Chương 6.
"Hoang đường!"
Chu Hoài An tiến tới giật lại chuỗi hạt của mình, sải bước định bỏ đi.
Thế nhưng Ngu Sơ Hạ đã nhanh tay túm lấy cổ tay anh, đẩy mạnh và ép anh vào cánh cửa phòng thay đồ.
Không để anh kịp phản ứng, cô kiễng chân, trực tiếp đặt lên môi anh một nụ hôn.
Môi chạm môi, không khí trong phòng dần trở nên ám muội.
Chu Hoài An nhanh chóng giành lại thế chủ động.
Anh ôm chặt eo cô, đưa cô trở lại phòng ngủ rồi ép cô ngã xuống giường.
TruyenLau.com
Đôi mắt Ngu Sơ Hạ mơ màng, cô vươn tay định cởi hàng cúc áo sơ mi của anh.
Tuy nhiên, ngay khi vừa chạm vào, người đàn ông đã nắm chặt cổ tay cô để ngăn lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giây tiếp theo, giọng nói lạnh lùng của anh vang lên bên tai:
"Ngu Sơ Hạ, đừng giả say nữa."
Lòng bàn tay anh rõ ràng rất nóng, nhưng Ngu Sơ Hạ lại cảm thấy cả người lạnh toát. TruyenLau
Nụ cười trên môi cô vụt tắt, cô siết chặt nắm tay, cố nén nỗi bẽ bàng khi bị bóc trần:
"Anh ghét em đến thế sao? Vậy tại sao anh còn đi tìm em?"
Chu Hoài An không trả lời.
Anh thậm chí không thèm nhìn cô thêm lấy một cái, đứng dậy bước thẳng ra khỏi phòng ngủ.
Từ căn phòng tĩnh tâm ở tầng một phát ra tiếng đóng cửa không quá nặng nề nhưng đầy dứt khoát.
Ngu Sơ Hạ c.ắ.n chặt môi dưới, cố ngăn lớp sương mờ đang chực trào nơi mắt.
Hình xăm đóa sen sau lưng là do cô tìm người xăm gấp ngay sau khi đua xe, giờ vẫn còn đau âm ỉ.
Bản thân cô cũng không biết mình đang muốn làm gì, chỉ đơn giản là muốn Chu Hoài An để mắt đến mình thêm một chút.
Anh tận lòng với "Đạo" của mình bao nhiêu, cô lại càng muốn vấy bẩn cái "Đạo" đó bấy nhiêu.
Ngu Sơ Hạ đã lầm tưởng rằng Chu Hoài An đi tìm mình nghĩa là anh vẫn còn quan tâm.
Nhưng giờ đây nhìn lại, cô thấy mình đã cược thua, mà còn thua một cách t.h.ả.m hại.
Ở một diễn biến khác, tâm trí Chu Hoài An cũng đang rối bời.
Anh ngồi trên bồ đoàn thầm niệm chú thanh tâm, ngón tay thon dài lần từng vòng qua chuỗi hạt.
Thế nhưng đóa sen đỏ nở rộ ma mị kia cứ như mọc rễ trong tâm trí anh, xua mãi không tan.
Nghĩ đến việc chuỗi hạt của mình bị Ngu Sơ Hạ cầm trong tay đùa nghịch, động tác của anh khựng lại, chuỗi hạt rơi khỏi lòng bàn tay xuống đất.
Ánh mắt Chu Hoài An trầm xuống, đây là lần đầu tiên anh mất kiểm soát như vậy.
Hồi lâu sau, anh nhặt chuỗi hạt lên đặt trên bàn, rồi cầm một chuỗi vòng trầm hương khác ngồi xuống trở lại.
Đêm tĩnh mịch, cả hai người đều thức trắng.
Sáng hôm sau.
Khi Ngu Sơ Hạ xuống lầu, Chu Miên đã đi học.
Thấy Chu Hoài An vẫn ngồi bên bàn ăn sáng, cô khựng bước, thực lòng không muốn đối mặt với anh.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Đang đứng trên cầu thang định quay về phòng thì giọng nói thanh lãnh của người đàn ông vang lên:
"Không ăn ngay là nguội đấy."
Sao anh ta có thể thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra như vậy?
Ngu Sơ Hạ thầm mắng trong lòng, hậm hực đi tới ngồi xuống đối diện anh.
Dì Tống giúp việc bưng lên một phần sandwich và sữa.
Vì tu thiền nên Chu Hoài An kiêng rượu thịt, bởi vậy chỉ cần có anh ở nhà, trên bàn ăn sẽ không xuất hiện chút đồ mặn nào.
Ngu Sơ Hạ nảy sinh ý định nổi loạn, cô đẩy đĩa thức ăn ra:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Dì Tống, áp chảo cho tôi một miếng bít tết."
Vừa dứt lời, Chu Hoài An đã ngước lên cau mày:
"Sáng ra đã ăn bít tết sao?"
"Sao nào, chẳng phải em gả cho anh là để hưởng vinh hoa phú quý, ăn sung mặc sướng đó sao? Ăn một miếng bít tết mà anh cũng xót tiền à?"
Ngu Sơ Hạ chẳng chút khách sáo, dùng chính những lời Chu Hoài An từng nói để vặc lại anh.
Chu Hoài An mím chặt môi, định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ để lại một câu "tùy cô" rồi đứng dậy bỏ đi.
Anh mặc áo vest vào, lúc chuẩn bị ra cửa bỗng nhớ ra điều gì, liền ngoảnh lại nhìn Ngu Sơ Hạ:
"Đừng đến quán bar nữa."
Ngu Sơ Hạ định cãi lại xem anh dựa vào tư cách gì mà quản, thì Chu Hoài An đã nói tiếp:
"Tối nay tôi có tiệc xã giao, không cần chờ cơm đâu, muốn ăn gì cứ bảo dì Tống làm cho."
Nói xong, anh bước thẳng ra khỏi biệt thự.
Ngu Sơ Hạ sững sờ tại chỗ, không thể tin nổi Chu Hoài An lại chủ động báo cáo lịch trình với mình.
Mặt trời mọc ở hướng Tây rồi sao?
Cô lắc đầu, cảm thấy chắc chắn mình vẫn còn đang mơ.
Dì Tống mang đĩa bít tết đặt trước mặt Ngu Sơ Hạ, cười nói:
"Tình cảm của thiếu gia và phu nhân dạo này tốt lên rồi đấy."
Ngu Sơ Hạ không đáp lời.
Muốn tình cảm tốt lên thì trước hết phải có tình cảm đã, nhưng Chu Hoài An đối với cô... Lồng n.g.ự.c chợt nhói lên, vị đắng chát lan tỏa trong miệng khiến cô mất sạch cảm giác ngon miệng, đành đứng dậy đi thẳng lên phòng.
Không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi Ngu Sơ Hạ tỉnh lại thì bị đ.á.n.h thức bởi tiếng động dưới lầu.
Cô nhíu mày đứng dậy, vừa đi đến cạnh cầu thang đã thấy Đoạn Tịch Nguyệt đang dìu Chu Hoài An đang say khướt bước vào phòng khách.
Chẳng phải Chu Hoài An không bao giờ uống rượu sao?
Ngu Sơ Hạ bước xuống, nhìn Đoạn Tịch Nguyệt với ánh mắt không mấy thiện cảm:
"Chuyện này là thế nào?"
Đoạn Tịch Nguyệt đỡ Chu Hoài An nằm xuống sofa xong mới quay sang nhìn cô:
"Xin lỗi phu nhân, Hoài An là vì đỡ rượu giúp tôi nên mới... xin phu nhân đừng trách anh ấy."
Vừa ngước lên, Ngu Sơ Hạ đã thấy rõ lớp son môi của Đoạn Tịch Nguyệt bị lem nhem thấy rõ.
Mà Đoạn Tịch Nguyệt cũng ra vẻ như bị ai đó đ.â.m trúng tim đen, vội vàng đưa tay che đậy đầy vẻ chột dạ.
"Có phu nhân chăm sóc rồi, vậy tôi xin phép về trước."
Cô ta khẽ gật đầu rồi quay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của Đoạn Tịch Nguyệt, đôi bàn tay buông thõng bên hông của Ngu Sơ Hạ dần siết chặt, cả người cô run lên bần bật.
Nhưng so với giận dữ, thực ra cô thấy đau buồn và khổ sở nhiều hơn.
Chồng mình lại vì một người phụ nữ khác mà phá vỡ giới luật, cảm giác này còn nhục nhã hơn cả việc bị tát hai cái vào mặt.
Liệu Chu Hoài An có vì cô mà phá vỡ dù chỉ một chút ranh giới cuối cùng của anh ta không?
Ngu Sơ Hạ tự cho mình câu trả lời: Không bao giờ.
Cô bảo vệ sĩ trong nhà khiêng anh về phòng ngủ, sau đó một mình ngồi lặng lẽ giữa phòng khách trống trải.
Mắt cô nhòa đi vì lệ, ánh nhìn trở nên u uất, vô hồn.
Không, không được, cô không thể cứ vì Chu Hoài An mà đau lòng mãi được.
Ngu Sơ Hạ lau vệt nước mắt nơi khóe mắt, suy nghĩ một lát rồi cầm điện thoại lên gọi vào một số máy.
Chu Hoài An bị tiếng nhạc chát chúa từ dưới lầu dội lên làm cho tỉnh giấc, anh nhíu mày mở mắt.
Khi xác định được bản thân đang ở nhà, chân mày anh lại càng siết chặt hơn.
Anh gắng gượng chống người đứng dậy bước ra khỏi phòng ngủ, từ tầng hai nhìn xuống bên dưới.
Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.