Trước đây, mỗi khi tới mùa mưa, nhà nước sẽ cử người tổ chức xả lũ, đắp đê để thay đổi dòng chảy.
Nhưng giờ không ai quản lý, rất có khả năng thượng nguồn đã mưa lớn nhiều ngày.
Khi đám mây đen trôi vào thành phố, nước lũ cũng tràn vào làm vỡ đê, toàn bộ nước tràn vào thành phố.
Do địa hình đặc biệt, lại không có người can thiệp, đợi nước tự rút không biết phải đợi đến bao giờ.
Nếu không may mắn, sau này bọn họ sẽ mãi mãi phải trốn ở trong toà cao ốc này.
Ở trong nhà cao tầng tuy an toàn, nhưng đồ ăn có hạn, còn bị hạn chế vì có hạn sử dụng nữa.
Bọn họ có thể ẩn náu ở đây một hai tháng, nếu như lũ kéo dài một hai năm thì sao?
Ăn hết những thức ăn có thể ăn, bọn họ cũng không thể gặm bàn làm việc để sống.
Còn cả đống vấn đề trước mặt, nhưng tình cảnh của bọn họ vẫn gian nan như cũ.
Nhưng Giang Diệu Diệu vẫn rất vui vẻ, cô luôn cảm thấy trời không tuyệt đường sống của con người, nhất định sẽ có biện pháp giải quyết.
Chỉ cần có Giang Nhục Nhục và Lục Khải Minh ở đây, cô luôn cảm thấy có hy vọng.
Buổi sáng một ngày nào đó.
Lục Khải Minh đột nhiên lấy tay che mắt cô lại bảo cô đi theo anh.
Dưới sự hướng dẫn của anh, cô mò mẫm đi trong bóng tối một lúc lâu, chạm vào mặt kính lạnh lẽo, cũng không đoán được ý định của anh.
"Chẳng lẽ bởi vì tối qua em ăn hết cổ vịt không chừa cho anh cái nào nên anh muốn g.i.ế.c người diệt khẩu hả?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Em còn không biết xấu hổ mà nói, người thì rõ ràng gầy gầy nhỏ nhỏ mà lúc nào ăn cũng nhiều hơn anh mấy phần."
"Em đói rồi, rốt cuộc anh muốn làm gì vậy?"
"Suỵt, nghe anh đếm ngược, ba... hai..."
Lục Khải Minh đứng sau lưng cô, kề môi vào tai cô, phả ra hơi thở ấm áp đếm ngược
Khi từ "một" thốt ra, anh bỏ tay cô ra. Website TruyenLau.com
Ánh sáng xuyên qua mí mắt, hết thảy bao trùm một màu đỏ lòng đào.
Giang Diệu Diệu vô thức dụi mắt rồi chậm rãi mở mắt ra, phát hiện bên cửa sổ tràn ngập ánh nắng chói chang.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thành phố hoàn toàn bị nước bao phủ, được ánh nắng chiếu lên lấp la lấp lánh.
Có mấy ngôi nhà bị nước ngập cao lên đến tận mái, đứng ở đây chẳng khác gì đang đứng trên một hòn đảo biệt lập.
Tầm nhìn bao quát, thanh bình nhưng yên tĩnh đến c.h.ế.t lặng.
"Mưa tạnh rồi."
Cô nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây nói.
Lục Khải Minh ôm vai cô. "Thời gian trước trời mưa suốt, quần áo lúc nào cũng ẩm ướt, hôm nay thời tiết tốt, đem toàn bộ ra phơi.
"Phơi nắng ở đâu?"
Ở đây không có ban công.
Lục Khải Minh nhìn xung quanh và chỉ vào một cửa sổ bị hư hại, ánh nắng mặt trời từ bên ngoài chiếu vào rải rác trên sàn nhà.
Hai người lấy nước rửa mặt, ăn sáng rồi dọn hết đồ đạc ra phơi dưới trời nắng.
Lục Khải Minh cũng không nhàn rỗi, Giang Diệu Diệu rất quan tâm đến chân của anh.
Kể từ lần trước cô giúp anh thay băng và hút mủ, vết thương ngày một tốt lên, bây giờ đã đóng vảy, nhìn vết thương đoán chừng khi nào bong vảy sẽ khỏi.
Nhưng vết thương quá lớn, chắc chắn sẽ để lại vết sẹo rất khủng khiếp.
Cô không bận tâm, nhưng vết sẹo lớn như vậy ở trên chân anh khiến cô cảm thấy thật đáng tiếc.
Sau khi cả hai dọn đồ đạc, không biết Lục Khải Minh lấy ở đâu ra hai chiếc ghế dài đặt cạnh nhau ở một khoảng đất trống.
Thời tiết ấm áp, cả người cũng muốn phơi nắng.
Giang Diệu Diệu nằm trên ghế, nhắm mắt lại tưởng tượng rằng mình đang ở trên bãi biển ở Tam Á, ngắm cảnh biển tuyệt đẹp.
Nhân tiện, lần trước càn quét ở khu bán quần áo, cô cũng vơ luôn mấy bộ đồ bơi rất đẹp.
Hay là giờ thay luôn?
Cô ngồi dậy định đi thay nhưng nhìn Lục Khải Minh lại cảm thấy xấu hổ.
Lục Khải Minh cầm một bịch đậu phộng rang nhử nhử con chó, đầu cũng không ngẩng lên nói: "Muốn nhìn anh thì cứ quang minh chính đại mà nhìn, cần gì phải lén lén lút lút, làm như vậy không hay lắm."
"..."
Hai người ở chung lâu như vậy, đã từng nhìn thấy nhau những lúc chật vật nhất còn phải ngại ngùng gì nữa.
Cô sẽ đi thay ngay bây giờ.
Giang Diệu Diệu lấy áo tắm từ trong túi ra, chạy vào phòng vệ sinh thay, thay xong nhìn mình trong gương ở bồn rửa tay xoay trái xoay phải cảm thấy rất vừa lòng, xỏ dép lê vào lẹt quẹt ra ngoài.
Lục Khải Minh vô tình liếc mắt nhìn thoáng qua cô, đứng hình nhìn cô không chớp mắt.
Cô vô thức lấy tay che n.g.ự.c của mình.
"Anh nhìn gì thế?"
Đáng lẽ anh định trêu chọc cô một phen, nhưng mà miệng đắng lưỡi khô không nói nổi câu nào, lắc đầu dời mắt đi chỗ khác.
"Thần kinh."
Giang Diệu Diệu phun ra hai chữ, lấy hai chai trà sữa trong túi đồ ăn ném cho anh một chai.
Anh duỗi tay ra định bắt lấy nhưng không bắt được, bị chai trà sữa đập vào n.g.ự.c làm anh suýt hộc máu.
Lục Khải Minh nằm trên ghế ho khan, Giang Diệu Diệu uống một ngụm trà sữa liếc anh một cái, không nhịn được hỏi: "Nhìn em như vậy làm gì? Chẳng lẽ…."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.