Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 22

Chu Hoài An cố dùng lý lẽ của mình để thuyết phục cô: 

 

"Mô tô là loại phương tiện 'thịt bọc sắt', lái xe ở tốc độ cao là một môn thể thao mạo hiểm đầy nguy hiểm, Ngu Sơ Hạ, cô nên..."

 

"Chính anh nói là hãy cho anh một cơ hội mà." 

 

Ngu Sơ Hạ ngắt lời, trong mắt thoáng hiện chút thất vọng.

 

Trông cô lúc này chẳng khác nào một chú thỏ con bị bắt nạt, đang rũ đôi tai xuống. 

 

Chu Hoài An đành thỏa hiệp: "Được rồi."

 

Ngay lập tức, Ngu Sơ Hạ quét sạch vẻ ủ rũ vừa rồi, cô vừa nhảy chân sáo vào trong vừa gọi lớn: 

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Jacksen, 'cục cưng' của tôi đâu rồi?"

 

Chủ sân đua Jacksen tên thật là Thẩm Sở Niên, trẻ tuổi đến bất ngờ, trông chỉ trạc tuổi Ngu Sơ Hạ. 

 
TruyenLau.com
Anh ta mặc bộ đồ như thợ sửa xe, túi quần giắt đủ loại dụng cụ.

 

Anh ta cười tươi bước tới: "Tiểu Hạ đến rồi à, Cảnh Bách đâu? Sao hôm nay nó không tới, còn người phía sau cô là...?" Website TruyenLau.com

 

Nụ cười của Ngu Sơ Hạ khựng lại vài giây. 

 

Phải giới thiệu Chu Hoài An thế nào đây? 

 

Cô nhìn anh, hy vọng anh sẽ là người trả lời câu hỏi này.

 

Chu Hoài An điềm tĩnh tiến lên phía trước, chìa tay ra: 

 

"Tôi là vị hôn phu của Tiểu Hạ."

 

Jacksen nhướn mày: "Vị hôn phu? Chẳng phải dạo trước Tiểu Hạ đi kết hôn rồi sao?"

 

Ngu Sơ Hạ chen vào giữa hai người, mỉm cười trước khi Chu Hoài An kịp nói thêm điều gì: 

 

"Có chút trục trặc. 'Thỏ Con' của tôi đâu?"

 

"Vẫn ổn lắm." 

 

Jacksen dắt từ trong kho ra một chiếc mô tô phân khối lớn.

 

Ngoại hình của chiếc xe hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với cái tên "Thỏ Con". 

 

Toàn thân xe được sơn màu đỏ rực, điểm xuyết bằng vài đường kẻ đen đầy mạnh mẽ và phóng khoáng. 

 

Ngu Sơ Hạ nhìn chiếc xe như gặp lại người tình lâu ngày không gặp, cô tiến tới vuốt ve khắp nơi.

 

Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu Chu Hoài An đã bị anh lắc đầu xua đi ngay lập tức.

 

Vuốt ve xe xong, Ngu Sơ Hạ đứng thẳng người, vẫy tay ra hiệu với anh: 

 

"Đi thôi, theo tôi đi thay đồ."

 

Chu Hoài An khựng lại, vành tai bỗng chốc đỏ ửng. 

 

Anh nhanh chóng bước đến bên cạnh cô, hạ thấp giọng: 

 

"Dù chúng ta là hôn phu hôn thê, cô cũng không thể... không thể cùng tôi thay đồ ở đây được."

 

Lần này đến lượt Ngu Sơ Hạ ngẩn người. 

 

Cô nhanh chóng hiểu ra ý của Chu Hoài An, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

 

Chu Hoài An bị cô cười đến mức ngơ ngác không hiểu chuyện gì. 

 

Thấy ngày càng có nhiều người nhìn về phía này, anh nắm lấy cổ tay cô, cô lúc này đang ôm bụng cười, kéo đến một góc vắng người: 

 

"Tôi nói sai gì sao?"

 

Ngu Sơ Hạ xua tay, cố gắng đứng thẳng người dậy: 

 

"Nói thật nhé Chu Hoài An, giờ tôi mới biết hóa ra hồi trẻ anh lại thú vị đến thế."

 

Chỉ trêu một câu mà đã đỏ cả tai.

 

Chu Hoài An mím đôi môi mỏng: "Ngu Sơ Hạ..."

 

"Được rồi, được rồi." 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngu Sơ Hạ hít một hơi sâu để nén cười, đưa tay quạt quạt cho bớt nóng: 

 

"Ý tôi lúc nãy là dẫn anh đi mặc đồ bảo hộ, chứ không phải chúng ta vào chung một phòng thay quần áo."

 

Chương 29.

 

Chu Hoài An vốn chẳng biết gì về những chuyện này, giờ mới hay mình vừa gây ra một phen hiểu lầm tai hại.

 

Anh quay mặt đi không nói lời nào, nhưng vành tai lộ ra trước tầm mắt Ngu Sơ Hạ rõ ràng đã đỏ lựng lên.

 

Lần đầu tiên Ngu Sơ Hạ cảm thấy Chu Hoài An là một con người bằng xương bằng thịt, đầy sức sống. 

 

Anh cũng có những điều chẳng hề hay biết, cũng có lúc thấy ngượng ngùng, và cũng có lúc đỏ cả tai như thế này. 

 

Anh không hoàn toàn là đóa sen thanh cao, xa cách, chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm chứ không thể chạm vào như trong ký ức của cô.

 

Nhận thức mới mẻ này khiến Ngu Sơ Hạ bắt đầu dần quên đi những ấn tượng rập khuôn mà Chu Hoài An đã để lại trong lần xuyên không trước.

 

Nhìn dáng vẻ vẫn còn đang lúng túng của anh, cô tự nhiên đưa tay nắm lấy tay anh: 

 

"Được rồi mà, tôi cũng đâu có cố ý, ai ngờ anh lại hiểu theo nghĩa đó chứ? Nhưng mà tôi nói thật, quan niệm của anh đôi khi cũng cần phải thay đổi chút đi."

 

Nói xong cô mới nhận ra giọng điệu của mình cứ như đang dỗ dành con nít. 

 

Vậy mà Chu Hoài An có vẻ khá hưởng ứng, nét mặt không còn vẻ gượng gạo nữa.

 

Cả hai mặc xong đồ bảo hộ rồi quay lại bên cạnh "Thỏ Con". 

 

Ngu Sơ Hạ nhanh nhẹn leo lên xe, đội mũ bảo hiểm xong mới thấy Chu Hoài An vẫn đứng yên một chỗ: 

 

"Đợi gì nữa? Lên xe đi chứ."

 

Chu Hoài An hơi ngẩn người: "Chúng ta ngồi chung một xe sao?"

 

Ngu Sơ Hạ nhướn mày: "Thế anh biết lái à?"

 

Chu Hoài An lắc đầu.

 

"Vậy là được rồi còn gì, lên đi, bám cho chắc nhé." 

 

Ngu Sơ Hạ chỉ ra phía sau, đôi mắt sau lớp kính mũ bảo hiểm lộ rõ vẻ phấn khích: 

 

"Để chị đây đưa anh đi lượn một vòng."

 

Chu Hoài An bắt chước bộ dạng của cô, sải chân bước lên ngồi phía sau, hai tay buông thõng hai bên sườn, bất động.

 

Ngu Sơ Hạ nhìn không nổi nữa, cô dùng một chân chống xe, buông tay lái ra rồi nắm lấy hai tay anh đặt lên eo mình: 

 

"Bám vào đây này, nếu sợ quá thì cứ ôm chặt lấy tôi, không lát nữa xe khởi động là anh ngã ngửa ra sau đấy."

 

Chu Hoài An căn bản không nghe lọt tai lời nào.

 

Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay anh áp lên hõm eo cô, trong đầu anh chỉ hiện lên duy nhất một khung cảnh. 

 

Đêm đó của một năm về trước, ánh trăng trắng ngần soi qua cửa sổ sát đất, chiếu lên vòng eo trắng nõn nà chỉ vừa một vòng tay ôm của cô.

 

Chu Hoài An cố trấn tĩnh lại tâm thần. 

 

Anh vốn dĩ không phải người dễ bị loạn lòng, nhưng có những chuyện thật sự không thể kìm lòng được.

 

Đang lúc ngẩn ngơ, mấy nam thanh nữ tú cưỡi mô tô dừng lại bên cạnh Ngu Sơ Hạ, một người trong số đó huýt sáo nhìn xe của cô:

 

“Ngầu đấy, làm một trận không?"

 

Ngu Sơ Hạ nhếch môi: "Sao lại không nhỉ?"

 

Chàng trai vừa nói lại liếc nhìn Chu Hoài An phía sau: 

 

"Cô định chở theo cả bạn trai à? Trông anh ta có vẻ hơi cứng nhắc, có khi sẽ làm ảnh hưởng đến cô đấy."

 

Ngu Sơ Hạ giơ ngón tay giữa về phía anh ta: 

 

"Nói gì thế, đây là 'nữ thần may mắn' của tôi đấy."

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Dân chơi mô tô thường chở một cô gái ngồi sau và gọi đó là "nữ thần may mắn" của mình. 

 

Hiển nhiên là Chu Hoài An cũng không biết chuyện này. 

 

Nhưng anh chẳng nói gì, chỉ thản nhiên nhìn về phía chàng trai vừa lên tiếng.

 

Cô gái phất cờ đứng bên đường vung lá cờ xanh lên, tiếng động cơ của dàn xe mô tô đồng loạt gầm rú chói tai.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu