Sau đó bố Ngu nói muốn liên hôn với nhà họ Chu, Ngu Sơ Hạ không chịu, bị ép đi gặp vợ chồng nhà họ Chu và Chu Hoài An.
Lúc đó cô mới biết người cứu mình một năm trước chính là anh.
Hạt giống chôn sâu trong lòng đột ngột nảy mầm, về nhà cô liền nói với bố là mình đồng ý gả.
…Vậy rốt cuộc cô ngủ với Chu Hoài An khi nào?
Dường như thấy cô thực sự không nhớ nổi, Chu Hoài An bỗng nhàn nhạt lên tiếng:
Website TruyenLau.com
“Ngày 27 tháng 8, khách sạn Venus.”
Ngu Sơ Hạ sững sờ, đó chẳng phải là cái ngày cô bị mất ký ức sao? Sau khi say rượu… cô đã “ngủ” với Chu Hoài An?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô khựng lại, nuốt nước bọt:
TruyenLau.com
“Cái đó… tôi bị đứt đoạn trí nhớ rồi.”
Biểu cảm của Chu Hoài An cuối cùng cũng có sự thay đổi rõ rệt.
Gương mặt anh trong phút chốc như bị phủ một lớp băng giá:
“Cô hoàn toàn không nhớ được gì sao?”
Ngu Sơ Hạ theo bản năng lùi lại hai bước.
Lùi xong mới thấy diễn biến này kỳ quặc quá, sao trông cô giống hệt một tên “tra nam”, sau khi ngủ với một thiếu nữ thuần khiết xong thì bị người ta tìm đến tận cửa đòi chịu trách nhiệm vậy.
Cô hạ tay xuống, cẩn thận thăm dò:
“Chắc là anh không bắt tôi phải chịu trách nhiệm đâu nhỉ? Anh không phải loại người như thế, đúng không?”
Sắc mặt Chu Hoài An càng lạnh hơn.
Nam Dân không nhịn được nữa, kiên nhẫn giải thích:
“Ngu tiểu thư, Chu tổng là người tu thiền, tuy có thể kết hôn nhưng không thể bắt đầu rồi lại ruồng bỏ. Cô đã phá vỡ giới luật của ngài ấy, đời này ngài ấy chỉ có thể cưới một mình cô, không thể vượt quá giới hạn với bất kỳ ai khác nữa.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Ngu Sơ Hạ thốt ra:
“Nên là… anh định ăn vạ tôi đấy à?”
Biểu cảm của Nam Dân trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó tả.
Nhưng Ngu Sơ Hạ không nhận ra điều đó, cô đột ngột nhớ tới một chuyện, hỏi:
“Vậy có phải là… cũng không được ly hôn không?”
Nam Dân gật đầu:
“Phải.”
Chẳng trách!
Hóa ra đó là lý do vì sao Chu Hoài An năm ba mươi ba tuổi thà bơi hẳn hai mươi hải lý chứ nhất quyết không chịu buông lời đồng ý ly hôn.
Ngu Sơ Hạ suy nghĩ một hồi, liền tiến lên phía trước, vỗ vỗ vai Chu Hoài An một cách đầy “nghĩa khí” như đối đãi với anh em:
“Này, chúng ta đều là những người trẻ thế kỷ mới, tư tưởng cởi mở cả rồi. Chuyện này là đôi bên tình nguyện, tôi đã không để bụng thì tin rằng Phật tổ cũng sẽ đại xá cho anh thôi. Anh đừng có gánh nặng tâm lý lớn quá làm gì.”
“Nếu anh nhất định phải tìm một người vợ, tôi đề cử cho anh một người. Chú Chu có người bạn thân họ Đoạn đúng không? Ông ấy có cô con gái tên Đoạn Tịch Nguyệt, dịu dàng đoan trang, xinh đẹp nhã nhặn, cực kỳ xứng đôi với anh. Tôi thấy hai người mà ở bên nhau thì…”
“Ngu Sơ Hạ!”
Chu Hoài An lạnh lùng ngắt lời cô:
“Không phải ai cũng xem cuộc đời như một trò chơi giống cô đâu.”
Anh có vẻ đã thực sự tức giận.
Ngu Sơ Hạ lập tức rụt tay lại, lùi về vị trí cũ.
Cô hơi ấm ức bĩu môi:
“Lúc đó tôi say đến mức ấy, chắc chắn là không còn khả năng hành động rồi. Vậy nên chắc chắn là anh chủ động, chẳng lẽ tôi lại là người cưỡng ép anh chắc?”
“Ngu Sơ Hạ!”
Chu Hoài An đột nhiên gầm khẽ, giọng trầm xuống đầy đe dọa.
Vẻ mặt rõ ràng là đang giận dữ cực độ của anh khiến tim Ngu Sơ Hạ đ.á.n.h thót một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô lắp bắp, không dám tin vào suy đoán của mình:
“Không lẽ… thực sự là tôi dùng vũ lực ép anh đấy chứ?”
Chương 15.
Việc phải chấp nhận trong vỏn vẹn mười phút rằng mình không chỉ đã ngủ với Chu Hoài An, mà còn là bằng cách "cưỡng ép", quả thực là quá khó đối với Ngu Sơ Hạ.
Nhưng sự thật còn hoang đường hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.
Chu Hoài An nhớ rõ mọi chuyện đã xảy ra đêm đó.
Sáng sớm hôm ấy anh có một chuyến bay rất sớm đi Mỹ để bàn bạc công việc, nên đã tạm trú một đêm tại khách sạn gần sân bay.
Anh vốn đã nằm ngủ, thì đột nhiên có người liên tục quẹt thẻ vào cửa phòng mình.
Chu Hoài An đứng dậy ra mở cửa, định xem là ai.
Vừa mở cửa ra, Ngu Sơ Hạ đã như kẻ không xương ngã nhào vào lòng anh.
Mùi rượu trên người cô hòa quyện với mùi nước hoa ngọt lịm tạo thành một loại hương vị khó tả, khiến anh phải cau mày.
Anh giữ lấy hai vai đẩy cô đứng thẳng dậy:
"Cô nhầm phòng rồi."
Ngu Sơ Hạ nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, đôi mắt nước mờ mịt.
Cô chăm chú quan sát anh, rồi đột nhiên bật cười:
"Tôi biết anh! Anh từng cứu tôi, ở... núi Lộc Môn!"
Chu Hoài An cũng biết cô, một Ngu Sơ Hạ nổi danh ham chơi trong giới Kinh đô.
Cùng là tiểu thư khuê các, nhưng chỉ có cô là phóng túng không gò bó, tùy hứng làm bậy, muốn không nhớ cũng khó.
Chỉ nhân lúc anh im lặng vài giây đó, Ngu Sơ Hạ như một con cá trơn tuột thoát khỏi tay anh, rồi chạy tót vào phòng, nằm bò ra giường theo hình chữ "Đại".
Chu Hoài An có bệnh sạch sẽ, ngay lập tức siết chặt nắm tay.
Nhưng nhờ sự giáo dưỡng tốt và thời gian dài tu thiền, thực ra anh không hề tức giận.
Anh chỉ cảm thấy bất lực, và hoàn toàn thiếu kinh nghiệm đối phó với một người hành động không theo quy tắc như vậy.
Chu Hoài An suy nghĩ một lát, quyết định gọi điện cho lễ tân khách sạn để họ đưa vị tiểu thư say rượu nhầm phòng này về đúng chỗ của mình.
Vừa cầm điện thoại phòng lên, hai cánh tay trắng ngần như ngó sen đã vòng qua ôm chặt lấy eo anh.
Tấm lưng anh lập tức dán chặt vào một cảm giác nóng bỏng và mềm mại.
Ngu Sơ Hạ không biết đã cởi giày từ lúc nào, bước tới không một tiếng động.
Cô vùi cả khuôn mặt vào lưng anh, giọng nói mềm nhũn nũng nịu:
"Sao không đi ngủ đi? Em đợi anh lâu lắm rồi."
Ý nghĩ đầu tiên của Chu Hoài An là: Cô ấy có bạn trai rồi sao?
Phản ứng thứ hai mới là gỡ tay cô ra, giữ khoảng cách và cố gắng dùng lý lẽ với cô:
"Ngu tiểu thư, cô nhìn kỹ đi, tôi không phải bạn trai cô, và cô vào nhầm phòng rồi."
Ngu Sơ Hạ lại ôm khư khư cánh tay anh không buông:
"Ngủ đi mà, em buồn ngủ lắm rồi, đừng quấy nữa."
Chu Hoài An nhìn đồng hồ, còn bốn tiếng nữa anh phải ra sân bay rồi.
Anh không thể lãng phí thêm thời gian vào một người phụ nữ say xỉn.
Vì vậy, anh nhẫn nhịn mùi hương trên người cô, bế cô đặt lên giường, sau đó đóng cửa lại, nằm co chân ngủ trên ghế sofa.
Trước đây Chu Hoài An chưa từng ở chung phòng với ai, lẽ ra anh không nên ngủ say mà không chút phòng bị như thế.
Thế nhưng chẳng hiểu sao lần này, chỉ một lát sau anh đã chìm vào giấc ngủ say.
Đến khi tỉnh lại, Chu Hoài An bị đ.á.n.h thức bởi những nụ hôn của Ngu Sơ Hạ.
Cô không mặc gì, ngồi trên người anh, còn hai tay anh thì bị chính chiếc cà vạt của mình trói chặt vào chân ghế sofa.
Chu Hoài An vĩnh viễn không bao giờ quên được khung cảnh đó.
Anh cảm thấy như mình bị ném vào đống lửa để thiêu đốt, nhưng Ngu Sơ Hạ trên người anh lại giống như một dòng nước mát lành.
Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.