Dưới lầu.
Chu Hoài An sau khi vô duyên vô cớ bị mắng một câu, khẽ day day huyệt thái dương đang đau nhức.
Đây không phải lần đầu tiên anh bị nhận xét là nhạt nhẽo.
Hồi còn đi học, bạn bè vì nể sợ thân thế của anh nên không dám nói trước mặt, nhưng những lời bàn tán sau lưng anh không phải là chưa từng nghe qua.
Trong số đó không thiếu những cô gái bị anh từ chối sau khi tỏ tình.
Thế nhưng Chu Hoài An chưa bao giờ thấy giận, nghe xong cũng quên ngay, chẳng bao giờ để tâm.
Cuộc đời anh lẽ ra cứ thế trôi qua một cách bình lặng và quy củ, cho đến khi Ngu Sơ Hạ xuất hiện. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngu Sơ Hạ giống như một cái mã lỗi, đột ngột xông vào cuộc đời anh, sửa đổi toàn bộ chương trình đã được lập trình sẵn.
Đến tận bây giờ, anh vẫn luôn có cảm giác mình đang bị cô kéo đi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu không vì cái đêm định mệnh đó, hai người vốn dĩ thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau này có lẽ cả đời cũng chẳng thể giao thoa.
Chiếc đồng hồ tích tắc trôi qua một giờ đồng hồ.
TruyenLau.com
Tiểu Liên, cô giúp việc nhỏ mà Chu Hoài An thuê về để chăm sóc Ngu Sơ Hạ, đã chuẩn bị xong bữa tối.
Cô ấy quan sát sắc mặt của Chu Hoài An rồi rón rén lên tiếng:
"Thưa tiên sinh, cơm nước đã xong xuôi. Cần tôi lên lầu gọi... Ngu tiểu thư xuống không ạ?"
Chu Hoài An nhớ lại dáng vẻ giận dữ của Ngu Sơ Hạ lúc nãy, liền đứng dậy:
"Để tôi đi."
Anh bước lên tầng hai, gõ cửa phòng khách nhưng không có tiếng trả lời.
Chu Hoài An thử vặn tay nắm cửa, nhưng cửa đã bị khóa trái từ bên trong.
Chẳng lẽ vẫn còn đang giận?
Anh quay người xuống lầu, đồng thời dặn dò Tiểu Liên:
"Cứ để đó đi, khi nào cô ấy muốn ăn thì cô làm lại phần mới."
Lời còn chưa dứt, điện thoại trong túi anh đột nhiên rung lên một cái.
[Người bạn quan tâm đặc biệt Ngu Sơ Hạ vừa đăng một trạng thái mới.]
Tại một quán bar.
Ngu Sơ Hạ đang ngồi trên chiếc ghế sofa da sang trọng, ngửa cổ uống cạn một ly Whisky, sau đó đầy mãn nguyện nhìn dàn người mẫu nam đang đứng thành một hàng trước mặt.
Đúng là đủ mọi phong cách: từ chàng sinh viên thể thao da ngăm khỏe khoắn, kiểu thanh cao lạnh lùng da trắng, đến cả kiểu chàng trai trẻ đáng yêu.
Cô vẫy vẫy tay với cậu chàng "tiểu nãi cẩu", cậu ta lập tức sà xuống ngồi cạnh cô, cất giọng ngọt sớt: "Chị ơi."
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Ngu Sơ Hạ hài lòng gật đầu.
Đang định lên tiếng thì điện thoại cô đột ngột rung lên.
Cô thản nhiên vuốt màn hình mở khóa, nhấn vào mục bạn bè.
Chỉ thấy ở dòng trên cùng nhảy ra một thông báo: [Chu Hoài An đã tặng bạn một lượt thích.]
Chương 19.
Ngu Sơ Hạ sợ đến mức tay run lên, rượu suýt chút nữa thì đổ sạch vào người cậu chàng "tiểu nãi cẩu" bên cạnh.
Lúc nãy cô phấn khích quá, tiện tay chụp một tấm ảnh dàn hai mươi nam mẫu đang đứng xếp hàng rồi đăng ngay lên vòng bạn bè.
Kết quả là cô hoàn toàn quên mất mình cũng có kết bạn với Chu Hoài An, lại càng quên béng việc phải chặn anh xem bài đăng này.
"Lâm Cảnh Bách!" Ngu Sơ Hạ ném chiếc điện thoại đang nóng như hòn than vào lòng cậu ta, "Nếu lát nữa Chu Hoài An có tìm đến đây, cậu phải nói tấm ảnh này là do cậu chụp rồi đăng đấy!"
Lâm Cảnh Bách đang uống rượu thì bị sặc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đại tiểu thư, cậu bảo tôi đưa cậu đi chơi, chứ có bảo tôi phải gánh tội thay cậu đâu. Hơn nữa nhìn tôi thẳng đuột thế này, bộ dạng giống kiểu người sẽ gọi hai mươi nam mẫu cho bản thân lắm à?"
"Với lại, Chu Hoài An chẳng phải là người tu thiền sao? Chắc chắn anh ta sẽ không đến những nơi như quán bar thế này đâu."
Ngu Sơ Hạ lắc đầu lia lịa: "Cậu căn bản chẳng hiểu gì về anh ta cả."
Kiếp trước cô cũng từng có suy nghĩ ngây thơ như vậy, nhưng kết quả là Chu Hoài An chẳng phải vẫn ung dung bước chân vào quán bar đó sao?
Anh ta chỉ là không thích đến, chứ không phải là không thể vào.
Lâm Cảnh Bách thấy buồn cười: "Cậu sợ anh ta làm gì chứ? Cậu đã đào hôn rồi, lại còn đòi hủy hôn, dù sao cậu cũng đã hạ quyết tâm không gả cho anh ta, sợ cái gì?"
Ngu Sơ Hạ ngẩn ra một chút, bỗng thấy lời này cực kỳ có lý.
Đúng vậy, cô sợ cái gì chứ? Cô đang là người độc thân cơ mà!
"Cậu nói đúng."
Ngu Sơ Hạ đem trái tim đang treo ngược cành cây đặt lại vào lồng ngực, thần sắc nhẹ nhõm hơn hẳn.
Cô nâng ly rượu lên chạm cốc với cậu chàng bên cạnh: "Nào, cạn ly!"
Cậu chàng "tiểu nãi cẩu" vâng một tiếng ngọt ngào rồi ngoan ngoãn uống sạch.
Dù Ngu Sơ Hạ chắc chắn sẽ không yêu đương gì với mấy anh chàng nam mẫu này, nhưng cô cảm thấy nếu có tìm bạn trai thì phải tìm kiểu người như thế này.
Phải đẹp trai, cao ráo, thú vị, hoặc là biết nghe lời, hoặc là luôn đặt cảm xúc của cô lên hàng đầu.
Chứ không phải một kẻ cổ hủ, lạnh lùng, nhạt nhẽo như Chu Hoài An.
Sao mình lại nghĩ đến anh ta nữa rồi?
Ngu Sơ Hạ lắc lắc đầu, cảm thấy chắc chắn là do mình uống chưa đủ đô, thế là cô lại tự rót cho mình thêm một ly nữa.
Cậu chàng "tiểu nãi cẩu" ghé sát vào cô, nghiêng đầu hỏi:
"Chị ơi, chị có chuyện gì phiền lòng sao? Hay là nói ra đi, để em giúp chị nghĩ cách nhé?"
Ngu Sơ Hạ thở phào một hơi, nhưng lời nói lại là dành cho Lâm Cảnh Bách:
"Tôi thấy chuyện này cứ kéo dài mãi cũng không ổn. Chu Hoài An trông có vẻ tuyệt đối sẽ không hủy bỏ hôn ước đâu. Cứ đà này, tôi cảm giác bố tôi sẽ trói nghiến tôi lại để tổ chức hôn lễ với anh ta mất."
Lâm Cảnh Bách cười nhạo: "Ai bảo cậu trêu chọc ai không chọc, lại cứ phải chọc vào Chu Hoài An."
Ngu Sơ Hạ thầm nghĩ: Tôi nói người chọc không phải là tôi thì cậu có tin không?
Rõ ràng là cô của một năm trước trêu chọc anh ta, chứ hiện tại cô chẳng xơ múi được tí lợi lộc nào cả.
Ngu Sơ Hạ nheo nheo mắt: "Nói thật lòng nhé, tôi không có chút ký ức nào về đêm đó cả. Tôi thực sự rất tò mò cảm giác khi ngủ với Chu Hoài An là như thế nào. Nếu có thể làm lại một lần nữa... không biết ba nghìn tệ một đêm có đủ không nhỉ?"
"Khụ khụ!"
Sắc mặt Lâm Cảnh Bách biến đổi, đột ngột cố ý ho khan hai tiếng.
Sự ăn ý bao nhiêu năm khiến Ngu Sơ Hạ ngay lập tức cảm nhận được nguy hiểm đang cận kề.
Cô buông cậu chàng "tiểu nãi cẩu" ra, vứt ly rượu xuống, đứng bật dậy định chuồn lẹ:
"Tôi nhớ ra mình còn chút việc, tôi đi trước đây."
Chưa kịp nhấc bước, một bàn tay lạnh lẽo từ phía sau đã nắm chặt lấy cổ tay cô.
Ngay sau đó, giọng nói thanh lãnh của Chu Hoài An vang lên đúng như dự đoán:
"Muốn đi sao? Vậy cùng nhau về thôi."
Ác ma! Đúng là tên ác ma âm hồn bất tán!
Ngu Sơ Hạ còn chưa kịp lên tiếng, cậu chàng "tiểu nãi cẩu" bên cạnh cô đã đột ngột đứng phắt dậy, chộp lấy cổ tay Chu Hoài An:
"Này người anh em, ở đâu ra vậy? Dù anh cũng muốn chơi cùng chị ấy thì cũng phải xếp hàng chứ. Anh nhìn xem, hội này của chúng tôi đều đang đợi cả đấy."
Cậu ta chỉ chỉ vào dãy nam mẫu đang ngồi sau lưng Chu Hoài An.
Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.