Bởi vì trước đó đã có zombie lẻn vào nên anh vô cùng cảnh giác.
Giang Diệu Diệu dù có c.h.ế.t cũng không thể nói thật, cô chui vào trong chăn nói: "Điện thoại của tôi bị rơi xuống đất."
"Tôi không yên tâm, để tôi vào xem."
Cô hít thở sâu vài hơi, làm như không có chuyện gì đi ra mở cửa.
Lục Khải Minh trước tiên kiểm tra cửa sổ, sau khi đảm bảo rằng nó không bị hư hại gì mới quay đầu nhìn cô.
Vừa nhìn anh đã phát hiện ra có gì đó không ổn.
"Sao mặt cô đỏ như vậy? Cô bị sốt à?"
Giang Diệu Diệu rất bất đắc dĩ, vừa nhìn thấy anh, trong đầu cô lại hiện lên hình dáng cơ thể anh trong giấc mơ, m.á.u huyết liền dồn hết lên mặt, cô có muốn ngăn cũng không ngăn được.
"Không sao, trời nóng quá thôi."
"Nóng?" . Chap ⅿới l𝙪ô𝗇 có 𝒕ại [ TR𝙪MTR𝖴Y𝘦 𝑁﹒𝘝𝑁 ]
Ánh mắt Lục Khải Minh có phần nghi ngờ.
"Chẳng lẽ tôi lại nói dối anh sao? Cái này có gì mà phải giấu giếm chứ? Anh nên ý tứ hơn, đừng tùy tiện vào phòng con gái được không?"
Giang Diệu Diệu đẩy anh ra, Lục Khải Minh đột nhiên bị cô đẩy ra ngoài, bỗng nhiên giơ ngón trỏ lên suỵt khẽ một tiếng.
"Đùng nói chuyện, cô nghe xem."
Cô khó hiểu ngậm miệng lại, chăm chú lắng nghe, từ tầng dưới phát ra tiếng Giang Nhục Nhục cào tấm cửa, kèm theo một tiếng r*n r* khó chịu.
Những lúc bình thường nó rất ít khi như thế này, cho dù nó có gọi cũng là vì nó muốn ăn. TruyenLau.com
Nhưng rõ ràng bữa tối cô đã cho nó ăn no.
Hai người không hẹn mà cùng nhớ lại trải nghiệm kinh hoàng khi bị zombie đột nhập, liền lặng lẽ mang theo một chiếc cưa máy nhỏ, nín thở bước xuống lầu.
Càng đi xuống, tiếng cào cửa của Giang Nhục Nhục càng rõ.
Giang Diệu Diệu lắng nghe để phân rõ vị trí, khó hiểu mà nói: "Hình như là cào cửa phòng con zombie nhỏ kia." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Khải Minh gật đầu, kiểm tra toàn bộ tầng một, sau khi xác nhận không có gì bất thường mới đi đến chỗ Giang Nhục Nhục.
Nhìn thấy chủ nhân, nó càng phấn khích, rất muốn mở cửa phòng.
Giang Diệu Diệu lấy chìa khóa ra, Lục Khải Minh giữ chặt cưa điện để đề phòng. Cánh cửa được mở ra, trong phòng cũng không có bất kỳ đồ vật dư thừa nào, thậm chí nó còn... im ắng đến mức kỳ lạ.
Con zombie nhỏ nằm im trên mặt đất không cử động, nó không giống như lúc trước kích động mỗi khi bọn họ đến nữa.
Ánh mắt hai người rơi vào người nó, Lục Khải Minh bước tới, dùng mũi giày đá đá vào nó, nhưng nó vẫn không có phản ứng lại, ngồi xổm xuống, mở ga trải giường ra kiểm tra. TruyenLau.com
"Có vẻ như... Nó đã chết."
Vài phút sau, anh ngẩng đầu lên nhìn Giang Diệu Diệu nói.
Zombie ban đầu vốn là xác chết, ngay cả trái tim cũng không còn đập nữa.
Chẳng lẽ là... năng lượng trong cơ thể của lũ zombie nhỏ không thể chịu được bọn họ liên tục lấy m.á.u của nó, cho nên cạn kiệt dẫn đến bây giờ sắp…Biến mất theo đúng nghĩa?
Giang Diệu Diệu kinh ngạc bước tới, đeo găng tay vào và chạm vào đầu của con zombie nhỏ.
Cô chạm đến đâu da đầu của nó rữa ra đến đấy, để lộ ra một cái đầu lâu trắng hếu.
Toàn thân của nó rã ra thành một bãi nhầy nhầy dính dính, bốc mùi hôi thối, chỉ có chiếc khoá trường mệnh đeo trên cổ vẫn còn phát ra ánh sáng như lúc đầu.
Zombie nhỏ thật sự đã chết.
Nó không còn có thể tung tăng nhảy nhót như người sống, cũng không thể đi lang thang kiếm ăn giống như những con zombie khác được nữa.
Không bao lâu nữa da thịt của nó cũng sẽ hóa thành cát bụi, xương cốt cũng sẽ bị mưa gió hoà tan vào trong đất.
Giang Diệu Diệu tự hỏi không biết nó c.h.ế.t vì đã đi tới điểm cuối cùng của sinh mệnh, hay là bởi vì không chịu nổi sự tra tấn trong mấy ngày nay của bọn họ.
Bất luận là vì nguyên nhân gì thì nó cũng đã c.h.ế.t trong khi bị bọn họ giam cầm.
Sự thật này khiến cô có cảm giác mình giống như một tên đao phủ tàn nhẫn.
Đêm đó Giang Diệu Diệu trở mình lăn qua lộn lại trên giường không tài nào ngủ được, sáng sớm hôm sau thức dậy với đôi mắt thâm quầng, cô hỏi Lục Khải Minh: "Chúng ta có thể tìm một chỗ chôn cất nó được không?"
Dù sao thì mấy ngày nay nhờ m.á.u của nó mà bọn họ tránh được nguy hiểm, tìm một chỗ an táng nó thật tốt cũng xem như là báo đáp nó.
Lục Khải Minh vốn định lấy m.á.u của nó thêm hai ngày nữa, chờ đến lúc nó hoàn toàn vô dụng thì tìm một chỗ rồi quẳng nó đi.
Nhưng thấy Giang Diệu Diệu trong lòng áy náy nên không nỡ từ chối, vì thế anh liền gật đầu đồng ý.
Họ không thể đi quá xa thành phố, cũng không thể chôn nó trên đường lớn được, vì vậy nơi tốt nhất để chôn cất nó là bãi cỏ cạnh hồ nhân tạo.
Ngôi mộ nằm ở hướng bắc quay mặt về hướng nam, có thể mỗi ngày đón ánh nắng mặt trời, xung quanh có hoa có cỏ, cũng coi như là một mảnh đất có phong thuỷ tốt.
Hai người chia nhau làm việc, Giang Diệu Diệu sang nhà hàng xóm bên cạnh tìm một bộ quần áo trẻ con sạch sẽ thay cho nó, lại tìm được một cái ô tô đồ chơi nhét vào tay nó.
Lục Khải Minh lấy một cái chậu rửa mặt nhỏ, vắt hết tinh khí cuối cùng của con zombie, rút hết số m.á.u còn lại trong cơ thể nó rồi cất trong chậu rửa mặt.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.