Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 21

Vừa xuống cầu thang, cô đã thấy Chu Hoài An đang đứng giữa phòng khách.

 

Anh không còn mặc bộ vest nghiêm nghị thường ngày, mà chỉ diện một chiếc sơ mi trắng đơn giản, phối cùng quần tây đen và đôi giày thể thao năng động. 

 

Trông anh lúc này chẳng khác nào một chàng sinh viên đang độ thanh xuân phơi phới.

 

Ồ, sinh viên cơ đấy.

 

Ngu Sơ Hạ nheo nheo mắt, cô quả thực là cực kỳ thích cái danh xưng này.

 

Chương 27.

 

Từ góc nhìn của Chu Hoài An, thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt là một đôi chân dài trắng ngần và thẳng tắp. 

 

Chiếc váy ngắn có quần bảo hộ bên trong chỉ vừa chạm đến đùi, phía trên là chiếc áo hai dây bó sát, tôn lên trọn vẹn những đường cong quyến rũ trên cơ thể cô.

 

Chỉ mới liếc nhìn, Chu Hoài An đã sững người. 

  Website TruyenLau.com

Rõ ràng đây không phải lần đầu anh thấy cô mặc như vậy, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay, cô lại có một sức hút khó cưỡng đối với anh. 

 

Chu Hoài An mím môi, dùng chút tự chủ cuối cùng để hơi dời mắt đi chỗ khác. TruyenLau

 

Ngu Sơ Hạ đã nhanh chóng xuất hiện trước mặt anh: 

 

"Tôi chuẩn bị xong rồi, đi thôi chứ?"
TruyenLau.com
 

"... Được." 

 

Chu Hoài An cố kìm nén để ánh mắt mình không làm cô khó xử, anh xoay người đi ra ngoài từ phía bên kia.

 

Ngu Sơ Hạ khẽ nhíu mày. 

 

Tại sao anh không nhìn cô, là vì thấy cô không đẹp sao? 

 

Cô nghiêng đầu liếc nhìn Ngu Niên Túc đang ngồi trên sofa, trông thì có vẻ chẳng quan tâm gì nhưng thực chất lại đang lén lút quan sát qua khe tờ báo. 

 

Xem ra Chu Hoài An vẫn chưa quen, chứ bố cô thì đã quá quen rồi. 

 

Cô thản nhiên thu hồi tầm mắt, bước chân theo sau.

 

Nào ngờ vừa ra đến cửa, cô đã thấy chiếc xe Hồng Kỳ biển số ngũ quý 8 đang đỗ sẵn. 

 

Ngu Sơ Hạ khựng lại, ngập ngừng: 

 

"Anh lái chiếc xe này là muốn thông báo cho cả thiên hạ biết chúng ta đi hẹn hò đấy à?"

 

Động tác mở cửa xe của Chu Hoài An khựng lại, rõ ràng là anh chưa nghĩ đến điểm này. 

 

"Để tôi bảo Nam Dân đổi xe khác đến." Anh nói rồi lấy điện thoại ra.

 

Ngu Sơ Hạ ngăn lại: "Không cần đâu, lái xe của tôi đi, chiếc đó không mấy người thấy qua."

 

Đi vào gara, cô chỉ tay vào chiếc BMW Mini màu hồng phấn giữa hàng chục chiếc xe: 

 

"Chiếc này đi."

 

Sắc mặt Chu Hoài An lộ rõ vẻ do dự: "Chuyện này..."

 

"Nó rất đáng yêu đúng không?" 

 

Ngu Sơ Hạ ném chìa khóa xe cho anh rồi đi thẳng về phía ghế phụ: 

 

"Lúc đó tôi chọn nó cũng vì sự đáng yêu này đấy. Tôi còn đặt tên cho nó là Cupid..."

 

Giọng cô bỗng kéo dài ra rồi im bặt. 

 

Ngu Sơ Hạ khựng lại, đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai. 

 

C.h.ế.t tiệt, sao cô lại chọn đúng chiếc xe này cơ chứ? Liệu Chu Hoài An có nghĩ là cô cố tình hay không?

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

Ngay khi Ngu Sơ Hạ định rón rén quan sát biểu cảm của anh, thì Chu Hoài An lại chẳng có phản ứng gì, anh đã tiến lên mở cửa xe. 

 

À phải rồi, anh là người tu hành, thần linh phương Tây không tồn tại trong thế giới của anh. 

 

Chắc là lần sau phải đặt tên là Nguyệt Lão hay Bà Nguyệt thì anh mới có phản ứng mất.

 

Ngu Sơ Hạ thở phào, ngồi vào trong xe: "Chúng ta đi đâu đây?"

 

Dĩ nhiên, hôm nay cô mặc đẹp thế này, dù đi đâu cô cũng tin rằng mình sẽ là người nổi bật nhất. 

 

Thế nhưng, câu trả lời tiếp theo của anh đã dập tắt mọi ảo tưởng trong cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh cất giọng thanh lạnh: "Chùa Phổ Đức."

 

Trời đất ơi!

 

Trong khoảnh khắc này, Ngu Sơ Hạ thật sự ước mình là một tín đồ Công giáo để có thể "nhảy lầu" ngay khỏi chiếc xe này cho rồi.

 

Cô chỉ vào bộ đồ mình đang mặc, quay sang nhìn Chu Hoài An với vẻ không thể tin nổi: 

 

"Anh nghiêm túc đấy chứ? Anh chắc chắn muốn tôi mặc như thế này vào chùa sao? Có nhà ai đi hẹn hò lại chọn địa điểm là chùa chiền không?"

 

Chu Hoài An lúc này đã khởi động xe và đang xoay vô lăng. 

 

Nghe câu chất vấn của cô, anh dẫm phanh lại, rồi dường như, hình như, có lẽ là đang thấy hơi ngượng ngùng.

 

"Không phải, hôm nay là ngày tu thiền, tôi đến để xin phép nghỉ."

 

Ngu Sơ Hạ thu tay về, cười khan hai tiếng: "À..."

 

Hóa ra tu thiền cũng phải xin nghỉ, cứ như đi làm vậy.

 

Chiếc xe khởi động lại, nhanh chóng dừng dưới chân núi Lộc Môn. 

 

Chu Hoài An vốn định để Ngu Sơ Hạ ở lại trong xe đợi mình, nhưng cô thấy chờ đợi cũng buồn chán nên đã đi theo anh lên núi.

 

Theo đúng trình tự thời gian, đây đáng lẽ là lần đầu tiên cô đến chùa Phổ Đức. 

 

Nhưng thực tế, cô đã quá quen thuộc với nơi này.

 

Chu Hoài An bảo cô cứ ở lại trong phòng thiền của anh rồi rời đi. 

 

Mọi thứ trong phòng so với tám năm sau vẫn chẳng có gì thay đổi, dường như con người Chu Hoài An là vậy, không hề thích sự biến động. 

 

Đây cũng có thể coi là một kiểu chung thủy khác.

 

Ngu Sơ Hạ nhìn quanh, chợt nhớ ra điều gì đó, cô đi thẳng về phía án thư. 

 

Nhấc nghiên mực lên, bên dưới quả nhiên có một tờ giấy nhỏ, trên đó ghi ngày mười hai tháng bảy.

 

Bàn tay cô chợt run lên, không thể ngăn mình nhớ lại nội dung đã thấy ở lần xuyên không trước: 

 

[Nay cưới vợ sinh con, không phải tâm nguyện trong lòng, cũng không phải muốn phản đạo, chỉ vì để có câu trả lời thỏa đáng với mẹ cha. Đệ t.ử nguyện suốt đời ăn chay để gột rửa tội nghiệp kiếp này.]

 

Nghĩ lại thì lần này chắc cũng không có gì khác biệt. 

 

Thế nhưng Ngu Sơ Hạ vẫn muốn mở ra xem.

 

Ngay khi ngón tay cô vừa khẽ cử động, phía sau chợt vang lên tiếng mở cửa.

 

Chương 28.

 

Chu Hoài An bước vào, nhìn thấy Ngu Sơ Hạ đang đứng trước bàn thư, hai tay chắp sau lưng, trong đáy mắt anh dường như thoáng hiện ý cười: 

 

"Chúng ta xuống núi được rồi."

 

Nhưng Ngu Sơ Hạ không nhận ra điều đó. 

 

Cô cố nén nhịp tim đang đập loạn, khẽ nhếch môi vờ như không có chuyện gì mà bước tới: 

 

"À, vâng."

 

Cả hai vai kề vai rời đi.

 

Khi đã trở lại chiếc BMW Mini màu hồng mang tên Cupid của Ngu Sơ Hạ, Chu Hoài An vẫn chần chừ chưa nổ máy. 

 

Một lúc sau, anh quay sang hỏi: "Cô... muốn đi đâu?"

 

Lúc này Ngu Sơ Hạ mới sực tỉnh, bất ngờ chạm phải ánh mắt anh: 

 

"Anh cũng không chuẩn bị trước lịch trình sao?"

 

Từ "cũng" đó dường như đã làm lộ ra điều gì. 

 

Cả hai nhìn nhau im lặng một lát, rõ ràng là Chu Hoài An vẫn chưa nghĩ ra nơi nào hay ho để đi.

 

Ngu Sơ Hạ bỗng nảy ra một ý tưởng: "Tôi biết đi đâu rồi, đi thôi, để tôi chỉ đường."

 

Nửa tiếng sau, chiếc "Cupid" dừng lại trước "Trường đua Jacksen".

 

Vẻ mặt Chu Hoài An cứng đờ trong giây lát. 

 

Ngu Sơ Hạ thì hào hứng ra mặt: "Tôi thề là ở đây vui lắm, chỉ tại anh chưa thử thôi, tôi thề đấy."

 

Thấy anh định quay đi, cô vội ngăn lại và nhấn mạnh một lần nữa. 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu