ngoại trừ lần xuyên không trước sau khi cô xăm đóa hoa sen kia lên người.

 

Gương mặt Đoạn Tịch Nguyệt thoáng cứng đờ.

 

Ngu Sơ Hạ tiếp tục: 

 

"Cô có biết tối qua anh ấy đến rạp phim đón tôi không? Bên ngoài đột nhiên đổ mưa lớn, tôi và anh ấy đã hôn nhau ở trong xe... Ừm, hôn đến mức môi tôi tê rần cả đi này."

 

Vừa nói, cô vừa làm vẻ vô tình đưa tay lên quẹt nhẹ cánh môi.

 

Câu này cũng là giả nốt. 

 

Tối qua giữa cô và Chu Hoài An chẳng xảy ra chuyện gì cả, anh chỉ đưa cô về tận ký túc xá. 

 

Thế nhưng cô phải thừa nhận rằng, khoảnh khắc Chu Hoài An nói ra hai chữ "Sẽ không", cô thực sự đã có chút bốc đồng muốn lao lên cưỡng hôn anh.

 

Bàn tay Đoạn Tịch Nguyệt siết chặt ly cà phê, có vẻ như cô ta đang dốc hết sức để duy trì hình tượng thục nữ của mình. 

 

Ngu Sơ Hạ cảm thấy sống như vậy thật mệt mỏi; nếu Đoạn Tịch Nguyệt có thể đập bàn mà thừa nhận mình thích Chu Hoài An, có lẽ cô còn nể trọng cô ta thêm một chút.

 

Đúng lúc nhân viên mang ly Cappuccino đến, Ngu Sơ Hạ nhấp một ngụm rồi khẽ nhíu mày: 

 

"Quả nhiên là thêm đường thêm sữa vào vẫn thấy đắng. Cái thứ này cũng giống như con người vậy, có giả vờ thế nào đi nữa cũng không thay đổi được bản chất tận xương tủy."

 

Lời nói đầy ám chỉ của cô khiến Đoạn Tịch Nguyệt không thể không hiểu, cô ta suýt chút nữa thì mất sạch vẻ bình tĩnh. 

 

Đoạn Tịch Nguyệt hít sâu một hơi, đặt ly cà phê xuống rồi ngước mắt nhìn Ngu Sơ Hạ:

 

"Ngu tiểu thư, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, thực ra cô hoàn toàn không xứng với Hoài An. Tầm nhìn, cốt cách cho đến tính cách của cô đều quá khác biệt so với anh ấy, ở bên nhau sẽ không có hạnh phúc đâu."

 

"Cô muốn nói người anh ấy cần là kiểu người như cô sao?" 

 

Ngu Sơ Hạ ngắt lời, nở một nụ cười khó đoán. 

 

"Vậy cũng thứ lỗi cho tôi nói thẳng, cô nghĩ xem vì sao ba năm trước nhà họ Chu lại không hủy bỏ hôn ước? Chẳng lẽ là vì sau khi đào hôn tôi vẫn còn mặt dày đeo bám sao?"

 

"Thế thì thật đáng tiếc, sự thật là Chu Hoài An không muốn hủy hôn, anh ấy còn bảo tôi hãy cho anh ấy một cơ hội đấy."

 

Nhìn sắc mặt Đoạn Tịch Nguyệt từng chút một trở nên khó coi, tâm trạng Ngu Sơ Hạ tốt lên không ít. 

 

Đã nhòm ngó đồ của người khác thì đó là lỗi của cô ta rồi.

 

Đoạn Tịch Nguyệt lại hít sâu thêm hơi nữa: 

 

"Ngu tiểu thư, hà tất cô phải tự lừa mình dối người như vậy? Hoài An là người tu thiền, anh ấy định sẵn là sẽ không vướng bụi trần, anh ấy cần một người có thể giúp đỡ được cho anh ấy hơn."

 

Ngu Sơ Hạ cười nhạt một tiếng: 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

"Từ 'tự lừa mình dối người' này, tôi xin trả lại nguyên văn cho cô. Đoạn tiểu thư, tôi thấy cô quá tự tin vào bản thân mình rồi đấy, ai cho cô cái suy nghĩ rằng cô xứng đáng với Chu Hoài An hơn tôi vậy?"

 

Đoạn Tịch Nguyệt bắt đầu không ngồi yên được nữa: 

 

"Bác trai và bác gái nhà họ Chu rất thích tôi."

 

"Thế thì cô đi mà gả cho bố mẹ anh ấy đi." 

 

Ngu Sơ Hạ không nhịn được mà đảo mắt một cái, "Thời đại nào rồi mà còn chơi trò cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy? Đoạn tiểu thư, cô cổ hủ thật đấy, để tôi xem có phải cô còn đang bó chân luôn không nhé?"

 

"Cô!" Đoạn Tịch Nguyệt mạnh bạo đứng phắt dậy, "Cô đúng là không thể lý luận nổi! Tôi phải nói cho Hoài An biết bộ mặt thật của cô mới được!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu