Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 26

 

Đoạn Tịch Nguyệt vén lọn tóc mai ra sau tai, nở nụ cười đoan trang nhã nhặn, tiến lên phía trước chìa tay về phía Ngu Sơ Hạ: 

 

"Chào Ngu tiểu thư, tôi là Đoạn Tịch Nguyệt, thư ký của Chu tổng."

 

Ngu Sơ Hạ nhìn bàn tay cô ta, thầm cảm thán trong lòng đúng là cốt cách tiểu thư khuê các, đối mặt với tình địch mà vẫn ung dung đến thế. 

 

Ngay sau đó, cô siết chặt lấy cánh tay Danny, mỉm cười ngọt ngào với Đoạn Tịch Nguyệt: 

 

"Chào cô."

 

Cứ thế, cô phớt lờ bàn tay đang đưa ra của đối phương.

 

Đoạn Tịch Nguyệt mỉm cười, cũng không thấy ngại ngùng mà thu tay về:

  TruyenLau.com

“Xem ra chúng tôi đến không đúng lúc rồi, đã làm phiền buổi hẹn hò của hai người."

 

"Không sao." 

 

Ngu Sơ Hạ đáp lại bằng một nụ cười, "Nếu không còn việc gì khác thì chúng tôi đi trước đây." Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Cô kéo Danny tiếp tục bước ra ngoài.

 

Khi lướt qua vai Chu Hoài An, anh đột nhiên nắm lấy cổ tay cô.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Tim Ngu Sơ Hạ nảy lên một nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ bất cần nhìn anh: 

 

"Chuyện gì vậy?"

 

Cô cứ ngỡ anh sẽ hỏi về mối quan hệ giữa cô và Danny, hoặc hỏi cô định đi đâu. 

 

Nhưng không ngờ, điều Chu Hoài An hỏi lại là: 

 

"Tối nay tôi có một cuộc họp quan trọng, em... khi nào thì xong? Tôi sẽ bảo tài xế đến đón em, chúng ta cùng đi ăn tối nhé."

 

Chu Hoài An biết chủ động hẹn cô đi ăn rồi sao? 

 

Là vì cô, hay là vì ở cạnh Đoạn Tịch Nguyệt nên anh đã học được cách đối nhân xử thế?

 

Ngu Sơ Hạ không muốn nghĩ nhiều, cô nhẹ nhàng gạt tay anh ra, quay sang hỏi Danny: 

 

"Xem phim xong anh có muốn đi ăn với tôi không?"

 

Danny hạnh phúc đến mức cứ như vừa bị một triệu đô la rơi trúng đầu, anh ta gật đầu lia lịa: 

 

"Nếu em sẵn lòng."

 

Ngu Sơ Hạ khẽ mỉm cười với Chu Hoài An: 

 

"Thật ngại quá, tôi có hẹn rồi, để lần sau đi. Khi nào đến lượt anh, tôi sẽ nhắn tin cho anh sau."

 

Nói xong, cô cùng Danny rời đi.

 

Chu Hoài An đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt vốn dĩ đạm mạc dường như bị phủ lên một lớp bóng tối u ám. 

 

Đoạn Tịch Nguyệt thu hết sự thay đổi của anh vào tầm mắt, đầu ngón tay lén lút cuộn lại. 

 

Nhưng cô ta vẫn giữ nụ cười tiến lên phía trước: 

 

"Hoài An, chúng ta phải xuất phát đến buổi họp rồi."

 

Chu Hoài An liếc nhìn về hướng Ngu Sơ Hạ vừa rời đi, hàng mi khẽ rũ xuống rồi dời tầm mắt.

 

Danny đã rất tâm huyết chọn một bộ phim tình cảm vừa mới công chiếu. 

 

Ngu Sơ Hạ vốn dĩ không có hứng thú với thể loại này, suốt cả buổi cô đều lơ đễnh, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh Chu Hoài An và Đoạn Tịch Nguyệt đứng cạnh nhau. 

 

Thỉnh thoảng cô còn phân tâm suy nghĩ xem nên từ chối Danny thế nào cho khéo léo, để không làm chàng trai thuần khiết này bị tổn thương.

 

Gần hai tiếng trôi qua, đèn trong rạp phim bật sáng.

 

Danny nhìn hũ bắp rang bơ trong lòng Ngu Sơ Hạ gần như còn nguyên, cẩn thận hỏi han:

 

 "Yu, em không thích đồ ngọt sao? Vậy lát nữa chúng ta đi ăn món Mexico nhé?"

 

Ngu Sơ Hạ sực tỉnh, cô hít sâu một hơi: 

 

"Xin lỗi Danny, tôi đột nhiên nhớ ra bài tập của mình vẫn chưa làm xong."

 

Chương 35.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đó là một cái cớ vô cùng vụng về.

 

Nhưng tâm trí của Ngu Sơ Hạ đã bị sự xuất hiện đột ngột của Chu Hoài An làm cho rối bời, trong nhất thời cô chẳng thể nghĩ ra lý do nào tốt hơn. 

 

Danny cũng không phải kẻ ngốc, anh ta gần như hiểu ra ý đồ của cô ngay lập tức.

 

Anh ta thất vọng cụp mắt xuống, mím môi: 

 

"Em sẽ không bao giờ ra ngoài hẹn hò với tôi nữa, có đúng không?"

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Ngu Sơ Hạ khẽ nuốt khan: "Tôi e là vậy... Xin lỗi anh."

 

"Em không cần phải xin lỗi tôi đâu." 

 

Danny ngẩng đầu lên, cố nặn ra một nụ cười khá gượng gạo. 

 

"Em đồng ý đi xem phim cùng tôi là tôi đã vui lắm rồi, mặc dù em đồng ý chỉ vì người đàn ông đó."

 

Ngu Sơ Hạ khựng lại, thốt ra: "Sao anh biết?"

 

Nụ cười của Danny càng thêm vẻ cay đắng: 

 

"Yu, em đã nghe câu nói này chưa? 'Dù có che miệng lại, thì tình yêu vẫn sẽ len lỏi ra từ đôi mắt'."

 

"Tôi có thể thấy em đối xử với người đó rất khác biệt, ít nhất em chưa từng nhìn bất kỳ chàng trai nào trong trường này bằng ánh mắt như thế."

 

Lời nói này khiến Ngu Sơ Hạ sững sờ hồi lâu. 

 

Cô không dám nghĩ đến việc có lẽ Danny đã quan tâm đến mình từ rất lâu về trước. 

 

Suy nghĩ mãi, cuối cùng cô cũng chỉ có thể thốt ra một câu: 

 

"Xin lỗi anh."

 

Danny nhún vai giả vờ thoải mái: "Anh ta trông rất chín chắn, có lẽ đó mới là kiểu người em thích. Tôi không có gì buồn cả, chỉ là tiếc vì không thể quen biết em sớm hơn."

 

"Nhưng tôi vẫn muốn nói một câu, Yu, dù em có thích anh ta đến mấy, tốt nhất cũng đừng phá hoại một gia đình."

 

Đến lượt anh ta cũng coi Chu Hoài An là một người đàn ông trung niên thành đạt đã có vợ.

 

Ngu Sơ Hạ không nhịn được mà bật cười thành tiếng. 

 

Thực ra Chu Hoài An trông không hề già, mọi người cứ nghĩ vậy là do khí chất của anh quá đỗi trầm ổn mà thôi.

 

"Danny, anh ấy thật sự không phải..."

 

Danny thản nhiên xua tay: "Đó là chuyện của em, tôi chỉ chúc em nhận được hạnh phúc thôi. Và còn nữa, em cười lên trông rất đẹp, nên cười nhiều hơn nhé."

 

Ngu Sơ Hạ chân thành gật đầu: "Tôi sẽ làm vậy."

 

Danny đứng dậy: "Cần tôi đưa em về không? Mặc dù bây giờ tôi thật sự đang thấy hơi buồn, muốn đi uống một trận linh đình để tế bào cho mối tình vừa c.h.ế.t yểu khi chưa kịp bắt đầu của mình."

 

"Tôi nghĩ mình có thể tự về được." Ngu Sơ Hạ mỉm cười.

 

Danny thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn em, cũng cảm ơn Thượng đế. Vậy tôi đi trước nhé?"

 

Ngu Sơ Hạ gật đầu: "Ừ."

 

Danny quay lưng rời đi, trong rạp chiếu phim rộng lớn chỉ còn lại một mình Ngu Sơ Hạ.

 

Cô ngồi thẫn thờ thêm một lát, không biết mối quan hệ hiện tại giữa mình và Chu Hoài An rốt cuộc là đúng hay sai. 

 

Cô muốn Chu Hoài An có thể yêu mình, nhưng đối với một người vốn dĩ vô tình vô d.ụ.c như anh, liệu điều đó có quá khó khăn không? 

 

Có lẽ từ ba năm trước, cô nên dứt khoát cắt đứt với anh mới phải.

 

Ngu Sơ Hạ thở hắt ra một hơi vô thanh, đứng dậy ném hũ bắp rang vào thùng rác rồi bước ra khỏi rạp.

 

Rạp phim không cách trường bao xa, cô tính toán khoảng cách, đi bộ về vừa hay có thể tản bộ cho khuây khỏa. 

 

Vì vậy, cô không để ý thấy một chiếc xe hơi màu đen đang đỗ bên lề đường.

 

Ngu Sơ Hạ vừa đi vừa lấy điện thoại ra xem khung chat với Chu Hoài An. 

 

Tin nhắn cuối cùng vẫn là tin cô gửi, đến giờ anh vẫn chưa hề hồi âm. 

 

Càng nghĩ càng tức, cô đột nhiên dừng lại, đá nhẹ vào cái cây bên đường một cái.

 

"Đồ khốn, đến tìm tôi mà còn dắt theo phụ nữ là ý gì chứ? Phật của anh không dạy anh nam nữ thụ thụ bất thân sao?"

 

Cô mắng bằng tiếng Trung, nên mấy người Anh đi ngang qua cũng chỉ tò mò liếc nhìn một cái.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu