Ngu Sơ Hạ phấn khích nhìn chằm chằm con đường phía trước, đồng thời hỏi:
"Chu Hoài An, anh có sợ c.h.ế.t không?"
Chu Hoài An ngỡ mình nghe lầm: "Cái gì?"
"Nếu trong đời anh có điều gì đáng sợ, thì sau ngày hôm nay, anh sẽ chẳng còn sợ gì nữa đâu."
Dứt lời, tiếng còi vang lên.
Tất cả xe mô tô cùng lúc lao vút đi, bụi cuốn mù mịt.
Lực đẩy cực mạnh từ phía sau khiến Chu Hoài An theo bản năng phải ôm chặt lấy eo Ngu Sơ Hạ.
Vậy mà Ngu Sơ Hạ vẫn còn tâm trí để nói chuyện với anh:
TruyenLau.com
"Chu Hoài An, anh có đang mở mắt không đấy?"
Chu Hoài An vẫn mở mắt: "Cô đừng quản tôi, tập trung nhìn đường đi."
TruyenLau
Giọng điệu cố giữ vẻ bình thản của anh khiến tâm trạng Ngu Sơ Hạ cực kỳ vui vẻ.
TruyenLau.com
Cô rồ ga mạnh hơn: "Ngồi cho chắc vào nhé!"
Chương 30.
Trận đua này Ngu Sơ Hạ giành chiến thắng mà không có gì phải bàn cãi.
Nhưng cô chẳng để Chu Hoài An có cơ hội nghỉ ngơi, lại tiếp tục chở anh chạy thêm mấy vòng nữa.
Đến lúc bước xuống xe, hai chân Chu Hoài An đã bủn rủn cả rồi.
Thế nhưng nhờ vào sự tự chủ mạnh mẽ và khí chất giáo dưỡng đã ngấm vào xương tủy, anh không để mình lộ ra chút gì khác lạ, đồng thời cố nén cơn buồn nôn đang dâng trào trong bụng.
Ngu Sơ Hạ đưa cho anh một chai nước:
"Anh ổn chứ? Anh là người đầu tiên tôi thấy vẫn còn đứng vững sau lần đầu ngồi mô tô đấy."
Thực tế thì anh sắp đứng không nổi nữa rồi.
Chu Hoài An nhận lấy chai nước rồi nhấp một ngụm, có vài giọt nước men theo cằm chảy xuống yết hầu.
Ngu Sơ Hạ nhìn chằm chằm không rời mắt, hèn gì người ta lại có từ "sắc đẹp thay cơm".
Đột nhiên, cô cảm thấy có chút không muốn đi nước ngoài nữa.
"Cô nói gì cơ?" Chu Hoài An đặt chai nước xuống, quay sang nhìn cô.
Lúc này Ngu Sơ Hạ mới nhận ra mình vô tình thốt ra lời trong lòng, cô lắc đầu, chột dạ tránh ánh mắt anh:
"Không có gì."
Đúng lúc đó, Jacksen dắt một đứa bé đi tới.
Cả hai cùng nhìn sang, nhưng đứa bé kia đột nhiên khựng lại, đứng chôn chân tại chỗ không chịu bước tiếp.
Jacksen buồn cười đẩy nhẹ vào lưng nó:
"Chẳng phải chính em đòi gặp chị gái này bằng được sao, giờ lại biết ngại à?"
Kết quả là đứa bé kia cúi gằm mặt xuống.
Jacksen tiến lên giải thích với Ngu Sơ Hạ:
"Đây là em trai tôi. Lúc nãy xem cô đua xe, nó cứ dán mắt vào không rời, bảo là chưa thấy kỹ thuật drift nào ngầu như thế nên muốn gặp cô cho bằng được. Ai ngờ giờ lại nhát đến mức không dám hé răng."
Ngu Sơ Hạ mỉm cười, chủ động tiến lên phía trước chìa tay về phía cậu bé:
"Chào em, chị là Ngu Sơ Hạ, em tên là gì?"
Cậu bé lập tức đỏ bừng mặt, hai tay xoắn xuýt vào nhau trước ngực, ngượng ngùng không chịu nói lời nào.
Không biết có phải là ảo giác của Ngu Sơ Hạ hay không, nhưng cô cảm thấy cậu bé này trông rất quen mắt.
"Này nhóc, khi nói chuyện với người khác thì phải nhìn thẳng vào mắt họ chứ."
Giọng điệu của Ngu Sơ Hạ dịu dàng đến mức Chu Hoài An chưa từng nghe thấy bao giờ, "Nào, ngẩng đầu lên cho chị xem nào."
Cậu bé do dự một hồi rồi chậm rãi ngẩng đầu lên: "Em... chào chị."
Ngu Sơ Hạ bỗng sững sờ.
Có vẻ như không phải là ảo giác... cô dường như thực sự quen biết cậu bé này.
Một ý nghĩ hoang đường lướt qua trong đầu, Ngu Sơ Hạ chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn Jacksen:
"Em trai anh tên gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Jacksen khoanh tay tựa vào thân xe bên cạnh:
"Thẩm Thanh Lợi."
Thẩm Sở Niên, Thẩm Thanh Lợi.
C.h.ế.t tiệt!
Ngu Sơ Hạ thầm c.h.ử.i thề một tiếng trong lòng, cô không thể tin nổi nhìn cậu bé trước mắt:
"Em bao nhiêu tuổi rồi?"
Thẩm Thanh Lợi mím môi: "Mười bốn tuổi ạ."
Mười bốn tuổi, tám năm sau chính là hai mươi hai...
Hình ảnh chàng sinh viên thể thao da ngăm, đầy sức sống và rạng rỡ mà cô gặp trong lần xuyên không trước dần dần trùng khớp với dáng vẻ của cậu bé non nớt hiện tại.
Ngu Sơ Hạ tức khắc cảm thấy một nỗi tội lỗi sâu sắc dâng trào.
Lúc đó cô đã làm cái gì vậy chứ?!
Năm cô ba mươi tuổi đối diện với Thẩm Thanh Lợi hai mươi hai tuổi thì chẳng thấy có gì to tát.
Nhưng đột nhiên đổi thành năm cô hai mươi hai tuổi phải đối mặt với một Thẩm Thanh Lợi mới mười bốn tuổi...
Ngu Sơ Hạ ơi Ngu Sơ Hạ, sau khi c.h.ế.t chắc chắn mày sẽ xuống địa ngục cho xem.
Nụ cười trên môi Ngu Sơ Hạ trở nên vô cùng gượng gạo.
Cô nhếch môi, nhanh chóng đứng thẳng người dậy:
"À, Jacksen này, lát nữa tôi còn có việc nên đi trước đây, xe nhờ anh bảo dưỡng nhé."
Nói xong, cô vội vàng kéo tay Chu Hoài An định rời đi.
Nào ngờ vừa mới bước được một bước, Thẩm Thanh Lợi ở phía sau đột nhiên lấy hết can đảm gọi cô lại:
"Chị ơi, đợi đã."
Ngu Sơ Hạ cứng đờ người xoay lại: "Có chuyện gì vậy?"
Thẩm Thanh Lợi lại nhìn sang Chu Hoài An đang bị cô nắm tay:
"Anh là bạn trai của chị ấy ạ?"
Chu Hoài An ngẫm nghĩ một chút, vị hôn phu không hẳn là bạn trai, nên anh lắc đầu.
Ngay lập tức, Thẩm Thanh Lợi nói với Ngu Sơ Hạ:
"Vậy chị ơi, em có thể làm bạn trai chị không?"
Câu nói vừa thốt ra, Jacksen đứng bên cạnh liền ho sặc sụa.
Thằng nhóc này đúng là ăn nói gây sốc thật.
Ánh mắt Chu Hoài An khẽ lạnh đi, anh thản nhiên nhìn thằng nhóc lông bông còn chưa mọc đủ lông đủ cánh mà đã đòi cướp vị hôn thê của mình.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Còn Ngu Sơ Hạ thì thầm cảm thán trên đời này có những chuyện thật kỳ diệu, đồng thời thầm mừng rỡ trong lòng vì người xuyên không chỉ có mỗi mình cô.
Cô suy nghĩ một chút, rồi khẽ cúi người ghé sát vào Thẩm Thanh Lợi:
"Chuyện là thế này, chị không chơi với trẻ vị thành niên đâu."
Chương 31.
Ngu Sơ Hạ nói xong, nhân lúc Thẩm Thanh Lợi còn chưa kịp phản ứng, cô đã kéo tay Chu Hoài An xoay người chạy biến.
Cô chạy như thể bị ai đuổi, mãi cho đến khi về lại chiếc BMW Mini màu hồng mới dừng lại.
Chu Hoài An không hiểu mô tê gì: "Cô đã nói gì với cậu nhóc đó thế?"
"Không có gì đâu..."
Ngu Sơ Hạ vừa thở dốc vừa xua tay.
Nếu để Chu Hoài An biết cô nói những lời kiểu đó với một đứa trẻ, e là anh sẽ lôi cô trở lại chùa Phổ Đức để "thanh lọc" tâm hồn lần nữa mất.
Ngu Sơ Hạ chột dạ liếc nhìn về phía Jacksen, chỉ sợ anh ta đuổi theo hỏi tội cô đã làm gì em trai mình.
Cô vội kéo Chu Hoài An lên xe: "Đi thôi, đi đâu cũng được."
Điểm tốt nhất ở Chu Hoài An chính là anh không bao giờ hỏi quá nhiều.
Anh nghe lời khởi động xe, lái ra khỏi trường đua.
Thực chất, Chu Hoài An cũng sợ nếu ở lại thêm chút nữa, Ngu Sơ Hạ lại nổi hứng chở anh đi thêm vài vòng mạo hiểm thì khốn.
Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.