Một lát sau, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng của anh vang lên:
“Biết Ngu Sơ Hạ đi đâu không?”
Ở một diễn biến khác, sau khi chạy khỏi đám cưới, Ngu Sơ Hạ chặn ngay một chiếc xe bên đường để tẩu thoát.
Bác tài xế nhìn bộ dạng của cô, trêu chọc:
“Đào hôn hả cô bé?”
“Không phải đào hôn.” Ngu Sơ Hạ vẫn còn chưa hoàn hồn, vỗ vỗ lồng ngực, “Là đào mạng đấy.”
Bác tài chỉ nghĩ cô đang đùa:
“Thế thì tôi cũng coi như đang làm việc thiện rồi nhỉ? Ha ha.”
Ngu Sơ Hạ không tiếp lời.
TruyenLau
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, giờ phút này cô mới thực sự cảm nhận được cảm giác của sự trọng sinh.
Không chỉ né được một cuộc hôn nhân định sẵn đau khổ, mà còn… trẻ trung thật là thích!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô hạ cửa kính xe xuống, để mặc làn gió oi bức tạt vào mặt, nheo mắt cảm nhận hơi thở của tự do.
Vĩnh biệt nhé, tên “hòa thượng” cổ hủ không cảm xúc kia!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hai mươi phút sau.
Ngu Sơ Hạ nhìn cảnh vật lạ lẫm bên ngoài xe, nhíu mày hỏi:
“Bác ca, chú chở tôi đi đâu thế này?”
Bác tài cười ha hả:
“Thì cô cũng đâu có bảo đi đâu, nên tôi cứ thế chở cô đi dạo một vòng thôi.”
Ngu Sơ Hạ:
“Vậy tiền xe…”
Bác tài cầm điện thoại lên, mở bàn phím số, ngón tay đặt sẵn trên phím gọi:
“Cô không định quỵt tiền đấy chứ?”
Chương 12.
Cuối cùng, chiếc taxi dừng lại trước biệt thự của Lâm Cảnh Bách.
Nhà họ Ngu chắc chắn là không thể về rồi, Ngu Niên Túc lúc này hẳn đã huy động cả một đội quân trực sẵn để tóm cổ cô.
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có Lâm Cảnh Bách là người có khả năng để cô làm phiền nhất.
Lúc xuống xe, Ngu Sơ Hạ phải trả tới mấy trăm tệ, bác tài xế còn cười hớn hở cảm ơn cô.
Ngu Sơ Hạ phải kiềm chế lắm mới không c.h.ử.i thề mà bước xuống xe.
Cô đi đến trước cửa, vừa định nhấn chuông thì cửa đã mở ra từ bên trong.
Lâm Cảnh Bách diện một bộ vest bảnh bao, một tay đang nới lỏng cà vạt:
"Đại tiểu thư đào hôn đúng là có khác, còn phải làm một vòng tuần hành quanh thành phố cơ đấy. Có cần tôi mở thêm một buổi họp báo cho cậu không?"
"Đừng nhắc đến nữa."
Ngu Sơ Hạ xua tay, rồi nhíu mày đ.á.n.h giá vẻ ngoài của cậu ta:
"Cậu ăn mặc ra dáng con người thế này để làm gì?"
"Đại tiểu thư, não cậu vào nước à?"
Lâm Cảnh Bách kéo kéo vạt áo vest, "Tôi còn làm gì được nữa, dĩ nhiên là đi dự hôn lễ của cậu chứ sao. Mà cậu đấy, im hơi lặng tiếng làm một cú đào hôn chấn động như vậy, không sợ chú Ngu lột da cậu à?"
Ngu Sơ Hạ cười gượng hai tiếng: "Cậu cũng ở đó à? Thế sao không gọi tôi lại? Làm tôi mất thêm một khoản tiền taxi oan uổng."
Lâm Cảnh Bách lườm cô một cái sắc lẹm:
"Gọi cậu lại để cùng cậu bỏ trốn à? Thế thì tin tức ngày mai không phải là cậu đào hôn nữa, mà là tôi cướp dâu đấy. Tôi không muốn đắc tội với Chu Hoài An đâu."
Trong lúc hai người mải nói chuyện, Ngu Sơ Hạ vẫn đứng ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bộ váy cưới trên người vừa nặng vừa dày, khiến cô nóng đến mức sắp trúng nắng.
Cô đẩy mạnh Lâm Cảnh Bách sang một bên rồi bước thẳng vào phòng khách.
Lâm Cảnh Bách ở phía sau phản đối:
"Cậu ở lại nhà tôi là thế nào hả? Cậu không cần danh dự nhưng tôi thì có đấy nhé, đừng để người ta đồn thổi hai đứa mình có 'gian tình'."
Nói thì nói thế, nhưng cậu ta chẳng hề có ý định ngăn cản cô.
Ngu Sơ Hạ ngồi phịch xuống sofa, hơi mát rượi lan tỏa khắp biệt thự khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
"Bây giờ tôi đang lâm vào cảnh tứ bề thọ địch, nhà không thể về, khách sạn không thể ở. Ít nhất cũng phải đợi sóng gió qua đi tôi mới dám về gặp bố tôi."
Cô vừa nói, vừa đột ngột làm bộ mặt đáng thương nhìn Lâm Cảnh Bách:
"Anh Cảnh Bách, anh cưu mang em vài ngày đi mà..."
"Dừng!" Lâm Cảnh Bách đưa tay xoa xoa lớp da gà nổi khắp người, "Tôi lạy cậu luôn đấy, sợ cậu thật rồi."
Ngu Sơ Hạ mỉm cười ngọt ngào: "Anh Cảnh Bách là tốt nhất."
Lâm Cảnh Bách đi đến quầy bar rót nước:
"Nói thật nhé, cậu cứ thế mà đào hôn, nhà họ Chu mất mặt lắm đấy. Đến lúc Chu Hoài An tìm tới cửa, cậu tính sao đây?"
"Anh ta còn lâu mới thèm tìm tôi." Ngu Sơ Hạ đá văng đôi giày cao gót, "Anh ta vốn dĩ chẳng muốn kết hôn với tôi đâu."
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Lâm Cảnh Bách ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh cô, đưa ly nước qua:
"Không muốn thì cưới cậu làm gì? Đây là đám cưới lớn nhất giới Kinh đô đấy, riêng phóng viên đến dự đã gần cả trăm người rồi."
Ngu Sơ Hạ bỗng rùng mình một cái không rõ lý do, cô vô thức ngoảnh lại nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất phía sau.
Lâm Cảnh Bách thấy bộ dạng đó của cô thì buồn cười:
"Giờ mới biết sợ à? Lúc cậu chạy trốn khí thế hừng hực lắm mà, 'Bà đây không rảnh hầu hạ anh nữa!'"
Cậu ta bóp giọng nhái lại ngữ khí của cô, nói xong tự mình không nhịn được mà cười ngặt nghẽo, cuối cùng ôm bụng cười đến gập cả người.
Tục ngữ nói rất đúng, không sợ mất mặt, chỉ sợ mất mặt xong còn có đứa giúp mình hồi tưởng lại.
Ngu Sơ Hạ đen mặt, cạn lời nhìn cậu ta:
"Cậu đủ rồi đấy."
Cô không phải vì sợ, mà là đột nhiên nhớ lại lần trước cô cũng từng khẳng định chắc nịch rằng Chu Hoài An sẽ không tìm mình, kết quả giây tiếp theo anh ta đã lù lù xuất hiện trước mặt.
Chuyện đó ít nhiều đã để lại bóng ma tâm lý cho cô.
Thế nhưng Lâm Cảnh Bách vẫn bỏ ngoài tai, cười đến mức suýt nữa thì lăn ra sàn nhà.
Đúng lúc này, Ngu Sơ Hạ nhớ ra điều gì đó, khoanh tay thản nhiên lên tiếng:
"Năm ba mươi hai tuổi cậu vẫn chẳng có ai rước, bố cậu còn đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng của cậu nữa cơ."
Tiếng cười của Lâm Cảnh Bách im bặt, cậu ta nhìn cô đầy nghi hoặc:
"Thật hay đùa đấy? Cậu lén lút đi học bói toán từ bao giờ thế?"
"Thiên cơ bất khả lộ."
Ngu Sơ Hạ huyền bí đưa ngón trỏ lên lắc lắc trước mũi.
Lâm Cảnh Bách khịt mũi coi thường:
"Người theo đuổi tôi xếp hàng dài tận bên Pháp kia kìa, mà lại bảo không ai rước tôi? Đó là do tôi không thèm thôi."
Ngu Sơ Hạ cười hừ một tiếng: "Vậy chúng ta cứ chờ xem."
Dứt lời, Lâm Cảnh Bách bỗng im lặng.
Một giây, hai giây...
Cậu ta đột ngột chộp lấy tay Ngu Sơ Hạ:
"Đại sư! Tôi không muốn cô đơn đến già đâu, người tìm cách giúp tôi với!"
"Dễ nói thôi." Cô xòe ba ngón tay ra, "Chỉ cần 388.888 tệ..."
Lời còn chưa dứt, bên ngoài cửa sổ sát đất của phòng khách bỗng vang lên tiếng gõ "cộc cộc".
Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.