Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 18

Nhưng giây tiếp theo, cô lại đổ ập sang. 

 

Chu Hoài An không còn cách nào khác, đành phải nhẫn nhịn sự làm loạn của cô mà nhấn ga đi nhanh hơn một chút.

 

Về đến biệt thự, Chu Hoài An mới thở phào một hơi, tập trung đối phó với Ngu Sơ Hạ. 

 

Anh đỡ cô dậy, chăm chú quan sát gương mặt cô. 

 

Quả thực là đang ngủ, nhưng cái cách cô sờ soạn anh lúc nãy chẳng hề do dự chút nào, hoàn toàn không giống người đang ngủ say. 

 

Chu Hoài An nghi ngờ Ngu Sơ Hạ đang giả vờ ngủ, nhưng anh không có bằng chứng.

 

Anh một lần nữa bế ngang cô lên, đi thẳng vào biệt thự, tiến vào phòng ngủ của mình và đặt cô lên giường.

 

Anh không đưa cô về lại biệt thự của Lâm Cảnh Bách, mà đưa cô về nhà mình. 

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nếu lúc này Ngu Sơ Hạ tỉnh dậy, cô chắc chắn sẽ tưởng rằng mình lại xuyên không đến buổi sáng của tám năm sau một lần nữa. 

 

Bởi vì cách bài trí trong căn phòng này hoàn toàn giống hệt với tám năm sau đó. Website TruyenLau.com

 

Chu Hoài An xoay người định vào phòng tắm, nhưng vừa mới bước đi thì vạt áo đã bị giữ lại.
TruyenLau.com
 

Ngu Sơ Hạ hé mắt nhìn, cố gắng nhận diện người trước mặt là ai.

 

Đến khi nhìn rõ rồi, cô mới vô thức lẩm bẩm: 

 

"Chu Hoài An, tôi muốn ly hôn với anh."

 

Chu Hoài An hơi chau mày: "Thực tế thì chúng ta còn chưa kết hôn."

 

Nào ngờ Sơ Hạ bỗng nhiên khóc lóc om sòm: 

 

"Anh không thích tôi! Đến con gái cũng không thích tôi! Cả nhà anh đều không thích tôi! Đã đều không thích tôi như vậy, sao anh còn chưa chịu ly hôn với tôi?"

 

Con gái sao?

 

Chu Hoài An thuận thế ngồi xuống cạnh giường, lần đầu tiên anh cảm thấy lúng túng, không biết phải ứng phó ra sao.

 

Lúc này, bàn tay Sơ Hạ đã luồn từ vạt áo vào trong sơ mi, rồi trượt dần lên, dừng lại ngay trước n.g.ự.c anh.

 

Cô bắt đầu cười ngây ngô: "To thật đấy..."

 

Vành tai Chu Hoài An nóng bừng, anh vội giữ tay cô lại.

 

Ý định của anh là không muốn cô quậy phá, nhưng cái ấn tay này lại khiến lòng bàn tay cô áp sát hoàn toàn vào da thịt mình.

 

Không chệch đi đâu được, vị trí đó chính là nơi trái tim đang đập liên hồi.

 

Lần này, đến cả tai anh cũng đỏ lựng lên.

 

Anh đang định kéo tay cô ra thì Sơ Hạ đột nhiên nhào tới, ôm chầm lấy anh: 

 

"Chu Hoài An, anh cởi cho tôi xem thì tôi mới gả cho anh, bằng không…”

 

"Tôi sẽ đi làm ni cô đấy!"

 

Chu Hoài An như bị bấm nút dừng hình, anh im lặng đứng hình mất vài giây.

 

"Cô nói thật chứ?"

 

Sơ Hạ cười ngây dại, gật đầu lia lịa.

 

Ngay giây sau, Chu Hoài An giơ tay lên, ngón tay đặt vào chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên.

 

Chương 23.

 

Đôi mắt Ngu Sơ Hạ bất giác sáng rực lên.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Cô nhìn chằm chằm không rời mắt vào những ngón tay thon dài của Chu Hoài An, chờ đợi động tác tiếp theo của anh.

 

Chu Hoài An bị nhìn đến mức không tự nhiên. 

 

Anh thấy mình hẳn là điên thật rồi, sao có thể tin lời một kẻ đang say rượu cơ chứ.

 

Vậy mà, theo bản năng, anh vẫn thực sự giơ tay lên.

 

Đến khi ý thức được mình đang làm gì, anh khựng lại, chiếc cúc áo kia giờ có cởi hay không cũng đều khó xử.

 

Ngu Sơ Hạ chờ đến mức mất kiên nhẫn: "Sao anh vẫn chưa cởi?"

 

"À tôi biết rồi, anh không biết cởi chứ gì! Để tôi giúp cho."

 

Vừa nói, cô vừa gạt tay anh ra, rồi nhanh thoăn thoắt tháo phăng chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên của anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau đó, cô bất ngờ c.ắ.n một miếng rõ đau vào cổ anh.

 

Hơi thở Chu Hoài An khựng lại, anh giữ chặt ngón tay cô: 

 

"Ngu Sơ Hạ, có phải em không hề say?"

 

Ngu Sơ Hạ ngẩng đầu lên: "Tôi không say nhé, tôi là nghìn ly không xỉn, anh không biết sao? Chắc anh chưa uống rượu với tôi bao giờ rồi, nào nào, lại đây làm một ly với tôi."

 

Trong nháy mắt, cô quên luôn việc bắt Chu Hoài An cởi đồ, rồi cứ thế đi ra khỏi phòng ngủ một cách đầy quen thuộc ngay trước mắt anh.

 

Chu Hoài An bất lực thở dài, đứng dậy đi theo: 

 

"Em định đi đâu?"

 

Ngu Sơ Hạ không trả lời, đi thẳng xuống hầm rượu dưới tầng hầm: 

 

"Đi uống rượu chứ đâu."

 

Bước chân Chu Hoài An khựng lại, đôi mày nhíu chặt.

 

Anh vốn không uống rượu, nhưng lúc mới tiếp quản tập đoàn, có không ít người tặng anh những loại rượu danh quý, anh không nỡ vứt đi nên đều cất dưới tầng hầm.

 

Nhưng... đây là lần đầu tiên Ngu Sơ Hạ đến nhà anh, sao cô lại biết anh có tầng hầm, còn biết rõ trong đó có rượu?

 

Cứ như thể cô đã từng sống ở đây rất nhiều năm vậy.

 

Ý nghĩ đó vừa hiện ra đã bị Chu Hoài An gạt đi ngay lập tức, chuyện đó làm sao có thể xảy ra được.

 

Chỉ trong vài giây anh ngẩn người, bóng dáng Ngu Sơ Hạ đã biến mất.

 

"Ngu Sơ Hạ?"

 

Anh lần theo cầu thang dẫn xuống tầng hầm. 

 

Ngu Sơ Hạ không bật đèn, trước mắt anh là một màn đen đặc.

 

Anh không thể xác định được vị trí của cô, chỉ đành đi xuống bậc cuối cùng để tìm công tắc.

 

Nào ngờ vừa bước chân xuống bậc thang cuối, cả người anh đã bị ấn chặt lên tường.

 

Hơi thở ấm nóng của Ngu Sơ Hạ phả lên xương quai xanh của anh, giọng nói của cô như mang theo bùa chú: 

 

"Chu Hoài An, tôi có thể trở thành niềm thương nỗi nhớ của anh không?"

 

Yết hầu Chu Hoài An khẽ chuyển động, nhưng anh không nói gì.

 

Anh nhận ra rõ ràng giọng nói của cô lúc này đã khác hẳn khi nãy, cô đã tỉnh rượu rồi.

 

Cô đang nói thật lòng.

 

Ngu Sơ Hạ dường như cũng chẳng bận tâm việc anh có trả lời hay không, cô như đang độc thoại với chính mình: 

 

"Cùng một sai lầm, tôi không thể phạm phải lần thứ hai. Đi vào vết xe đổ thì kết cục sẽ là muôn đời tan nát... Nếu anh không thích tôi, không yêu tôi, tôi nhất định sẽ không gả cho anh."

 

Cùng một sai lầm?

 

Lại nữa rồi, những lời nói khó hiểu này.

 

Chu Hoài An điều chỉnh lại hơi thở: "Cô nói đi vào vết xe đổ, nghĩa là sao?"

 

Ngu Sơ Hạ khẽ cười một tiếng: "Anh không cần phải biết."

 

Nói xong, cô buông cổ tay Chu Hoài An ra, lùi lại một bước. 

 

Trong bóng tối, cô tùy ý lấy ra một chai rượu, rồi tìm chính xác vị trí của đồ khui để mở nút chai.

 

Thấy cô ngửa đầu định uống tiếp, Chu Hoài An ngăn lại: 

 

"Cô không được uống nữa."

 

Ngu Sơ Hạ đẩy tay anh ra: "Chu Hoài An, anh quản tôi vì cái gì? Vì những quy tắc ràng buộc anh bảo rằng tôi không nên làm thế sao? Đó là quy tắc của anh, không phải của tôi."

 

"Nếu một ngày nào đó, quy tắc của anh chính là tôi, anh lấy tôi làm sự ràng buộc, thì lúc đó anh mới có tư cách quản tôi."

 

Chưa từng có ai dám đưa ra yêu cầu như thế với Chu Hoài An.

 

Lấy cô làm sự ràng buộc sao?

 

Chu Hoài An mím môi.

 

Ngu Sơ Hạ ngửa đầu uống cạn hơn nửa chai rượu vang, rồi đặt mạnh chai rượu xuống bàn.

 

"Chu Hoài An, tôi quyết định đi du học."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu