Lục Khải Minh đưa bánh kem đặt vào tủ lạnh, anh quay lại phòng khách chờ đợi.
Giang Diệu Diệu không có việc gì để làm, mở ra ngăn kéo trong bàn trà mò mò mẫm mẫm, thế mà tìm được một bộ bài Tarot.
Cô trải bài ra ngồi nghịch, hình vẽ trên bộ bài này rất đẹp, đáng tiếc là cô hoàn toàn xem không hiểu.
Lục Khải Minh đang hút thuốc, Giang Diệu Diệu ngó anh một lúc trong lòng bỗng sinh ra cảm giác muốn chọc ghẹo. Cô đến cướp đi điếu thuốc anh đã hút được một nửa, lắc lắc bài Tarot.
“Lão Lục, có biết xem nhân duyên không nè?”
Lục Khải Minh trắng mắt liếc xéo cô một cái: “Nhân duyên của anh là em còn gì. Muốn xem cái gì nữa? Trả lại anh điếu thuốc.”
“... Hừ, hiện tại thì là em, sau này như nào thì ai mà biết.”
Anh đè thấp tiếng nói: “Chẳng lẽ em còn muốn kiếm đàn ông khác sao? Anh cũng sẽ không cho em cơ hội đó đâu.”
“Ai nói là em đâu? Lỡ đâu sau này anh thay lòng đổi dạ thì sao. Anh mau đến đây đi để em xem cho anh, không chính xác thì không lấy tiền nha.”
Dù sao hiện tại cũng đang nhàn rỗi, Lục Khải Minh vỗ vỗ bụi đất trên quần, ngồi nghiêm chỉnh để cô bắt đầu tiến hành.
Giang Diệu Diệu học theo điệu bộ của mấy người trên TV ngày trước từng xem, cô trộn bài, trải bài ra ở trước mặt anh.
“Bây giờ anh hãy niệm vấn đề của bản thân ở trong đầu đi, rút sáu thẻ.”
Anh cau mày: “Phải niệm nữa á? Mặc niệm có được không?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không được, không niệm ra tiếng là không thành tâm. Như vậy thì bài Tarot sẽ không chính xác được.”
Mấy quy tắc linh tinh khi xem bài rất là nhiều.
Anh nghĩ nghĩ, nhắm mắt thì thầm: “Như thế nào mới có thể vĩnh viễn cùng đối phương ở bên nhau.”
Giang Diệu Diệu mừng thầm, nhìn anh rút sáu thẻ bài ra. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đem những lá bài khác đẩy sang một bên, cô lần lượt lật sáu thẻ bài kia lên.
Lục Khải Minh tựa hồ rất chờ mong: “Thế nào?”
Giang Diệu Diệu phát huy sức tưởng tượng siêu phàm, giải thích mấy lá bài cho anh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Anh xem nè, lá bài thứ nhất là…… là Hoàng Hậu, không sai. Biết bài này có ý gì không, là muốn để anh xem đối phương là Hoàng Hậu, đối xử với người đó cũng như vậy luôn. Phải nghe lời người ta, tuyệt đối không thể làm làm trái mệnh lệnh khi làm việc.”
Lục Khải Minh: “…… Thế tại sao lại còn có quốc vương? Người đó cũng muốn để anh trở thành quốc vương đúng không?”
“Đương nhiên không phải rồi, quốc vương ý tứ là anh phải có được tài phú cùng quyền lực giống như một quốc vương, như vậy mới có thể mang lại hạnh phúc cho người ta.”
“…… Tấm bài quỷ bị thắt cổ này là có ý gì? Là người đó bị treo cổ hay là anh bị treo cổ vậy?
“Sai hết rồi, quỷ thắt cổ có ý là…là……”
Trong lúc nhất thời Giang Diệu Diệu không cách nào bịa chuyện tiếp được, trong lòng cô liền gấp gáp.
“Là ý nói về sau nếu như chúng ta gặp chuyện nguy hiểm, anh cần thiết dũng cảm đương đầu, dùng sinh mệnh của bản thân bảo vệ an toàn của người đó.”
Lục Khải Minh một tay chống cằm, như suy tư gì gật gật đầu.
“Cũng được, còn gì nữa không?”
“Lá thứ tư là lá bài Tử Thần, ý nói rằng cho dù là cái c.h.ế.t cũng không cách nào có thể chia cắt hai người. Lá thứ năm là lá ác ma, lá này có ý là trong tình cảm của các người vẫn có biến số, anh phải quan tâm yêu thương người ta nhiều hơn. Lá thứ sáu là lá mặt trời, lá này bảo là chỉ cần nghiêm khắc tuân thủ những yêu cầu kể trên thì tương lai của các người sẽ tràn ngập ánh sáng. Giang Diệu Diệu giải thích hết toàn bộ xong thì lau đi một tầng mồ hôi trên trán.
Lục Khải Minh mỉm cười: “Anh sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ những lời này.”
“Thật không?” Cô cố ý xoa bả vai: “Ngày nào em cũng phải giặt đồ, giặt giặt tới mức vai cũng muốn rã ra rồi, từ mai anh giặt đồ được không?”
Anh lắc đầu: “Không được.”
“Nhưng vừa rồi rõ ràng anh đã nói……”
“Anh hỏi ‘ như thế nào mới có thể vĩnh viễn cùng đối phương ở bên nhau ’, đối phương ở đây là chỉ nó đó.”
Anh giơ tay chỉ về một hướng, Giang Diệu Diệu quay đầu nhìn lại liền thấy Giang Nhục Nhục, nó đang leo trèo lên chân ghế dựa rồi giơ móng vuốt cào tứ tung.
“……”
Lục Khải Minh tươi cười đắc ý.
Chú thích:
Trong tiếng Trung, diễn đạt ngôi thứ 3 chỉ có một cách đọc là “Tā”. Lục Khải Minh nói “Tā” là cố ý dùng đến từ đồng âm nói. Còn Giang Diệu Diệu nghe “Tā” thì tưởng là Lục Khải Minh đang nói về mình.
Nếu chưa hiểu, thì bạn tưởng tượng câu này là tiếng anh sẽ là “I want to be with HER forever” mà từ “her” này có thể dùng cho người hoặc động vật giống cái. Mà trong tiếng Trung, he/her đều đọc “Tā”
“Chẳng lẽ là em nghĩ anh nhắc tới em à? Em tự luyến quá vậy, ha ha ha.”
Giang Diệu Diệu ném bài vào ngăn kéo, nhào qua đó muốn véo anh.
Lục Khải Minh vội nói: “Bánh kem chắc đã đủ lạnh, chúng ta tới quết mứt trái cây lên đi.”
Cô đành phải buông tay, đem bánh kem đã lạnh từ trong tủ ra cùng anh quết mứt lên.
Mứt trái cây có vài vị khác nhau, dâu tây, blueberry, quả táo, dứa, màu sắc cũng khác nhau xa.
Lục Khải Minh bắt đầu từ đáy trước, đem chúng nó bôi lên theo từng vòng từng vòng hướng lên trên.
Vòng càng ngày càng nhỏ, cuối cùng hình thành một khối hình tròn màu hồng đặt trên bàn.
Toàn bộ bánh kem như lung linh lấp lánh, xinh đẹp cực kỳ, còn đẹp hơn so với mấy cái bánh kem mà ngày trước Giang Diệu Diệu dùng mấy trăm đồng mua.
Anh tùy ý hỏi: “Năm nay em bao nhiêu tuổi?”
Cô không chút nào để ý, theo bản năng trả lời: “21.”
Lục Khải Minh múc một muỗng chocolate trắng dạng lỏng, viết lên trên bề mặt của bánh kem số 21.
Giang Diệu Diệu: “…… Anh làm gì vậy?”
Anh cười: “Em tưởng anh không nhìn ra à? Còn giả vờ nữa chứ, tuổi 21 sinh nhật vui vẻ.”
Cô sửng sốt, quên cả nói tiếp.
Lục Khải Minh đem d.a.o gọt hoa quả đặt vào trong tay cô, thấp giọng nói: “Tuy rằng đã 21 tuổi rồi mà còn sống như một đứa ngốc, nhưng thực lòng anh hy vọng em mãi mãi như thế này, dù có 22 tuổi, 23 tuổi. Từ nay về sau mỗi năm đến sinh nhật của em, chúng ta phải cùng trải qua với nhau.”
Giang Diệu Diệu mừng rỡ không khép miệng được, nhưng không chịu nhận cụm từ “đứa ngốc” hình dung bản thân mình.
“Ai ngốc chứ, nếu em mà ngốc thì làm sao có thể sống đến bây giờ?”
Lục Khải Minh cũng cười, “Đúng vậy, không hiểu sao mà em có thể may mắn đến thế được nhỉ? Chẳng lẽ người ngốc thật sự có phúc của người ngốc ư?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.