Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Phía bên kia, tại đoạn quốc lộ bỏ hoang đã phong tỏa.

 

Ngu Sơ Hạ khoác lên mình bộ đồ da cực ngầu, đón lấy chiếc mũ bảo hiểm từ tay Lâm Cảnh Bách.

 

Cậu ta trêu chọc: "Bảy tám năm rồi không đụng xe, đại tiểu thư nhà họ Ngu còn cầm lái nổi không đây?"

 

Cơ thể của Ngu Sơ Hạ hiện tại đúng là của mười năm sau, nhưng linh hồn thì không. 

 

Trước khi xuyên không tới đây, cô vừa mới đua xe với nhóm Lâm Cảnh Bách rồi đi bar chơi suốt đêm.

 

Cô dứt khoát leo lên xe, giơ ngón tay giữa về phía Lâm Cảnh Bách: 

 

"Dù có mười năm nữa thì cậu vẫn chẳng có cửa đâu."

  Website TruyenLau.com

Giây tiếp theo, tiếng động cơ gầm rú vang dội. 

 

Ngu Sơ Hạ lao vút đi trên chiếc mô tô như một tia chớp xuyên thủng màn đêm!

  TruyenLau.com

Một tiếng sau, tại quán bar Dạ Sắc.

 
TruyenLau.com
"Cạn ly!" 

 

Tiếng ly thủy tinh va vào nhau nghe lách cách giòn tan.

 

Ngu Sơ Hạ uống cạn một hơi, nỗi uất nghẹn kìm nén suốt cả tối cuối cùng cũng vơi đi đôi chút.

 

"Khá đấy Ngu Sơ Hạ, gừng càng già càng cay." 

 

Lâm Cảnh Bách cười nhìn cô, "Thế cậu với Chu Hoài An có chuyện gì à? Chẳng phải cậu nói anh ta không thích mấy thứ này, nên từ nay về sau không đi chơi nữa sao?"

 

Vừa nhắc đến Chu Hoài An, nụ cười trên mặt Ngu Sơ Hạ liền nhạt đi. 

 

Cô nhớ lại những gì đã xảy ra tại nhà họ Chu tối nay, lòng lại dâng lên nỗi đắng cay như triều cường. 

 

Cô đúng là không nên tự chuốc lấy khổ sở.

 

Ngu Sơ Hạ đặt ly rượu xuống, nghiêm túc nhìn Lâm Cảnh Bách: 

 

"Cậu nói xem, khả năng tôi và Chu Hoài An ly hôn là bao nhiêu phần trăm?"

 

Lâm Cảnh Bách sững sờ: 

 

"Cái gì cơ?"

 

"Tôi nói là…”

 

Cô kéo sát cậu ta lại, ghé sát tai nói lớn: 

 

"Tôi muốn ly hôn với Chu Hoài An!"

 

Cả quán bar bỗng chốc im phăng phắc.

 

Ngu Sơ Hạ vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng, không nhận ra sự bất thường xung quanh. 

 

Trong khi đó, Lâm Cảnh Bách dường như nhìn thấy ai đó, sắc mặt bỗng khựng lại rồi nháy mắt ra hiệu với cô.

 

Ngu Sơ Hạ nhíu mày: 

 

"Mắt cậu bị bệnh à?"

 

Lâm Cảnh Bách bất lực ôm trán, quay mặt đi chỗ khác.

 

Lúc này Ngu Sơ Hạ mới nhận ra mọi người trong quán bar đều đang dừng lại nhìn mình. 

 

Một cảm giác bất an ập đến, cô vô thức quay đầu nhìn lại.

 

Dưới ánh đèn màu chập choạng, Chu Hoài An đang đứng đó, ánh mắt u tối, sắc mặt lạnh lùng đến đáng sợ.

 

"Ngu Sơ Hạ, cô vừa nói cái gì?"

 

Chương 5.

 

Cả quán bar tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ.

 

Ngu Sơ Hạ đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Chu Hoài An, cô ngẩn người rồi thốt ra một câu: 

 

"Một hòa thượng như anh mà cũng đến được nơi này sao?"

 

Gương mặt thanh tú của Chu Hoài An sa sầm xuống thấy rõ. 

 

Anh gằn giọng lạnh lùng: "Tôi không phải hòa thượng."

 

Chút hơi men bắt đầu thấm, Ngu Sơ Hạ xua tay vẻ bất cần: 

 

"Thì có khác gì nhau đâu..."

 

Lâm Cảnh Bách thấy vậy liền bịt miệng cô lại, cười gượng giải thích: 

 

"Cô ấy uống say quá rồi."

 

Ánh mắt sắc lẹm của Chu Hoài An quét qua bàn tay của Lâm Cảnh Bách. 

 

Cậu ta nhún vai, thức thời rụt tay về.

 

Mất điểm tựa, Ngu Sơ Hạ ngã nhào xuống ghế sofa. 

 

Chu Hoài An túm lấy cánh tay kéo cô đứng dậy, rồi xoay người dắt thẳng ra ngoài.

 

Có người bên cạnh ghé tai hỏi nhỏ: 

 

"Chị Sơ Hạ liệu có sao không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Làm sao được chứ." 

 

Lâm Cảnh Bách ngửa cổ uống cạn ly rượu, đôi mắt ẩn trong bóng tối thoáng hiện tia nhìn khó đoán: 

 

"Họ là vợ chồng, có phải kẻ thù không đội trời chung đâu."

 

Chờ đến khi hai người rời khỏi quán bar, bầu không khí náo nhiệt mới được khôi phục.

 

Phía bên ngoài, Chu Hoài An đưa một Ngu Sơ Hạ bước chân loạng choạng lên xe. 

 

Chu Miên đang ngồi ở ghế phó lái, không thể tin nổi người phụ nữ mặc đồ da, nồng nặc mùi rượu trước mặt lại là mẹ mình. 

 

Từ lúc biết nhận thức đến nay, cô bé chưa từng thấy một Ngu Sơ Hạ như thế này.

 

"Bố ơi, mẹ..."

 

"Không sao đâu." 

 

Chu Hoài An giữ chặt Ngu Sơ Hạ không cho cô cựa quậy lung tung, rồi ra lệnh cho tài xế: 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

"Về biệt thự."

 

Chiếc xe lăn bánh trên con phố tĩnh mịch, trong xe cũng chỉ còn lại tiếng thở. 

 

Ngu Sơ Hạ nhắm nghiền mắt, cả người đổ dồn về phía Chu Hoài An. 

 

Hơi thở ấm nóng của cô phả hết vào cổ anh, hai cánh tay thì như dây leo quấn chặt lấy người anh không rời.

 

Chu Hoài An siết chặt chuỗi hạt trong tay, cố giữ tâm trí bình thản, lạnh lùng lên tiếng: 

 

"Ngu Sơ Hạ, ngồi dậy đi."

 

"Đừng ồn..." 

 

Ngu Sơ Hạ nhíu mày, chẳng những không buông tay mà còn thấy khó chịu nên khẽ ngọ nguậy người.

 

Anh hoàn toàn bất lực với cô, đành phải giữ nguyên tư thế cứng nhắc đó suốt cả quãng đường.

 

Về đến biệt thự, Ngu Sơ Hạ vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. 

 

Chu Hoài An cúi người bế ngang cô lên đưa về phòng ngủ, đặt lên giường. 

 

Người Ngu Sơ Hạ vương vẩn đủ thứ mùi, từ bụi bặm đường phố đến khói t.h.u.ố.c và rượu bia, đáng lẽ anh nên gọi cô dậy đi tắm rửa trước. 

 

Thế nhưng nhìn gương mặt cô lúc này, anh bỗng thoáng chút thẩn thờ.

 

Đã lâu lắm rồi anh không thấy một Ngu Sơ Hạ sống động như thế này.

 

Tám năm hôn nhân, cô rũ bỏ hoàn toàn bản tính nghịch ngợm trước kia, cố ép mình vào những mỹ từ vốn chẳng hề thuộc về mình: dịu dàng, chu đáo, hiền thục đoan trang. 

 

Cô giả vờ rất giỏi, nhưng bản chất không phải hạng người như vậy nên nhìn đâu cũng thấy sơ hở. 

 

Điều gì đã khiến cô không còn muốn giả vờ nữa?

 

Chu Hoài An không có câu trả lời. 

 

Anh thu hồi tầm mắt rồi xoay người rời đi, sang phòng tắm bên cạnh tắm rửa.

 

Lúc quay lại, anh thấy Chu Miên đang bưng một bát canh đứng trước cửa phòng ngủ, vẻ mặt đầy do dự. Anh bước tới hỏi: 

 

"Có chuyện gì thế?"

 

"Bố." 

 

Chu Miên cúi đầu, mím môi, "Con nhờ dì Tống nấu canh giải rượu cho mẹ, nhưng con gõ cửa thì không thấy mẹ thưa, chắc mẹ ngủ rồi ạ."

 

Chu Hoài An đỡ lấy bát canh từ tay con gái: 

 

"Đưa cho bố, con về ngủ đi."

 

Chu Miên gật đầu rồi quay người rời đi. 

 

Chu Hoài An đẩy cửa bước vào phòng, nhưng trên chiếc giường đôi rộng lớn lại không thấy bóng dáng Ngu Sơ Hạ đâu. 

 

Anh khẽ nhíu mày, nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc phát ra từ phòng thay đồ liền đặt bát canh xuống bàn rồi bước tới.

 

Giây tiếp theo, bước chân Chu Hoài An khựng lại.

 

Cửa phòng thay đồ đang mở toang, Ngu Sơ Hạ đang đứng quay lưng về phía cửa, không biết đã thay một chiếc váy hở lưng từ lúc nào. 

 

Và trên bờ vai trắng ngần, nuột nà của cô, một đóa sen đỏ rực rỡ, ma mị đang nở rộ đầy khiêu khích!

 

Ánh mắt Chu Hoài An trầm xuống. 

 

Nghe thấy tiếng động, Ngu Sơ Hạ ngoảnh đầu nhìn lại. 

 

Ánh mắt hai người chạm nhau, cô nhận ra sự khác lạ của người đàn ông, ngón tay trắng trẻo khẽ vân vê chuỗi hạt: 

 

"Em đặc biệt đi xăm đấy, thấy thế nào?"

 

Lúc này Chu Hoài An mới phát hiện chuỗi hạt của mình đang nằm trong tay cô. 

 

Chân mày anh lập tức nhíu chặt, giọng điệu lạnh lùng: 

 

"Buông xuống!"

 

Nhưng Ngu Sơ Hạ coi như không nghe thấy. 

 

Cô tiến lên một bước, kéo tay anh đặt lên đóa hoa sen sau lưng mình, ánh mắt lả lơi như sóng nước: 

 

"Chu Hoài An, đóa sen trên người em và đóa sen trong Phật đường nơi anh tu thiền, cái nào đẹp hơn?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu