Đúng lúc này, phía sau đột nhiên vang lên tiếng cửa lùa.
Chu Hoài An theo bản năng quay người lại, chỉ thấy Ngu Sơ Hạ đang tựa người mềm nhũn vào khung cửa, ánh mắt rực lửa lướt dọc khắp cơ thể anh, rồi khóe môi cô cong lên:
"Sao tắm mà không gọi tôi?"
Đầu óc anh ngay lập tức trống rỗng, phản ứng duy nhất dựa theo bản năng là gạt vòi nước trở lại phía nước nóng.
Thế nhưng lời còn chưa dứt, Ngu Sơ Hạ đã chân trần dẫm vào làn nước trên nền gạch men.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vốn dĩ trọng tâm đã không vững, cú dẫm này khiến chân cô trượt đi, cả người cứ thế ngã nhào về phía trước.
Chu Hoài An nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô, khiến cô ngã nhào vào lòng anh.
Cảm giác mềm mại ấy làm một nơi nào đó trên cơ thể anh càng thêm nóng bỏng. TruyenLau
Chu Hoài An nuốt khan, giọng nói đã khàn đặc:
"Ngu Sơ Hạ, em đừng quậy nữa, mau đứng dậy đi."
TruyenLau.com
Ngu Sơ Hạ không những không dậy mà còn dụi đầu vào n.g.ự.c anh nũng nịu:
"Không muốn... Tôi muốn tắm cùng anh."
Chu Hoài An lập tức cảm thấy có một luồng cảm xúc sắp không thể kìm nén được nữa.
Anh vừa định lên tiếng, nhưng khi cúi mắt xuống, anh bỗng nhìn thấy đóa hoa sen đỏ rực như m.á.u trên tấm lưng trần của cô.
Nhịp thở của anh nghẹn lại.
Anh cảm thấy như chính mình cũng đang say, nếu không tại sao đầu óc lại choáng váng thế này?
Chu Hoài An dùng chút lý trí cuối cùng để khắc chế d.ụ.c vọng đang dâng trào:
"Ngu Sơ Hạ, trên lưng em... là cái gì?"
Ngu Sơ Hạ ngước lên, nở nụ cười mềm mại:
"Là hoa sen, đóa hoa sen mà anh thích nhất."
Chu Hoài An cảm thấy cổ họng mình khô khốc như sắp bốc cháy:
"Tại sao lại xăm nó?"
"Bởi vì..." Đôi mắt Ngu Sơ Hạ lúng liếng tình tứ, "Em muốn trở thành đức tin của anh."
Chương 41.
Ngu Sơ Hạ bị ném thẳng xuống giường.
Cô còn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra thì Chu Hoài An đã áp chế lên trên, che khuất mọi ánh sáng trước mắt cô.
Dù Chu Hoài An đã cố sức kiềm chế, nhưng hơi thở của anh vẫn trở nên nặng nề thấy rõ.
Anh nhìn đăm đăm vào mắt cô, bàn tay nắm chặt lấy cổ tay cô rồi ấn trụ bên tai:
"Ngu Sơ Hạ, nhìn anh cho kỹ, em có còn nhận ra anh là ai không?"
Ngu Sơ Hạ chớp chớp mắt, khóe môi cong lên: "Là Chu Hoài An."
Âm cuối của cô bị Chu Hoài An nuốt trọn vào trong.
Nhiệt độ xung quanh tăng dần theo từng động tác quấn quýt.
Ngu Sơ Hạ bị đè đến mức hơi khó chịu, cô đưa tay đẩy lồng n.g.ự.c trần của anh:
"Nóng quá..."
Chu Hoài An ngược lại càng siết chặt eo cô, ép cô dán sát vào mình hơn nữa.
"Lát nữa sẽ không nóng nữa."
Nói rồi anh lại lần nữa hôn xuống.
Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng nhịp thở giao thoa của hai người.
Lòng bàn tay Chu Hoài An trượt dọc theo đường cong ở eo rồi lướt lên sống lưng cô.
Vì hình xăm mới thực hiện chưa lâu, anh vẫn có thể cảm nhận rõ ràng những đường nét nổi trên da thịt.
Anh nhắm mắt, đắm chìm trong nụ hôn với cô, trong đầu vẫn phác họa ra hình dáng của đóa sen đỏ rực ấy.
Chu Hoài An thở dốc, khẽ c.ắ.n nhẹ lên vành tai Ngu Sơ Hạ:
"Ngu Sơ Hạ, em thắng rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đức tin của anh trong khoảnh khắc này hoàn toàn tan rã.
Những giới luật trói buộc anh suốt hai mươi tám năm qua đã biến mất sạch sành sanh trước mặt Ngu Sơ Hạ.
Chu Hoài An chẳng còn nhớ được điều gì nữa, anh chỉ biết mình muốn nhiều hơn thế.
Anh muốn Ngu Sơ Hạ thực sự trở thành vợ mình, muốn cô mãi mãi ở bên cạnh anh.
Ba năm trước, Ngu Sơ Hạ từng nói muốn trở thành đức tin của anh, muốn anh lấy cô làm sự trói buộc.
Ba năm sau, trong lòng Chu Hoài An không còn chấp niệm cũ kỹ nào nữa, chỉ còn lại duy nhất một người là Ngu Sơ Hạ.
Lòng bàn tay nóng bỏng của anh bắt đầu mơn trớn khắp làn da trên cơ thể cô.
Mỗi tiếng nức nở bật ra từ kẽ môi Ngu Sơ Hạ lại khiến dòng m.á.u trong người Chu Hoài An thêm sôi trào.
Khi mảnh quần áo cuối cùng bị trút bỏ, luồng khí lạnh trong phòng khiến Ngu Sơ Hạ rùng mình, men rượu cũng tan đi trong phút chốc.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Cô ngơ ngác nhìn Chu Hoài An, người lúc này trông hoàn toàn như biến thành một kẻ khác.
Cô cảm thấy nhịp tim mình đã mất kiểm soát, dường như bị anh thao túng hoàn toàn.
"Chu Hoài An... anh không uống rượu, đúng không?"
Chu Hoài An ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thâm thẳm như muốn hút linh hồn cô vào trong:
"Anh tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào."
Ngu Sơ Hạ siết chặt ngón tay: "Vậy còn việc tu thiền của anh..."
"Anh hoàn tục rồi." Anh ngắt lời cô, mười ngón tay bá đạo đan chặt vào kẽ tay cô, "Em chính là đức tin của anh."
"Ngu Sơ Hạ, em có nguyện ý... lấy anh không?"
Nhịp thở của Ngu Sơ Hạ đình trệ, mọi âm thanh xung quanh như biến mất.
Cô không dám tin, nhưng lại không thể không tin, bởi cô chưa từng thấy dáng vẻ này của Chu Hoài An bao giờ.
Cô không trả lời, Chu Hoài An cũng không tiếp tục động tác, cứ thế lặng lẽ nhìn cô, chờ đợi một đáp án.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, nhưng bầu không khí ám muội xung quanh không hề giảm đi mà trái lại càng thêm mãnh liệt.
Ngu Sơ Hạ mím môi: "Em..."
Bất ngờ, tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang lời cô.
Chu Hoài An nhíu mày, liếc nhìn số điện thoại hiển thị rồi cầm lấy đưa cho Ngu Sơ Hạ:
"Của em."
Là Lâm Cảnh Bách gọi tới.
Ngu Sơ Hạ nhanh chóng bắt máy: "Lâm Cảnh Bách, nếu cậu không có chuyện gì cực kỳ quan trọng, tôi thề là tôi sẽ bay về g.i.ế.c c.h.ế.t cậu đấy."
Lâm Cảnh Bách khựng lại một chút, rồi bật cười một cách vô tâm vô tính:
"Ngu Sơ Hạ, tôi sắp kết hôn rồi."
Nửa phút sau, trong căn phòng vang lên tiếng hét đầy chấn động của Ngu Sơ Hạ:
"Cậu nói cái gì cơ?!"
Chương 42.
Ngu Sơ Hạ không tài nào ngờ được Lâm Cảnh Bách lại kết hôn sớm hơn cả mình.
Rõ ràng ở lần xuyên không trước, Lâm Cảnh Bách của tuổi ba mươi hai vẫn còn là một gã độc thân vui tính.
Cậu ta đào đâu ra một đối tượng kết hôn nhanh như vậy chứ?
Lúc này, Ngu Sơ Hạ đang ngồi trên máy bay về nước, nghĩ mãi vẫn không ra.
Chu Hoài An ngồi bên cạnh cô đã ngủ thiếp đi từ bao giờ.
Vì cú điện thoại đó của Lâm Cảnh Bách mà cuối cùng anh không thể tiếp tục "hành sự", đành phải đi tắm nước lạnh để hạ hỏa.
Sự thật chứng minh, đàn ông không được thỏa mãn ở khía cạnh nào đó thì rất dễ mệt mỏi.
Ngu Sơ Hạ mỉm cười nhạt, thu hồi tầm mắt rồi chuyển sang ngắm nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón giữa của mình.
Đó là thứ Chu Hoài An khăng khăng đòi đeo vào cho cô.
Nghĩ đến vẻ bất mãn ẩn hiện trong ánh mắt anh lúc đó, Sơ Hạ vì sợ anh bị "bí bách" quá mà sinh bệnh nên đành phải gật đầu đồng ý.
Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.