Chu Hoài An bất đắc dĩ phải nhận những lời cảm ơn từ Ngu Niên Túc.
Mấy bận anh định lên tiếng giải thích rằng quyết định của Ngu Sơ Hạ chẳng liên quan gì đến mình, nhưng mãi vẫn không tìm được lúc nào thích hợp để xen vào.
Nhân lúc hai người kia không chú ý, Lâm Cảnh Bách lặng lẽ ngồi xích lại gần, ngoắc tay ra hiệu cho Ngu Sơ Hạ rồi ghé sát tai cô hỏi nhỏ:
"Sao cậu làm Chu Hoài An đổi ý hay vậy? Lại ngủ với anh ta rồi à?"
Ngu Sơ Hạ trưng ra bộ mặt kiểu "làm gì có chuyện đó".
Lâm Cảnh Bách bĩu môi: "Anh em với nhau cả, việc gì phải giấu. Cái dấu trên cổ Chu Hoài An là tác phẩm của cậu chứ gì? Rõ rành rành ra đấy, tôi cá là hôm nay anh ta mà lượn một vòng quanh tập đoàn thì ngày mai báo chí sẽ đăng tin anh ta hoàn tục ngay."
"Và cậu chính là con yêu tinh quyến rũ người ta đấy."
TruyenLau
Nhắc đến chuyện này, Ngu Sơ Hạ thật sự không có cách nào bào chữa.
Đúng là vết đó do cô c.ắ.n thật... Cô hơi chột dạ, đưa mắt nhìn chỗ khác:
TruyenLau
"Liên quan gì đến tôi."
Lâm Cảnh Bách vạch trần ngay:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Cậu nói dối, rõ ràng là cậu làm."
Đôi khi người với người quá thân thiết cũng không tốt, vì rất dễ khiến đối phương nảy sinh ý định "diệt khẩu".
Ngu Sơ Hạ hạ thấp giọng đe dọa:
"Thử ra ngoài nói linh tinh xem, tôi cắt lưỡi cậu."
Lâm Cảnh Bách bịt miệng lại nhưng vẫn không chịu ngừng:
"Nói thật nhé, người ta từ nhỏ đã lớn lên trước cửa Phật, cậu làm nhục bụi trần người ta như thế mà không thấy c.ắ.n rứt lương tâm à? Đã vậy còn định bỏ mặc chồng sắp cưới ở trong nước một mình để ra nước ngoài ăn chơi nhảy múa."
"Là đi du học." Ngu Sơ Hạ nhấn mạnh. "Không phải ăn chơi."
"Được rồi, du học thì du học."
Lâm Cảnh Bách nhún vai, vẻ mặt lộ rõ sự không tin.
Cậu ta định nói thêm gì đó, nhưng đúng lúc này Chu Hoài An đột nhiên nhìn sang, khiến cậu ta lập tức ngồi ngay ngắn lại.
Đáng sợ thật đấy.
Bên kia, Ngu Niên Túc rốt cuộc cũng kết thúc bài diễn văn cảm ơn dài lê thê, ông quệt nhẹ khóe mắt, nơi chẳng hề có giọt nước mắt nào, rồi quay sang hỏi Ngu Sơ Hạ:
"Bao giờ con đi?"
Ngu Sơ Hạ vô thức liếc nhìn Chu Hoài An một cái:
"Ngày kia ạ, phía trường học đều đã sắp xếp xong xuôi rồi."
Ngu Niên Túc chau mày, trông bộ dạng như thể hận không thể tống cô lên máy bay ngay lập tức:
"Thế ngày mai con định làm gì?"
Ngu Sơ Hạ khẽ hắng giọng, ánh mắt lảng tránh:
"Bố kệ con, con có việc riêng của mình."
Lâm Cảnh Bách đứng bên cạnh đã nhìn thấu tất cả: Chắc chắn lại là chuyện mờ ám không thể để ai biết rồi.
Chương 26.
Việc mà Ngu Sơ Hạ sắp làm đây, nói ra thì đúng là thật... hoang đường.
Chẳng những bản thân cô chưa từng nghĩ tới, mà ngay cả đám thiên kim tiểu thư trong giới thượng lưu Bắc Kinh đang khao khát được dính dáng đến Chu Hoài An cũng không dám mơ tới:
Cô sắp đi hẹn hò với Chu Hoài An.
Hơn nữa, buổi hẹn hò này lại do chính miệng Chu Hoài An đề nghị.
Đêm đó, sau khi cô nói lời cảm ơn, cả hai đã lặng lẽ ôm nhau vài giây, rồi Chu Hoài An bất chợt khẽ hỏi:
"Ngu Sơ Hạ, cô có muốn đi hẹn hò với tôi không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sơ Hạ thậm chí còn chẳng rõ cái ôm đó mang ý nghĩa gì, cô làm vậy chỉ vì chút hơi men còn sót lại.
Nhưng Chu Hoài An thì không say, anh tỉnh táo hơn bất cứ ai.
Ngu Sơ Hạ không có lý do gì để từ chối, và cũng chẳng muốn từ chối.
Nhưng vấn đề hóc búa nhất là: cả cô và Chu Hoài An đều chưa từng có mảnh tình vắt vai, nói gì đến kinh nghiệm hẹn hò.
Tối hôm đó, Ngu Sơ Hạ đã gọi điện cho Lâm Cảnh Bách suốt một tiếng đồng hồ, kẻ có tình sử phong phú nhưng chẳng bao giờ có một cô bạn gái cố định.
Đáng tiếc là Lâm Cảnh Bách chẳng đưa ra được lời khuyên nào ra hồn.
Bởi lẽ cậu ta và hội con gái thường quen nhau ở quán bar, sau đó tối đi khách sạn, sáng hôm sau là chia tay ngay.
"Lâm Cảnh Bách, cậu đúng là đồ tra nam!" Ngu Sơ Hạ nghiến răng mắng.
Lâm Cảnh Bách chẳng lấy làm phiền lòng:
"Cũng thường thôi, ít nhất trước khi vào khách sạn chúng tôi còn trao đổi thân mật, chứ không như ai kia trực tiếp ra tay, chẳng thèm quan tâm đối phương có tự nguyện hay không."
Ngu Sơ Hạ cúp máy cái rụp.
Tin Lâm Cảnh Bách thì thà tin con lợn biết leo cây còn hơn.
Cô chuyển sang mở ứng dụng du lịch, tìm kiếm xem bình thường mọi người hay đi chơi ở đâu.
Một từ khóa khiến cô chú ý: [Địa điểm nhất định phải đến của các cặp đôi].
Tim Ngu Sơ Hạ nảy lên một nhịp, mặt không tự chủ được mà nóng bừng.
Cô và Chu Hoài An giờ được tính là quan hệ gì?
Hôn ước chưa hủy, họ vẫn là vợ chồng chưa cưới, nhưng lại không có nền tảng tình cảm, cũng chẳng hẳn là người yêu.
Thế nhưng họ sắp đi hẹn hò đấy...
Ngu Sơ Hạ tự nhủ: Mình chỉ xem qua một chút thôi, vì tò mò thôi mà.
Nửa phút sau, cô đỏ mặt thoát khỏi trang web đó, vứt điện thoại sang một bên rồi vùi mặt vào gối.
Rốt cuộc tại sao các cặp đôi lại thích đăng ảnh hôn nhau tại các điểm tham quan lên phần bình luận thế hả!
Cô và Chu Hoài An đến lúc đó... cũng phải như vậy sao?
Ngu Sơ Hạ hoàn toàn mất ngủ.
Cả đêm cô cứ trằn trọc trên giường, lòng dạ bồn chồn như có kiến bò.
Sáng hôm sau khi báo thức reo, cô mệt mỏi ngồi dậy với mái đầu bù xù như tổ quạ và đôi mắt thâm quầng.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
C.h.ế.t tiệt, Chu Hoài An không thể nói là đi dạo thôi sao?
Tại sao nhất định phải dùng từ "hẹn hò"!
Nghĩ thì nghĩ vậy, Ngu Sơ Hạ vẫn nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi lao vào phòng thay đồ.
Để rồi sau đó cô phát hiện ra, mình hoàn toàn không có lấy một chiếc váy nào phù hợp để đi hẹn hò.
Cả phòng toàn là "chiến phục" để cô tung hoành ở các quán bar.
Ngu Sơ Hạ suy sụp ngồi bệt giữa đống quần áo ngổn ngang.
Thôi xong rồi, chẳng lẽ cô lại mặc chiếc quần da bó sát nóng bỏng này đi hẹn hò với Chu Hoài An sao?
Đang lúc sầu não, dưới lầu truyền tới tiếng của Ngu Niên Túc:
"Tiểu Hạ, Hoài An tới rồi này, con nhanh chân lên chút đi."
Ngu Sơ Hạ giật thót mình, sao Chu Hoài An lại đến sớm thế chứ?
Cô quýnh quáng lục tìm trong đống đồ, cố đào ra một bộ nào đó trông thật đoan trang, nhã nhặn, nhưng không có, một bộ cũng không.
Ngu Sơ Hạ vò đầu bứt tai, rồi bỗng nhiên sực nhận ra: Tại sao mình nhất định phải mặc đồ cho "phù hợp" nhỉ? Mình phải mặc những gì mình thích chứ!
Như được khai sáng, Ngu Sơ Hạ lập tức chộp lấy bộ đồ mình ưng ý nhất.
Sau khi thay xong, cô chỉnh lại mái tóc rồi bước ra khỏi phòng.
Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.