Ngu Sơ Hạ âm thầm rời khỏi chùa Phổ Đức khi trời vừa tảng sáng.
Vì còn quá sớm nên không có xe nhận chuyến, cô phải đi bộ ra đường lộ, chờ rất lâu mới bắt được xe.
Ngồi trên xe, Ngu Sơ Hạ vô cảm gửi cho Chu Hoài An một dòng tin nhắn:
[Chúc mừng anh, sau khi ly hôn, tội nghiệt của anh sẽ được gột rửa sạch sẽ.]
Xong xuôi, cô dứt khoát kéo số điện thoại của anh vào danh sách đen.
Một lần chọn sai là quá đủ, cô không thể đ.á.n.h cược cả phần đời còn lại của mình vào đó.
Nửa tiếng sau, Ngu Sơ Hạ nhấn chuông cửa biệt thự nhà họ Ngu.
Quản gia ra mở cửa, thấy cô thì sững sờ:
"Tiểu thư?"
Ngu Sơ Hạ đi thẳng vào phòng khách. Bố cô đang ngồi ăn sáng, thấy cô liền cau mày:
TruyenLau
"Sao con lại về đây?"
"Con muốn ly hôn với Chu Hoài An."
TruyenLau
Ngu Sơ Hạ nói ngắn gọn súc tích, rồi ngồi xuống bàn ăn, cầm lấy nửa chiếc sandwich lên ăn.
Vừa dứt lời, bố cô đã đập bàn đứng phắt dậy:
TruyenLau
"Láo xược! Ly hôn là chuyện nhỏ chắc? Con nói ly là ly được ngay sao?"
Mẹ của Ngu Sơ Hạ mất từ khi cô còn rất nhỏ.
Cô luôn cho rằng đó là lỗi của bố cô, vì thế phàm là chuyện gì cô cũng làm ngược lại ý ông.
Hai cha con suốt bao năm qua luôn trong tình trạng đối đầu gay gắt, chuyện duy nhất Ngu Sơ Hạ làm theo ý ông chính là gả cho Chu Hoài An.
Bố Ngu tiến tới kéo tay cô lôi ra ngoài:
"Con đi về cho bố, lớn từng này tuổi rồi còn làm loạn..."
Lời nói của ông đột ngột khựng lại khi nhìn thấy vành mắt đỏ hoe của con gái.
"Bố ơi, gả cho anh ấy, con chẳng vui vẻ chút nào."
Miếng sandwich trong miệng còn chưa kịp nuốt, giọng cô nghẹn ngào, khản đặc.
Giây tiếp theo, cô lao vào lòng bố mà khóc nức nở:
"Anh ấy không yêu con, anh ấy chẳng yêu con chút nào cả."
Bố Ngu lặng người.
Ông thậm chí còn có chút lúng túng, không biết phải đối diện thế nào với sự dựa dẫm đột ngột của cô con gái vốn luôn nổi loạn.
Trong phòng khách tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn của Ngu Sơ Hạ.
Hồi lâu sau, bố Ngu mới đẩy nhẹ cô ra, dùng ngón tay cái thô ráp lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô.
“Ngày trước bố đã bảo con phải suy nghĩ kỹ rồi. Người này sẽ đi cùng con cả đời, một khi đã chọn thì không được hối hận. Đã bao nhiêu năm trôi qua, con cái cũng lớn rồi, con không thể cứ tùy hứng mãi như vậy.”
Ngu Sơ Hạ nhìn ông với đôi mắt nhòa lệ, vẫn chưa thoát ra khỏi nỗi xúc động đang bủa vây.
Bố Ngu quay sang dặn dò quản gia:
“Đưa tiểu thư và hành lý của nó ra ngoài.”
Sau đó, ông nhìn cô: “Hoài An đang đợi con ở bên ngoài đấy.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Lần này đến lượt Ngu Sơ Hạ ngẩn người.
Cô nhìn bố mình với vẻ không thể tin nổi.
Không đợi cô kịp phản ứng, quản gia đã vừa mời vừa kéo cô ra khỏi cửa.
Cho đến khi cánh cửa đóng sầm lại, cô mới sực tỉnh.
“Ngu Niên Túc! Bố có còn lương tâm không? Con là con gái ruột của bố đấy!”
Sự thật chứng minh, con gái ruột cũng vô dụng, bố Ngu không hề có ý định mở cửa.
Ngu Sơ Hạ hít sâu vài hơi, lau nước mắt ở khóe mắt rồi quay người lại.
Chiếc xe Hồng Kỳ đen sang trọng quen thuộc quả nhiên đang đỗ bên lề đường.
Chu Hoài An ngồi ở ghế sau, không có cửa kính che chắn, anh thản nhiên nhìn cô:
“Giờ đã về được chưa?”
Dường như anh đã sớm liệu định được rằng cô sẽ không thể quay về nhà mẹ đẻ.
Cơn giận vô danh bốc lên trong lòng Ngu Sơ Hạ, càng làm cô kiên định với ý chí tuyệt không thỏa hiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh tưởng rằng dồn cô vào đường cùng, không còn nơi nào để đi thì cô sẽ ngoan ngoãn về nhà sao?
Cô lấy điện thoại ra bấm một dãy số, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
Từ trong ống nghe truyền đến giọng nói ngạc nhiên xen lẫn vui mừng của một người đàn ông:
“Chị ạ?”
Ngu Sơ Hạ nhìn thẳng vào đôi lông mày đang nhíu lại của Chu Hoài An, khóe môi nhếch lên, cố ý hạ giọng dịu dàng:
“Là tôi đây, bây giờ cậu có tiện đến đón chị một lát không?”
Chương 9.
Chủ nhân của số điện thoại đó chính là Thẩm Thanh Tinh, cậu sinh viên khoa thể d.ụ.c đã cười nói cùng Ngu Sơ Hạ trong đêm tiệc tại biệt thự.
Thẩm Thanh Tinh không hề do dự mà đồng ý ngay lập tức:
"Dĩ nhiên rồi ạ, chị gửi địa chỉ cho em nhé, 20 phút nữa em chắc chắn sẽ có mặt."
Ngu Sơ Hạ mỉm cười dịu dàng: "Tôi đợi cậu."
Nhưng vừa cúp máy, cô liền thu lại nụ cười, lạnh lùng nhìn Chu Hoài An:
"Anh có thể đi được rồi. Từ hôm nay trở đi, ngoại trừ lúc làm thủ tục ly hôn, chúng ta không cần thiết phải gặp lại nhau nữa."
Chu Hoài An siết chặt chuỗi hạt, gương mặt trở nên lạnh lùng, kiêu ngạo.
Còn Ngu Sơ Hạ thì dời tầm mắt đi chỗ khác, không thèm liếc nhìn anh thêm một cái.
Hai người cứ thế im lặng đối đầu.
Cho đến khi từ phía xa vọng lại tiếng động cơ gầm rú, một chiếc siêu xe màu tím huỳnh quang cực ngầu lao tới.
Xe dừng ngay sau xe của Chu Hoài An, Thẩm Thanh Tinh mở cửa bước xuống, gương mặt trẻ trung tràn đầy sức sống dưới ánh mặt trời.
"Chị ơi, em đến rồi đây."
Cậu ta cười lộ ra hai chiếc răng khểnh, vỗ vỗ lên nóc xe:
"Em không làm chị mất mặt chứ?"
Ngu Sơ Hạ quan sát một lượt rồi gật đầu: "Ngầu lắm."
Sắc mặt Chu Hoài An hoàn toàn tối sầm lại.
Nhưng Ngu Sơ Hạ phớt lờ anh, trực tiếp ngồi vào xe của Thẩm Thanh Tinh.
Thêm một tiếng gầm rú, chiếc siêu xe tăng tốc lao đi, biến mất khỏi tầm mắt trong nháy mắt.
Trợ lý ngồi ở ghế lái cảm thấy không khí trong xe lạnh lẽo hẳn đi.
Sao lần nào có cảnh đối đầu thì anh ta cũng có mặt hết vậy... Anh ta quan sát thần sắc của Chu Hoài An, thận trọng lên tiếng:
"Chu tổng, chúng ta có đuổi theo không?"
Chu Hoài An lạnh mặt hồi lâu không nói lời nào.
Một lúc sau mới nghe thấy giọng nói lạnh lùng, xa cách của anh:
"Tìm người trông chừng, cô ấy đi đâu, ở cùng với ai, đều phải báo cáo cho tôi."
Trợ lý gật đầu: "Vâng."
Thế nhưng, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
Ngày đầu tiên Ngu Sơ Hạ rời đi, trợ lý vội vàng bước vào văn phòng Chu Hoài An:
"Chu tổng, phu nhân cô ấy..."
Chu Hoài An nhíu mày: "Cô ấy làm sao?"
Trợ lý vội đưa những tấm ảnh do đàn em gửi về cho anh xem.
Trong ảnh, Ngu Sơ Hạ đang choàng tay qua cổ Thẩm Thanh Tinh, đứng trên nóc một chiếc xe đua, nụ cười rạng rỡ.
Chu Hoài An day day thái dương, đặt ảnh xuống:
"Dìm xuống cho tôi."
Ngày thứ hai, trợ lý lại bước vào văn phòng:
"Chu tổng, phu nhân..."
"Cô ấy lại đi đua xe à?"
Chu Hoài An ngước mắt.
Trợ lý lắc đầu, đưa thêm một tấm ảnh khác, trên sàn nhảy của quán bar, Ngu Sơ Hạ diện chiếc áo ngắn nóng bỏng, đang nhảy đôi ở khoảng cách cực gần với một thanh niên trẻ tuổi khác.
Ánh mắt Chu Hoài An trầm xuống: "Tiếp tục dìm xuống."
Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.