Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 14

Lúc này, cô gái đứng sau lưng anh mới lộ diện. 

 

Có lẽ cô ấy đã nghe thấy những lời bộc tuệch kia nên ngượng đỏ mặt, đưa quần áo bằng cả hai tay cho Ngu Sơ Hạ xong cũng vội vàng chạy theo. 

 

Lúc xuống cầu thang, cô ấy còn không quên gọi với lên: 

 

"Ngu tiểu thư, buổi tối cô muốn ăn gì cứ bảo tôi nhé!"

 

Nụ cười trên mặt Ngu Sơ Hạ bỗng cứng đờ. 

 

Thôi xong, chắc chắn cô gái kia giờ đang nghĩ quan hệ giữa cô và Chu Hoài An mặn nồng lắm.  Website TruyenLau.com

 

Nếu tin này truyền ra ngoài... Ngu Sơ Hạ không dám nghĩ tiếp nữa.

 
TruyenLau.com
Cô đóng cửa lại, vào phòng tắm tắm rửa. 

 

Tắm xong, mở xấp quần áo cô gái kia mang tới ra, chỉ nhìn một cái, Ngu Sơ Hạ đã cau mày.  Website TruyenLau.com

 

Rốt cuộc là người của thế kỷ nào lại mặc áo dài tay giữa mùa hè oi bức thế này? 

 

Hóa ra Chu Hoài An đúng là một tên cổ hủ.

 

Ngu Sơ Hạ bĩu môi, cầm cây kéo trên tủ, xoẹt xoẹt vài đường cắt phăng hai cái tay áo đi, sau đó mới mặc vào bước ra khỏi phòng.

 

Vật lộn cả ngày trời, lúc này đã là hoàng hôn. 

 

Những đám mây lửa rực rỡ xuyên qua cửa sổ sát đất, phản chiếu lên người Chu Hoài An đang ngồi xử lý công việc trên sofa. 

 

Ánh sáng bao phủ lấy anh như một lớp nhung vàng, tuy có chút hoang đường, nhưng nhìn anh thực sự giống như một vị thần giáng thế.

 

Ngu Sơ Hạ bước xuống lầu rầm rập: 

 

"Sao anh vẫn còn ở đây? Lâm Cảnh Bách đâu?"

 

Chu Hoài An không thèm ngẩng đầu, nhàn nhạt đáp: 

 

"Chú Ngu bảo tôi trông chừng cô. Lâm Cảnh Bách đã đi Sơn Vân Yên rồi."

 

Cái điệu bộ này đúng thật là giống hệt phiên bản anh năm ba mươi ba tuổi. 

 

Ngu Sơ Hạ thầm mắng Lâm Cảnh Bách là đồ phản bội, rồi cầm điện thoại định gọi cho cậu ta. 

 

Lúc này cô mới nhìn thấy 40 cuộc gọi nhỡ từ Ngu Niên Túc. 

 

Cuộc gọi cuối cùng là từ một tiếng trước, sau đó không thấy gọi nữa, chắc là Chu Hoài An đã báo với ông là tìm thấy cô rồi nên ông mới thôi.

 

Sau đó, Ngu Niên Túc có gửi một tin nhắn: 

 

[Không được ra ngoài làm loạn nữa, nếu không bố lột da con.]

 

Ngu Sơ Hạ nản lòng nằm vật xuống phía bên kia sofa, tự lẩm bẩm một mình: 

 

"Bây giờ tôi thực sự nghi ngờ mình không phải con ruột của bố tôi nữa rồi."

 

Chu Hoài An vẫn không dành cho cô lấy một ánh mắt, nhưng lại tiếp lời: 

 

"Tôi không nghĩ vậy. Xét từ nhiều phương diện, cô và chú Ngu chắc chắn có quan hệ huyết thống."

 

Ngu Sơ Hạ lười biếng liếc nhìn anh: "Bố tôi chỉ bảo anh trông chừng tôi, chứ không bảo anh hạn chế quyền tự do cá nhân của tôi đúng không?"

 

Chu Hoài An cuối cùng cũng dời mắt khỏi đống tài liệu, cầm điện thoại lên:

 

“Chú Ngu đã gửi cho tôi một danh sách những việc cô không được phép làm. Ví dụ như đi bar, đua xe với người khác, đi qua đêm không về nhà, vân vân..."

 

"Dựa vào cái gì chứ?" 

 

Ngu Sơ Hạ bật dậy như lò xo, "Anh dựa vào cái gì mà quản tôi như thế? Tôi đã nói rồi, tôi không gả cho anh đâu. Chu Hoài An, anh cứ bám dai như đỉa thế này thì có gì thú vị sao?"

 

Chu Hoài An có lẽ cũng không ngờ rằng trong đời mình lại có người dùng cụm từ "bám dai như đỉa" để miêu tả anh.

 

Anh im lặng, siết chặt chuỗi hạt Phật bản mệnh trong tay, dường như đang dùng sự tu dưỡng bấy lâu để kìm nén những cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng.

 

Một lúc sau, anh đối diện với ánh mắt giận dữ của Ngu Sơ Hạ, lạnh lùng lên tiếng: 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngu Sơ Hạ, cô làm mọi chuyện mà không hề nghĩ đến hậu quả sao? Lúc cô đào hôn, cô không nghĩ tới việc nếu chuyện này bị báo chí phanh phui, nó sẽ gây ra ảnh hưởng thế nào cho cả hai gia đình à?"

 

"Nếu cô không muốn gả, ngay từ đầu đừng có đồng ý, tôi sẽ không ép buộc cô. Nhưng bây giờ, cô không còn đường để hối hận nữa rồi."

 

Ngu Sơ Hạ không thể tin vào tai mình: 

 

"Anh định chơi trò Cưỡng đoạt yêu à?"

 

Chương 18.

 

Chu Hoài An ngẩn ra mất hai giây, chân mày nhíu chặt lại: 

 

"Cái gì gọi là... Cưỡng đoạt yêu?"

 

Bản năng mách bảo anh đây chắc chắn không phải là một từ ngữ tốt đẹp gì, thế nên khi thốt ra có chút ngập ngừng khó khăn.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

Ngu Sơ Hạ chẳng còn tâm trạng đâu mà giải thích cho anh hiểu. 

 

Cô hít sâu một hơi: "Nếu gả cho anh, tôi sẽ không được làm những gì mình thích, vậy thì tại sao tôi phải gả? Nếu anh muốn tôi từ bỏ sở thích của mình, vậy anh có thể vì tôi mà từ bỏ thứ gì không? Chẳng hạn như không tu thiền nữa?"

 

Đôi mày Chu Hoài An càng siết chặt, anh thực sự không hiểu nổi: 

 

"Kết hôn và tu thiền thì có gì xung đột sao?"

 

"Vậy tại sao tôi lại không được ra ngoài chơi?" 

 

Ngu Sơ Hạ tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng, "Đó là sở thích của tôi, là tự do của tôi."

 

"Nhưng sở thích của cô không đủ lành mạnh. Những hoạt động đó chỉ có thể kích thích dopamine của cô trong chốc lát, không thể mang lại niềm vui thực sự." 

 

Chu Hoài An dừng lại một chút, "Nếu cô có thể phát triển một vài sở thích lành mạnh hơn, tôi sẽ không ngăn cản cô."

 

Ngu Sơ Hạ vặn hỏi: "Ví dụ như?"

 

Chu Hoài An: "Ngủ sớm dậy sớm, ăn uống thanh đạm, không uống rượu quá mức hay thức khuya, luyện chữ đọc sách..."

 

Ngu Sơ Hạ cười khẩy vì quá tức giận: 

 

"Anh bắt đầu có những sở thích này từ năm mấy tuổi vậy?"

 

Chu Hoài An thực sự nghiêm túc suy nghĩ một hồi: 

 

"Từ khi bắt đầu có ký ức."

 

Ngu Sơ Hạ đứng bật dậy đi thẳng lên lầu, không muốn nghe thêm bất kỳ một chữ nào nữa. 

 

Cô đúng là sai lầm khi cố gắng dùng đạo lý để nói chuyện với một khúc gỗ. 

 

Lúc đang bước lên cầu thang, càng nghĩ càng tức, cô đột ngột dừng lại hét lớn về phía Chu Hoài An: 

 

"Anh đúng là nhạt nhẽo đến cực điểm!"

 

Sau đó, cô về phòng và đóng sầm cửa lại một tiếng "rầm" thật lớn.

 

Thế nhưng, ngay khi cánh cửa vừa khép lại, biểu cảm của Ngu Sơ Hạ lập tức thay đổi. 

 

Đôi lông mày cô nhướng lên đầy tinh quái, như thế này thì chắc chắn Chu Hoài An sẽ không lên đây làm phiền cô nữa. 

 

Chỉ cần cô không trốn thoát ngay trước mặt anh ta là được chứ gì?

 

Cô lập tức nhắn tin cho Lâm Cảnh Bách: 

 

[Mau đến đón tôi nhanh lên. Tôi quan sát rồi, tôi có thể từ phòng khách nhà cậu nhảy xuống vườn sau, rồi leo tường ra ngoài.]

 

Lâm Cảnh Bách không khỏi thán phục: [Đại tiểu thư, cậu vẫn chưa quậy đủ à? Nếu bị Chu Hoài An phát hiện thì tính sao?]

 

Ngu Sơ Hạ: [Cậu sợ rồi à?]

 

Lâm Cảnh Bách lập tức trúng kế khích tướng: [Cậu coi thường ai đấy? Đợi đó.]

 

Ngu Sơ Hạ nở nụ cười đắc ý: [Cậu đi đặt bàn trước đi, gọi thêm cho tôi hai anh người mẫu nam...]

 

Cô nghĩ một lát rồi xóa đi, gõ lại: [Không, phải là hai mươi anh người mẫu nam! Loại chỉ bán nghệ không bán thân ấy nhé.]

 

Nói xong, cô đặt điện thoại xuống, ánh mắt bắt đầu đ.á.n.h giá tấm rèm cửa trong phòng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu