Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Cảnh tượng trước mắt là phòng khách biệt thự đang chật kín người, đủ mọi hạng nam thanh nữ tú đang cuồng nhiệt nhảy múa theo điệu nhạc.

 

Ở chính giữa đám đông, Ngu Sơ Hạ tay cầm ly rượu, đang đứng cạnh một người đàn ông có làn da bánh mật, trông dáng vẻ giống như sinh viên. 

 

Không biết đối phương đã nói gì mà Ngu Sơ Hạ cười rạng rỡ rồi nghiêng người tới trước, bàn tay cô như vô tình đặt lên cơ bụng săn chắc của người đàn ông kia, rồi cứ thế trượt dần xuống dưới...

 

Chương 7.

 

Hành động của Ngu Sơ Hạ không thể tiếp diễn được nữa.

 

Cánh cửa biệt thự đột ngột bị đẩy ra, mười mấy vệ sĩ áo đen nối đuôi nhau tiến vào. 

 

Người dẫn đầu bước tới tắt bảng điều khiển âm thanh, gương mặt không cảm xúc lên tiếng: 
TruyenLau.com
 

"Rất xin lỗi, Chu tiên sinh mời mọi người rời cho."

 

Ngu Sơ Hạ lùi lại một bước, ngước nhìn lên tầng hai, vừa vặn chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Chu Hoài An. 
TruyenLau
 

Cô không chút bất ngờ, khoanh tay ngồi tựa vào ghế sofa.

  TruyenLau

Đám đông lục tục rời đi, cậu sinh viên da bánh mật kia là người đi cuối cùng. 

 

Trước khi bước ra cửa, cậu ta còn quyến luyến nhìn Ngu Sơ Hạ: 

 

"Chị ơi, lần sau mình lại chơi cùng nhau nhé?"

 

Cô nhếch môi, vẫy vẫy tay: "Dĩ nhiên rồi."

 

"Ngu Sơ Hạ!"

 

Chu Hoài An bước xuống cầu thang, chứng kiến cảnh tượng đó, gương mặt thanh tú của anh sa sầm hẳn đi. 

 

Mùi t.h.u.ố.c lá và rượu bia hỗn tạp trong không khí khiến anh nhíu chặt mày. 

 

Anh lạnh lùng nhìn cô: "Cô lại say khướt rồi sao? Cô có còn biết mình đang ở đâu và đã làm những gì không?"

 

"Em rất tỉnh táo." 

 

Ngu Sơ Hạ thu lại nụ cười, "Trái lại là anh, chắc là uống không ít nhỉ? Đến mức đi đứng còn cần một người phụ nữ dìu dắt."

 

"Phật của anh liệu có tha thứ cho anh vì đã phá giới không?"

 

Gương mặt Chu Hoài An lạnh như băng. 

 

Sau một hồi im lặng đối đầu, anh thở hắt ra một hơi, vừa day day thái dương đang đau nhức vừa ngồi xuống bên cạnh cô. 

 

Giọng anh mang theo vẻ thỏa hiệp, cũng có chút bất lực: 

 

"Chúng ta cần nói chuyện."

 

Ngu Sơ Hạ gật đầu: "Vừa hay em cũng có chuyện muốn nói với anh."

 

"Chu Hoài An, chúng ta ly hôn đi."

 

Những lời Chu Hoài An định nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. 

 

Sau giây phút sững sờ, sắc mặt anh trầm xuống: 

 

"Tôi không đồng ý."

 

"Tùy anh, dù sao em cũng quyết ly hôn cho bằng được." 

 

Ngu Sơ Hạ nói xong liền đứng dậy, kéo một chiếc vali từ góc phòng khách rồi dứt khoát rời khỏi biệt thự.

 

Tiếng cửa lớn đóng sầm một cái "rầm". 

 

Chu Hoài An nhận ra cô không phải đang làm mình làm mẩy như mọi khi, anh vội vã đứng dậy đuổi theo. 

 

Thế nhưng vừa mở cửa ra, anh chỉ kịp nhìn thấy làn khói xả từ chiếc taxi đang rời đi. 

 

Cô đã gọi xe từ trước, đây không phải là phút bốc đồng mà là một kế hoạch đã định sẵn.

 

Đôi mắt Chu Hoài An tối lại, ánh nhìn đầy vẻ cô độc.

 

Ngu Sơ Hạ vừa lên xe là nước mắt bắt đầu rơi. 

 

Cô chưa từng biết rằng, hóa ra việc chính tay từ bỏ người mình yêu lại đau đớn đến thế. 

 

Những chuyện xảy ra kể từ khi xuyên không tới đây cứ như một bộ phim quay chậm, lướt qua từng khung hình trong trí não cô. 

 

Cô cố tìm kiếm dù chỉ một chút bằng chứng cho thấy Chu Hoài An có quan tâm đến mình. 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng không có... chẳng có gì cả.

 

Nước mắt như chuỗi hạt đứt dây, lã chã rơi xuống. 

 

Ngu Sơ Hạ dùng hai tay che mặt, tiếng khóc nghẹn ngào đau đớn thoát ra từ kẽ tay.

 

Rất lâu sau, chiếc xe dừng lại. 

 

Tài xế quay đầu, cố ý hạ thấp giọng: 

 

"Cô bé, đến nơi rồi."

 

Ngu Sơ Hạ đã ngừng khóc, cô gật đầu với đôi mắt đỏ hoe, định mở cửa bước xuống.

 

Ngu Sơ Hạ đã chọn rời đi để tìm lại chính mình.

 

Ngước mắt lên, đập vào mắt cô lại là cảnh sắc núi rừng hoang vắng, tiêu điều.

 

Ngu Sơ Hạ thẫn thờ: "Đây là đâu?"

 

Bác tài xế cũng ngẩn ra, cầm điện thoại lên kiểm tra lại: 

 

"Núi Lộc Môn mà, lúc đặt xe cô điền địa chỉ ở đây mà."

 

Lúc này Ngu Sơ Hạ mới sực nhớ ra, lần cuối cô dùng ứng dụng đặt xe là lần đến tìm Chu Hoài An. 

 

Cô đã quên sửa lại địa chỉ. 

 

Thật ra bây giờ bảo tài xế đưa mình quay lại trung tâm thành phố vẫn còn kịp, nhưng chẳng hiểu sao, Ngu Sơ Hạ chỉ khẽ nói lời cảm ơn rồi bước xuống xe.

 

Lại một lần nữa đứng trước cổng chùa Phổ Đức, vẫn là khung cảnh ấy, nhưng tâm thế của cô đã hoàn toàn khác xưa. 

 

Đứng lặng một hồi, Ngu Sơ Hạ chợt tỉnh lại, tự giễu bản thân rằng mình quay lại đây thì có ích gì đâu.

 

Vừa định quay lưng bỏ đi thì cửa chùa bỗng mở ra. 

 

Vẫn là chú tiểu lần trước, nghe thấy tiếng động bên ngoài nên ra xem thử. 

 

Chú nhận ra Ngu Sơ Hạ: "Là Chu phu nhân phải không ạ? Trời đã muộn rồi, mời cô vào trong nghỉ tạm một đêm ở phòng của Chu tiên sinh."

 

Chú tiểu không hề hỏi lý do cô đến, điều này khiến Ngu Sơ Hạ hơi bất ngờ. 

 

Cô do dự giây lát rồi gật đầu: "Vâng, cảm ơn."

 

Chú tiểu dẫn Ngu Sơ Hạ đến phòng ngủ của Chu Hoài An mỗi khi anh tu thiền rồi rời đi. 

 

Căn phòng rất sạch sẽ, đồ đạc giản đơn, trong không khí phảng phất mùi hương gỗ đàn hương nhàn nhạt. 

 

Ngu Sơ Hạ nhìn quanh một lượt, bỗng nhiên cô dường như hiểu được vì sao Chu Hoài An lại chấp niệm với việc tu thiền đến thế.

 

Nơi này có thể giúp lòng người tĩnh lại.

 

Lòng người vốn là thứ khó đoán định nhất, cô chỉ vì không thấu nổi tâm tư của một mình Chu Hoài An mà đã mệt mỏi rã rời, huống hồ anh hằng ngày còn phải đối phó với biết bao lão "cáo già" trên thương trường. 

 

Một trái tim vướng bận d.ụ.c vọng sẽ trở nên vẩn đục, có lẽ anh không muốn mình cũng biến thành dáng vẻ của những người đó chăng.

 

Ngu Sơ Hạ hít một hơi thật sâu, định nằm nghỉ. 

 

Thế nhưng, khóe mắt cô bỗng thoáng thấy một tờ giấy bị ép dưới cái chặn giấy trên bàn gỗ. 

 

Cô tiến lại gần cầm lên, tờ giấy đã ngả vàng, ngày tháng ghi là ngày 12 tháng 7 của tám năm về trước.

 

Mở tờ giấy ra, chỉ thấy bên trên viết một câu ngắn gọn:

 

[Nay cưới vợ sinh con, chẳng phải tâm nguyện, cũng chẳng phải rời bỏ đạo nghiệp, chỉ để vẹn tròn đạo hiếu với mẹ cha. Đệ t.ử nguyện một đời ăn chay, để chuộc lại tội nghiệt kiếp này.]

 

Chương 8.

 

Chuộc lại tội nghiệt...

 

Trái tim Ngu Sơ Hạ thắt lại, cảm giác đau đớn như trời sụp đất nứt khiến cô nghẹt thở. 

 

Hóa ra đối với Chu Hoài An, việc kết hôn và sinh con với cô lại là một loại tội lỗi!

 

Tờ giấy bị cô siết chặt trong lòng bàn tay, giống như một nhát d.a.o đ.â.m thấu và giày xéo tâm can. 

 

Cô chợt nhớ về lần đầu gặp gỡ Chu Hoài An. 

 

Sau ngày hôm đó, anh đã trở thành chấp niệm cả đời không thể quên của cô. 

 

Cô đã từng mong mỏi được gặp lại anh biết bao, nào ngờ một chuyến xuyên không đột ngột lại khiến cô thấy trước cái kết bi kịch đã được định sẵn của hai người.

 

Có lẽ, ngay từ đầu mọi chuyện đã sai rồi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu