Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 24

Có những thứ dù phải chấp nhận thì cũng cần thời gian để thích nghi dần dần.

 

Thật kỳ lạ, hóa ra trên đời này cũng có chuyện khiến Chu Hoài An phải lo sợ.

 

Còn Ngu Sơ Hạ thì chẳng nhận ra sự khác lạ của anh, đầu óc cô lúc này chỉ toàn là hình ảnh bản thân mình của tám năm sau đang trêu chọc Thẩm Thanh Lợi. 

 

Có lẽ vòng quay định mệnh đã bắt đầu chuyển động từ chính khoảnh khắc này? 

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Hay là... sự xuyên không của cô đã thay đổi điều gì đó?

 

Ngu Sơ Hạ bắt đầu hồi tưởng lại ký ức mười năm trong lần xuyên không trước. 

 

Cô đột nhiên phát hiện ra có rất nhiều khung cảnh bắt đầu trở nên mờ nhạt, khiến cô nhìn không rõ. 

 

Hình ảnh đầu tiên biến mất chính là hôn lễ vốn dĩ phải diễn ra giữa cô và Chu Hoài An. 

 

Phải chăng vì cô đã thay đổi quyết định, sự việc không còn diễn ra theo đúng trình tự thời gian đó nữa nên ký ức mới mờ đi? Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Vậy thì liệu kết cục của những việc khác có thay đổi theo không? Ví dụ như...
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Ngu Sơ Hạ lặng lẽ nhìn Chu Hoài An đang cầm lái. 

  TruyenLau

Ví dụ như kết cục giữa cô và anh.

 

Chu Hoài An chú ý đến ánh mắt của cô, lúc dừng đèn đỏ, anh quay sang hỏi: 

 

"Cô vẫn chưa nói cho tôi biết là muốn đi đâu, cô có nơi nào đặc biệt muốn tới không?"

 

"Nghe nói hoàng hôn trên núi Lộc Môn đẹp lắm, có thật không anh?" Ngu Sơ Hạ hỏi.

 

Chu Hoài An hồi tưởng kỹ lại một chút: 

 

"Tôi không biết thế nào mới gọi là đẹp, nhưng đúng là ngày nào cũng có người lên núi, rất nhiều cô gái thích ngắm nó. Chắc là cô cũng thích nhỉ?"

 

Ngu Sơ Hạ khẽ cười: "Nhưng tôi không giống những cô gái bình thường khác, lỡ như tôi không thích thì sao?"

 

Câu hỏi này có vẻ đã làm khó Chu Hoài An. 

 

Một lát sau, anh thu hồi tầm mắt, trầm giọng nói: 

 

"Cô không cần phải so sánh với bất kỳ ai, cô là độc nhất vô nhị."

 

Ngu Sơ Hạ không ngờ anh lại nói như vậy. 

 

Giống như tiếng chuông chùa vang vọng buổi hoàng hôn, cô cảm thấy trái tim mình cũng vừa bị gõ nhẹ một nhịp.

 

Cô mím môi, che giấu tâm tư rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, đột ngột nói: 

 

"Chu Hoài An, ngày mai tôi bay rồi."

 

Bàn tay Chu Hoài An đang cầm vô lăng khẽ siết chặt: "Ừm."

 

"Chúng ta có lẽ sẽ mấy năm không gặp nhau đấy." 

 

Ngu Sơ Hạ giả vờ thoải mái. 

 

"Dù chúng ta đã thỏa thuận cho nhau một cơ hội, nhưng nếu anh gặp được người nào mình thích hơn..."

 

"Vậy cô có thích người khác không?" Chu Hoài An đột nhiên ngắt lời cô.

 

Ngu Sơ Hạ ngẩn người.

 

Chu Hoài An tấp xe vào lề đường, nhưng anh không nhìn cô, mà lại hỏi thêm một lần nữa: 

 

"Cô sẽ thích người khác chứ?"

 

Khi chuyến bay của Ngu Sơ Hạ cất cánh, Chu Hoài An đang đứng trong thiền phòng của mình tại chùa Phổ Đức.

 

Anh đứng tựa cửa, nhìn bầu trời xanh thẳm, chậm rãi xé nát mảnh giấy nhỏ trong tay.

 

Cô và anh, chắc chắn sẽ còn gặp lại.

 

Chương 32.

 

Ba năm sau, tại London.

 

Ngu Sơ Hạ ôm chặt xấp sách trong lòng, trùm chiếc áo sơ mi kẻ ca rô lên đầu, vội vã chạy từ thư viện về phía ký túc xá.

 

Vừa vào đến phòng, cô bạn cùng phòng Selena đã ló đầu ra khỏi màn hình máy tính: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Cậu lại không mang ô rồi, Yu."

 

"Ừ." 

 

Ngu Sơ Hạ cởi chiếc sơ mi sũng nước ném vào máy giặt, phủi phủi những giọt nước còn vương trên đầu.

 

Đã đến London hai năm, cô vẫn chẳng thể nào làm quen được với kiểu thời tiết ẩm ướt và những cơn mưa bất chợt không theo quy luật nào ở nơi này. 

 

Suốt hai mươi năm trước đó, cuộc sống của cô chưa bao giờ phải chịu cảnh "ướt át" như thế.

 

Selena lăn một vòng trên giường: "Thế cậu đã đồng ý lời mời hẹn hò của Danny chưa?"

 

"Danny?" Ngu Sơ Hạ khởi động máy giặt. 

 

"Danny nào cơ?"

 

"Chúa ơi, dĩ nhiên là chàng trai vạn người mê ở khoa Luật rồi." Selena bật dậy ngay lập tức. 

 

"Cậu đừng nói với tớ là cậu không biết anh ta có cả tá con gái theo đuổi, nhưng chưa từng đồng ý một ai nhé."

 

Ngu Sơ Hạ nhún vai vẻ không mấy quan tâm: 

 

"Tớ đoán đó là vì người anh ta thích không phải con gái... Có muốn cá 50 bảng không?"

 

Selena vẫn không bỏ cuộc: "Vậy cậu giải thích sao về việc anh ta mời cậu đi dự tiệc khiêu vũ tốt nghiệp?"

 

"Có chuyện đó nữa à?" 

 

Ngu Sơ Hạ khựng lại hai giây, cố gắng tìm kiếm trong trí nhớ một gương mặt có thể khớp với cái tên "Danny".

 

Kết quả là thất bại.

 

Ngu Sơ Hạ cởi đồ bước vào phòng tắm:

 

 "Tớ không nhớ, vả lại tớ đã nói rất nhiều lần rồi Selena, tớ đã có vị hôn phu."

 

Selena thở dài: "Tớ đoán rằng cậu lừa tớ thôi, nếu không thì sao tớ chưa bao giờ thấy một người như thế xuất hiện trong đời cậu?"

 

Bàn tay đang mở vòi nước của Ngu Sơ Hạ khẽ khựng lại.

 

Selena nói đúng. 

 

Ba năm cô ở London, Chu Hoài An chưa từng đến thăm cô lấy một lần. 

 

Anh chỉ giữ liên lạc với cô qua những tin nhắn cách quãng ba ngày một lần.

 

Dù Ngu Sơ Hạ biết rõ giữa hai người có sự chênh lệch múi giờ và Chu Hoài An cũng rất bận rộn, nhưng khi bị Selena chỉ ra như vậy, cô không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng.

 

Cô xoa bọt dầu gội trên đầu: "Cái này tớ cũng giải thích nhiều lần rồi, anh ấy bận rộn công việc."

 

Giọng Selena vẫn vọng vào từ bên ngoài: 

 

"Anh ta lớn hơn cậu nhiều tuổi lắm à? Nghe này Yu, việc phá hoại gia đình người khác dù là ở London thì cũng bị lên án dữ lắm đấy."

 

Ngu Sơ Hạ không buồn đáp lại, chỉ thầm đảo mắt một cái. 

 

Cô thật sự thấy Selena rất hợp làm nhà văn, bởi trí tưởng tượng quá mức phong phú.

 

Nhưng nghĩ đến việc Chu Hoài An bị hình dung thành một gã đàn ông trung niên đã có vợ, ba mươi mấy tuổi với cái bụng phệ, cô lại thấy khá buồn cười. 

 

Ngu Sơ Hạ định bụng lát nữa tắm xong sẽ kể chuyện này cho Chu Hoài An nghe.

 

Suốt ba năm qua, dù cô và Chu Hoài An vẫn luôn giữ liên lạc, nhưng cách nói chuyện và ngữ khí của anh vẫn trước sau như một, luôn giữ một khoảng cách nhàn nhạt. 

 

Mối quan hệ giữa hai người không có thêm một bước tiến triển nào, đôi lúc Ngu Sơ Hạ còn hoài nghi phải chăng Chu Hoài An đang muốn hủy bỏ hôn ước với mình.

 

Mặc dù việc hủy hôn đúng là ý định ban đầu của cô, thế nhưng...

 

Thế nhưng cái gì chứ? 

 

Thực ra Ngu Sơ Hạ rất không muốn thừa nhận rằng trong lòng cô có chút không nỡ.

 

Ba năm trôi qua, cùng với việc hiểu sâu hơn về Chu Hoài An, tình cảm "yêu từ cái nhìn đầu tiên" của cô dành cho anh không hề nhạt phai như tưởng tượng, ngược lại còn trở nên đậm sâu hơn. 

 

Chỉ là không biết Chu Hoài An đang nghĩ gì thôi.

 

Tắm xong bước ra, Ngu Sơ Hạ cầm lấy điện thoại. 

 

Tin nhắn cuối cùng trong khung chat vẫn là lời phàn nàn của cô về nghiên cứu học thuật từ ba ngày trước. 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu