Lục Khải Minh cợt nhả xoa rối mái tóc mà cô vừa mới chải chuốt. Hôn lên đ ỉnh đầu của cô một cái vang dội như hôn lên quả dưa hấu.
“Rửa mặt xong thì ngâm phiến mạch đi, anh sắp c.h.ế.t đói rồi.”
Cô trợn trắng mắt: “Dựa vào cái gì em phải đi? Muốn ăn thì tự đi mà làm.”
Anh mếu máo ủy khuất, nếu mà lỗ tai dài ra tí nữa có khi cũng cụp xuống mất.
“Anh đang bị thương, em không thể săn sóc anh sao? Hiện tại em là người lớn, người 22 tuổi.”
“Đúng rồi, em là người 22 tuổi, là người lớn rồi, phải đi ăn sóc một đứa trẻ 26 tuổi như anh.”
Giang Diệu Diệu buông bàn chải đánh răng và ly ra, dùng nước rửa mặt. Điệu bộ như rất bất đắc dĩ, thực ra lòng đầy sung sướng mà đi vào phòng bếp.
Lục Khải Minh đứng vào vị trí của cô, đứng trước gương để đánh răng. Bởi vì trên người không thoải mái, anh cứ gãi gãi không ngừng, ấy vậy mà cào ra một lớp da.
Anh nhìn làn da mỏng bám trên ngón tay, sửng sốt một lát. Khóa trái cửa nhà vệ sinh, cở i quần áo ra đến trước gương nhìn.
Thân thể nguyên bản rất khỏe mạnh rắn chắc, ấy vật mà trong một đêm nổi lên rất nhiều đốm đen mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Cái lớn thì to như bàn tay, cái nhỏ thì như quả bóng bàn.
TruyenLau
Lục Khải Minh ngừng thở, lòng còn khẩn trương hơn lúc gặp được zombie. Anh dùng ngón trỏ ấn lên một mảng đốm đen.
Làn da vẫn như vậy, hoàn toàn không có cảm giác.
Cơ bắp bên dưới có vẻ như đã chết. Website TruyenLau.com
Anh vội vàng gỡ băng gạc xuống, xem xét vết thương trên vai.
Làn da bị biến đen một mảng lớn, dấu răng chảy ra dịch mủ màu đen sền sệt.
Chấm một chút đưa lên mũi ngửi, mùi hương quen thuộc này làm anh cả người phát lạnh, như bị ngâm vào hầm băng.
Anh mất hết sức lực, dựa vào gạch men sứ lạnh băng, hình ảnh trong gương phản chiếu là gương mặt trắng bệch của anh.
Anh cứ bất động như vậy qua một hồi lâu, ngoài cửa truyền đến thanh âm bừng bừng sức sống của Giang Diệu Diệu. TruyenLau
“Chưa tắm xong nữa hả? Mới nãy anh còn nói sắp c.h.ế.t đói, giờ làm xong hết rồi mà anh không ra ăn, anh còn không ra là mất phần đó nha.”
Lúc ăn cơm sáng Giang Diệu Diệu cảm giác Lục Khải Minh rất kỳ quái, giống như đang cất giấu tâm sự gì đó.
Cô đợi nửa ngày cũng không thấy anh nhắc đến, vì vậy mới chủ động hỏi: “Anh đang lo lắng chuyện gì hả?” Lục Khải Minh lắc đầu.
“Chứ không thì sao sáng giờ anh cứ như người trên mây ấy?”
Bình thường sáng nào ăn cơm anh cũng là cái bộ dáng dũng sĩ dũng cảm, chỉ hận không thể ăn hết cả phần trong chén của cô.
Vậy mà hôm nay anh chậm rãi múc từng muỗng từng muỗng, trông không có tinh thần gì cả.
Phiến mạch là loại đồ ăn nhanh. Không đến nỗi cứ qua tay cô sẽ trở nên khó ăn được. Với lại trước giờ anh chỉ thích ở trần, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần xả lỏn đi qua đi lại.
Giờ lại mặc một cái quần dài, đem cả người che kín mít, chỉ lộ ra được mỗi cái mặt.
Nhiệt độ hôm nay cũng không thấp, không tới mức lạnh cỡ đó chứ?
Suy nghĩ một lúc, trong đầu cô hiện lên một cái suy đoán chấn động: “Anh… Không lẽ… Anh…”
Lục Khải Minh nhất thời khẩn trương lên: “Không lẽ cái gì?”
“Chẳng lẽ anh bị yếu thận?”
Chán ăn, sợ lạnh, đây là những triệu chứng báo hiệu thận hư đó!
Lục Khải Minh: “… Không phải.”
“Vậy ruốt cuộc anh bị làm sao?”
Giang Diệu Diệu gõ cái muống lên bàn một cái, nếu không hỏi ra được đáp án cô nhất định không bỏ qua.
Anh hít sâu một hơi, thần sắc ngưng trọng.
“Chúng ta vẫn nên rời khỏi nơi này đi.”
“Vì sao?” Giang Diệu Diệu khó hiểu: “Không phải đã bàn với nhau là sẽ ở thêm một thời gian nữa, nếu không ổn mới rời đi sao? Hiện tại rõ ràng nơi này còn rất an toàn mà.”
Ánh mắt anh lập loè, nhìn chằm chằm mặt bàn không ngẩng đầu.
“Sau khi anh cẩn thận suy nghĩ lại, cảm thấy không an toàn lắm.”
Cô trầm mặc vài giây, lựa chọn đồng ý.
Dù sao đi nữa cô cũng quyết định Lục Khải Minh ở đâu cô sẽ ở đó, không tới mức phải bám c.h.ế.t ở lại đây.
Chỉ là có cái vấn đề cần phải biết rõ ràng.
“Chúng ta dọn đi đâu?”
Đi căn cứ thì không được thực tế, quá xa, tới một chiếc xe đạp bọn họ còn không có.
Thuyền và xe trong thành phố đã hư hỏng sau trận hồng thủy kia, chỉ bằng đôi chân làm sao có thể đi đến căn cứ ở Tây Tạng chứ?
Chính là thành phố bên cạnh cũng không kém phần nguy hiểm, miễn là nơi nào an toàn đều sẽ không ở quá gần đây.
Dù là núi sâu rừng già, hay là sa mạc hoang dã, bọn họ đều không đến được.
Giang Diệu Diệu còn đang đau khổ suy nghĩ, Lục Khải Minh lại giống như đã có quyết định từ trước, không do dự mà nói: “Đi căn cứ.”
“Đi như nào được giờ?”
“Bọn họ nếu thả dược vật xuống chỗ này, dĩ nhiên sẽ duy trì quan sát. Chúng ta nghĩ cách dẫn bọn họ chú ý nơi này.”
“Nhưng mà lúc trước anh có nói là bọn họ sẽ không nhận anh mà? Lỡ như họ nghĩ anh là người đã nhiễm virus, vây lại đánh anh thì phải làm sao bây giờ?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.