Em Muốn Trở Thành Nỗi Nhớ Trong Lòng Anh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Cả hai cùng lúc nhìn sang, chỉ thấy Nam Dân đang chỉ tay về phía cửa chính, khẩu hình miệng như đang nói: 

 

"Thành thật xin lỗi, Lâm tiên sinh, chuông cửa nhà ngài bị hỏng rồi!"

 

Mà Chu Hoài An đang đứng cách đó vài bước chân, thu trọn tất cả cảnh tượng trong phòng vào tầm mắt.

 

Cả hai theo bản năng cùng nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt lấy nhau.

 

Lâm Cảnh Bách: Tiêu rồi, tiêu đề báo ngày mai chắc chắn là mình cướp vợ người ta.

 

Ngu Sơ Hạ: Đang cùng bạn thân chơi trò nhập vai thì bị vị hôn phu bắt quả tang, phải làm sao đây? Đang đợi tư vấn gấp.

 

Chương 13.

 

Ngu Sơ Hạ thực sự đã bị ám ảnh tâm lý rồi.

 

Cô tự hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ nói mấy câu kiểu như "Chu Hoài An tuyệt đối không bao giờ tìm mình" nữa!

 

Ngu Sơ Hạ căng thẳng nuốt nước bọt: "Bây giờ tôi chạy còn kịp không?"

  TruyenLau.com

Lâm Cảnh Bách kéo căng khóe miệng cứng đờ: 

 

"Nhà tôi không có cửa sau. Cậu định chạy kiểu gì, có thể dắt tôi theo cùng được không?"

 
TruyenLau.com
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Cả hai nhanh chóng rụt tay về. 

  TruyenLau

Ngu Sơ Hạ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đưa tay chỉnh lại tà váy cưới rách rưới lộn xộn. 

 

Lâm Cảnh Bách thì đành bấm bụng đứng dậy ra mở cửa.

 

Cánh cửa mở ra, đôi lông mày nhạt bén của Chu Hoài An hiện lên trước mắt.

 

"Xin lỗi đã làm phiền, tôi đến tìm Ngu Sơ Hạ."

 

Giọng anh rất bình thản, nhưng Ngu Sơ Hạ vẫn vô cớ rùng mình một cái. 

 

Khoan đã, cô sợ cái gì chứ? 

 

Bây giờ cô đang độc thân, cũng chẳng sống dựa dẫm vào anh ta, cô sợ cái gì? 

 

Hơn nữa, Chu Hoài An phiên bản ba mươi ba tuổi cô còn chọc tức được, chẳng lẽ lại không xử lý nổi phiên bản hai mươi lăm tuổi này sao?

 

Nghĩ là làm, Ngu Sơ Hạ lấy hết can đảm, đột ngột đứng bật dậy hét lớn về phía Chu Hoài An: 

 

"Đúng đấy, tôi đào hôn đấy! Tôi sẽ không theo anh về đâu, anh định làm gì tôi!"

 

Căn biệt thự lập tức rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. 

 

Ba người đàn ông đồng loạt nhìn về phía Ngu Sơ Hạ với những biểu cảm khác nhau. 

 

Lâm Cảnh Bách tuyệt vọng đưa tay ôm trán, Nam Dân ăn ý dời tầm mắt đi chỗ khác coi như không nghe thấy gì.

 

Chỉ có Chu Hoài An lặng lẽ nhìn cô, không kinh ngạc, cũng chẳng hề giận dữ. 

 

Một lúc sau, cuối cùng anh cũng lên tiếng: 

 

"Hôn lễ đã hoãn, tôi không đến để đưa cô về."

 

Anh nói là "hoãn", chứ không phải "hủy bỏ".

 

Ngu Sơ Hạ khẽ nhíu mày: "Thế anh đến làm gì?"

 

Chu Hoài An bình thản đáp: "Đến để xác nhận với cô ngày tổ chức lại hôn lễ."

 

Ngu Sơ Hạ sững sờ, không thể tin vào tai mình: 

 

"Anh vẫn còn muốn kết hôn?"

 

Chu Hoài An dường như không hiểu nổi vì sao cô lại hỏi một câu như vậy: 

 

"Chúng ta đã đính hôn rồi."

 

Ý của anh là, vì đã đính hôn nên chuyện kết hôn là điều hiển nhiên. 

 

Ngu Sơ Hạ mất vài giây mới tiêu hóa nổi logic của anh ta. 

 

Cô đột nhiên nhận ra Chu Hoài An năm hai mươi lăm tuổi dường như còn khó đối phó hơn năm ba mươi ba tuổi. 

 

Có lẽ vì anh ta vẫn chưa nếm trải đủ sự phức tạp trên thương trường chăng?

 

Cô hít sâu một hơi, cố tình nói chậm lại: 

 

"Không, ý tôi là tôi không có ý định kết hôn với anh nữa."

 

"Anh hiểu chứ? Tôi muốn hủy hôn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lâm Cảnh Bách đứng phía sau xem đến ngây người, trong lòng thầm tặng một lượt "like" cho sự dũng cảm của Ngu Sơ Hạ.

 

Chu Hoài An nhíu chặt đôi mày: "Lý do là gì? Là vì cậu ta sao?" 

 

Ánh mắt anh dừng lại trên người Lâm Cảnh Bách.

 

"Không phải, không phải!" 

 

Lâm Cảnh Bách lập tức xua tay lùi lại phía sau, "Tôi không quen cô ấy đâu, cô ấy tự ý xông vào nhà dân, tôi vốn đang định báo cảnh sát đây này."

 

Ngu Sơ Hạ lườm cậu ta một cái cháy mặt:

 

 "Lâm Cảnh Bách, cậu đúng là đồ không có lương tâm."

 

Cô quay lại nhìn Chu Hoài An, không hiểu nổi tại sao anh của lúc này lại kiên trì đến thế. 

 

Chu Hoài An năm ba mươi ba tuổi không muốn ly hôn vì gia tộc, vì con cái thì còn có thể hiểu được. 

 

Vậy Chu Hoài An năm hai mươi lăm tuổi là vì cái gì? 

 

Giữa anh và cô vừa không có tình cảm, lại càng chưa có con cái.

 

Một ý nghĩ nực cười xẹt qua tâm trí Ngu Sơ Hạ. 

 

Cô ngập ngừng chậm rãi lên tiếng: 

 

"Không lẽ anh... thích tôi đấy chứ?"

 

Ánh mắt Chu Hoài An thoáng lạnh lẽo, lần này anh không lên tiếng. 

 

Nhưng Ngu Sơ Hạ nhìn thấy rõ mồn một một dòng chữ trong mắt anh: Có khả năng đó sao?

 

Đã không phải vì lý do này, vậy tại sao lại không thể hủy hôn?

 

Ngu Sơ Hạ vừa thấy yên tâm vừa hít sâu một hơi: 

 

"Chuyện là thế này, anh thấy đấy, anh cũng đâu có thích tôi, một cuộc hôn nhân không có tình cảm chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Tôi làm vậy là đang kịp thời cứu rỗi cả hai chúng ta."

 

"Hơn nữa chúng ta cũng không hợp nhau, tôi vốn dĩ sống phóng khoáng quen rồi, không thích bị gò bó."

 

"Cho nên... chúng ta cứ coi như xong đi, anh thấy sao?"

 

Dứt lời, Chu Hoài An còn chưa kịp phản ứng thì Nam Dân đột nhiên kích động lên tiếng: 

 

"Ngu tiểu thư, cô đã phá vỡ giới luật của Chu tổng, sao cô có thể nói ra những lời thiếu trách nhiệm như vậy? Cô..."

 

"Nam Dân." Chu Hoài An lạnh giọng ngắt lời.

 

Nam Dân mím môi, ngoảnh mặt đi chỗ khác không nói nữa.

 

Ngu Sơ Hạ hoàn toàn mờ mịt: "Tôi phá vỡ giới luật của anh ta? Tôi phá cái gì? Tôi phá hồi nào?"

 

Lâm Cảnh Bách thì hít vào một ngụm khí lạnh, nhìn cô với vẻ kinh ngạc tột độ: 

 

"Cậu ngủ với Chu Hoài An rồi à?!"

 

Chương 14.

 

Câu nói này làm não bộ Ngu Sơ Hạ như bị chập mạch.

 

"Cậu nói bậy bạ gì đó, chuyện này làm sao mà..." Có thể chứ.

 

Hai chữ cuối cùng nghẹn ứ nơi cổ họng khi Ngu Sơ Hạ nhìn thấy biểu cảm hoàn toàn không có ý định đính chính của Chu Hoài An.

 

Không thể nào. 

 

Chuyện này không thể nào xảy ra được!

 

Ngu Sơ Hạ đưa một bàn tay lên ra hiệu ngăn họ lại, tay kia ôm lấy đầu: 

 

"Đợi đã, cho tôi vài phút."

 

Lần xuyên không thứ nhất, cô từ 20 tuổi nhảy đến 30 tuổi.

 

Lần xuyên không thứ hai này, cô từ 30 tuổi quay về năm 22 tuổi.

 

Từ lúc đào hôn đến giờ, cô vẫn chưa kịp sắp xếp lại ký ức của hai năm bị bỏ lỡ này. 

 

May mà ký ức hai năm vẫn dễ hệ thống lại hơn là mười năm.

 

Ngu Sơ Hạ nhanh chóng lướt qua những đoạn ký ức xa lạ đó. 

 

Cô gặp Chu Hoài An năm 20 tuổi, anh quả thực đã để lại ấn tượng sâu đậm, nhưng lúc đó cô còn ham chơi nên sớm quăng người này ra sau đầu. 

 

Mãi đến một năm sau, cô mới gặp lại anh.

 

Đêm đó cô và đám bạn chơi bời ở quán bar đến nửa đêm, tan tiệc ai về nhà nấy, cô đi giữa đường thì ôm bồn hoa nôn thốc nôn tháo. Rồi... sáng hôm sau cô tỉnh dậy trong phòng khách sạn. Ký ức đoạn giữa hoàn toàn biến mất.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu