Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 17

Lâm Cảnh Bách nhún vai, "Bố mẹ tôi cũng vậy, nên tôi đã chứng kiến sự không hạnh phúc của họ suốt bấy lâu."

 

Ánh mắt cậu ta bỗng trở nên u sầu, giọng nói cũng nhỏ lại: 

 

"Tôi vĩnh viễn không quên được lời mẹ tôi nói lúc bà qua đời. Bà bảo bà đã sống một đời không lo cơm áo gạo tiền, nhưng bà vẫn hối hận vì đã gả cho bố tôi."

 

"Bố mẹ Tiểu Hạ cũng liên hôn. Lúc mẹ cô ấy ốm nặng, bố cô ấy không đến thăm lấy một lần, cuối cùng bà ấy qua đời trong uất hận. Thế nên, nếu anh muốn cô ấy chấp nhận một cuộc hôn nhân không tình cảm, đó là chuyện không thể nào."

 

Chu Hoài An nhíu mày: "Vậy tại sao cô ấy lại đích thân đồng ý liên hôn?"

 

Lâm Cảnh Bách khựng lại một chút, có chút hoài nghi: 

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Anh không biết sao? Cô ấy thích anh đấy. Hai năm trước cái lần anh cứu cô ấy, cô ấy đã nhất kiến chung tình với anh rồi."

 

Chuyện đó Chu Hoài An có nhớ, nhưng anh không hề để tâm. 

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đối với anh, thấy c.h.ế.t không cứu là đại kỵ, anh chỉ làm những gì mình nên làm mà thôi.

 

Lâm Cảnh Bách tiếp tục: 

  Website TruyenLau.com

"Lúc đó tôi còn khuyên cô ấy đừng bốc đồng, dù sao sự hy sinh tình cảm đơn phương còn đau khổ hơn cả một cuộc liên hôn thuần túy. Cô ấy chẳng nghe lọt tai chữ nào, vậy mà giờ đột nhiên như thể nghĩ thông suốt rồi nên mới đào hôn."

 

Trong thế giới của Chu Hoài An không có chữ "thích", càng không có chữ "yêu". 

 

Anh nhíu chặt mày, ngập ngừng lên tiếng: 

 

"Cho nên cô ấy muốn hủy hôn, là vì... không còn thích tôi nữa?"

 

Lâm Cảnh Bách lần đầu tiên biết trên đời này lại có người trì độn về mặt tình cảm đến thế. 

 

Mà cũng phải, vì đó là Chu Hoài An, trì độn mới là bình thường. 

 

Cậu ta suy nghĩ một chút: "Có lẽ là vì cô ấy cảm thấy anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ thích cô ấy."

 

"Nói thật lòng nhé, nếu anh đã xác định cô ấy là vợ mình, tại sao anh không thử thích cô ấy xem?"

 

"Cô ấy thực ra là một cô gái rất tốt, chỉ là sở thích hơi khác người một chút thôi. Luôn có những kẻ đeo kính màu nhìn cô ấy, rồi thích thêu dệt tin đồn."

 

Ánh mắt Chu Hoài An đột nhiên lạnh lẽo thêm một phần: "Cậu thích cô ấy?"

 

Lâm Cảnh Bách phun cả ngụm rượu ra ngoài, không kịp lau đã vội xua tay: 

 

"Không có, tuyệt đối không có! Tôi và cô ấy là tình đồng chí cách mạng thuần khiết!"

 

Bước ra khỏi quán bar, làn gió ẩm ướt của đêm cuối hè phả vào mặt.

 

Ngu Sơ Hạ bỗng thấy đầu óc choáng váng vì hơi men, cô loạng choạng bước vài bước rồi vịn tay vào thân cây đứng tĩnh lại một hồi.

 

Giang Tuần tiến lên đỡ lấy cô: "Chị không sao chứ? Để em đi mua t.h.u.ố.c giải rượu cho chị."

 

"Tôi không sao." Ngu Sơ Hạ lắc đầu, đứng thẳng dậy tựa lưng vào thân cây, đôi mắt mơ màng vì say nhìn cậu ta: "Cậu mới đi làm ngày đầu tiên phải không?"

 

Giang Tuần khựng lại, không ngờ lại bị cô nhìn thấu dễ dàng như vậy. 

 

Cậu ta cúi đầu, có chút lúng túng gật đầu: 

 

"Vâng."

 

Ngu Sơ Hạ hỏi tiếp: "Trông tuổi cũng không lớn, đang học đại học à?"

 

Giang Tuần cảm giác như mình đang bị lột trần mọi bí mật, chỉ có thể gật đầu: "Dạ."

 

Đây là lần đầu tiên Ngu Sơ Hạ gọi nam mẫu, nhưng cô đã từng thấy người khác gọi rồi. 

 

Những gã nam mẫu đó phóng khoáng hơn Giang Tuần nhiều, hầu như vừa được gọi là đã "động tay động chân" ngay lập tức. 

 

Chính vì thế cô mới để Giang Tuần ngồi cạnh mình.

 

Ngu Sơ Hạ lôi từ trong túi ra một điếu thuốc, lúc châm lửa cứ run tay không sao trúng được, cuối cùng vẫn là Giang Tuần cầm lấy bật lửa châm giúp cô.

 

Cô chậm rãi nhả ra một ngụm khói: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Đừng làm nghề này nữa, về nhà mà lo học hành đi. Đợi đến lúc lún quá sâu thì không quay đầu lại được đâu."

 

Giang Tuần siết chặt chiếc bật lửa, đầy vẻ đắn đo và do dự: 

 

"Nhưng... em cần tiền đóng học phí."

 

Ngu Sơ Hạ bật cười, quả nhiên tiền là thứ c.h.ế.t tiệt, nhưng lại rất hữu dụng.

 

"Tôi cho cậu."

 

Giang Tuần có chút không tin vào tai mình, ngước mắt lên nhìn: 

 

"Tại sao ạ? Hoặc là... em có thể làm gì giúp chị? Em không thể nhận tiền không như vậy được."

 

Ngu Sơ Hạ suy nghĩ một chút rồi đáp: 

 

"Vậy thì, hãy yêu đương với tôi một trận đi."

 

Đúng lúc Chu Hoài An đuổi tới nơi thì nghe thấy trọn vẹn câu nói này.

 

Chương 22.

 

Giang Tuần sững sờ tại chỗ vì câu nói của Ngu Sơ Hạ, còn chưa kịp phản ứng thì ánh đèn trên đầu đã bị một bóng người cao lớn che khuất.

 

"Cô ấy say rồi, lời nói không tính."

 

Chu Hoài An nhàn nhạt lên tiếng, Giang Tuần tức khắc cảm thấy không khí xung quanh lạnh đi vài phần. 

 

Thực tế, chẳng cần anh phải nói gì, Giang Tuần đã không dám động đậy. 

 

Sự khác biệt giữa người với người đôi khi lớn đến vậy, thứ bạn phải dốc hết tâm tư mới mong có được, kẻ khác sinh ra đã nắm trong tay.

 

Nghĩ đến việc Ngu Sơ Hạ vừa hứa sẽ tài trợ mình đi học, Giang Tuần hơi do dự: 

 

"Anh... rốt cuộc anh và chị ấy có quan hệ gì?"

 

Lúc này Ngu Sơ Hạ đã say đến mức bất tỉnh nhân sự, nếu không cô nhất định sẽ gào lên rằng mình và Chu Hoài An chẳng có quan hệ gì hết. 

 

Nhưng hiện tại, ngay cả việc mình bị Chu Hoài An bế ngang lên cô cũng chẳng hề hay biết.

 

"Tôi là vị hôn phu của cô ấy."

 

Chu Hoài An đứng ngược sáng nhìn Giang Tuần, đôi mắt đen sâu thẳm và lạnh lùng như muốn nói rõ: Cậu có thể đi được rồi.

 

Giang Tuần siết chặt nắm tay: "Nhưng..."

 

Lời chưa dứt, Chu Hoài An đã liếc mắt ra hiệu cho Nam Dân ở bên cạnh. 

 

Nam Dân lập tức tiến lên: "Giang tiên sinh phải không? Toàn bộ học phí đại học của cậu, Chu tổng sẽ chuyển vào thẻ dưới danh nghĩa tài trợ từ thiện. Mời cậu đi theo tôi để làm thủ tục đăng ký thông tin."

 

Giang Tuần hoàn toàn ngây người: "A... vâng."

 

Đến khi cậu ta hoàn hồn lại, Chu Hoài An đã đưa Ngu Sơ Hạ rời đi. 

 

Chiếc xe Hồng Kỳ màu đen nhanh chóng mất hút trong màn đêm.

 

Trong xe, vì Nam Dân ở lại xử lý chuyện của Giang Tuần nên Chu Hoài An phải tự mình lái xe. 

 

Anh đang tập trung nhìn đường phía trước thì đột nhiên, một bàn tay nóng hổi của Ngu Sơ Hạ đặt lên đùi anh.

 

Chu Hoài An bấy giờ mới phát hiện người ở ghế phụ đã tựa sát nửa thân trên vào vai mình.

 

"Ngu Sơ Hạ, ngồi dậy đi, tôi đang lái xe."

 

Ngu Sơ Hạ không những không dừng lại mà còn cảm thấy chưa đủ, cô đưa tay sờ soạn lên xuống, miệng lẩm bẩm: 

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

"Cảm giác không tệ... Ông chủ, tôi lấy miếng thịt này!"

 

Đi mua thức ăn đấy à?

 

Chu Hoài An hít sâu một hơi, phải phân tâm gỡ tay cô ra, đồng thời dùng một tay đẩy cô ngồi thẳng lại. 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu