Bây giờ đang là giữa trưa, có nghĩa là phải chờ đến buổi tối mới có thể xuống máy bay.
Đây là lần đầu tiên Giang Diệu Diệu đi phi cơ chiến đấu, không khỏi có chút mới mẻ, tò mò đánh giá xung quanh vài lần.
Cabin khác hoàn toàn với máy bay chở khách, nó giống như một kho vũ khí nhỏ hơn.
Hai bên tường có một dãy ghế cố định, ở giữa có mấy chiếc hộp lớn, lần lượt chứa vũ khí, đạn dược, thuốc cấp cứu, khiến không gian nhỏ bé này càng thêm chật chội.
Phía trước là khoang lái, qua lớp kính có thể thấy cụm bảng đồng hồ dày đặc, chói mắt.
Không có cửa sổ trên thân máy bay, ánh sáng phụ thuộc vào ống đèn lạnh được gắn vào.
Người ngồi bên trong không thể nhìn ra cảnh vật bên ngoài, chỉ có thể cảm nhận mình đang ở trên trời cao từ những va chạm nhỏ.
Phi công là ba thuộc hạ của Cố Trường Châu, bản thân ông ta và những thuộc hạ khác cũng đang ngồi trên ghế trong khoang giống như Giang Diệu Diệu.
Ông ta không nói chuyện, cũng không ngủ, chỉ im lặng quan sát họ, ánh mắt sắc bén như một con đại bàng.
“Khụ khụ.”
Lục Khải Minh ho khan hai tiếng, Giang Diệu Diệu nhanh chóng vỗ vỗ lưng anh, từ trong túi xách lấy ra phích nước đưa cho anh.
Anh nhẹ hớp một ngụm, sắc mặt tái nhợt không giống người sống, toàn thân lấm tấm một tầng mồ hôi lạnh, mạch đập chậm lại.
Ánh mắt Cố Trường Châu quét tới quét lui ở trên người bọn họ, đột nhiên hỏi: “Cô biết hắn bao nhiêu tuổi không?
Giang Diệu Diệu chỉ chính mình: “Ông đang hỏi tôi ư?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ừ.”
“Biết, làm sao?”
“Không có gì.” Ông cười cười, bởi vì vẻ ngoài rất trưởng thành và thâm trầm, cho nên khiến người ta nghĩ ông ta có động cơ thầm kín:“Hai người là một cặp sao?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô vừa muốn nói chuyện, Lục Khải Minh lạnh lùng mà xen mồm: “Liên quan gì tới ông?”
“Không liên quan tới tôi, chỉ là có hơi nhàn rỗi, không bằng chúng ta nói chuyện một chút, đừng thờ ơ như vậy.”
Cố Trường Châu nói, lại quét Giang Diệu Diệu liếc mắt một cái: “Lúc trước tôi không thể tưởng tượng ra được, người như anh vậy mà có thể tìm được một cô gái dịu dàng này làm bạn gái.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Khải Minh hừ một tiếng: “Tôi cũng không ngờ về già trông ông sẽ tiều tuỵ như vậy.”
Cố Trường Châu: “….Anh không cần thiết nói dối để đả kích tôi, diện mạo của tôi cũng không phải là khiếm khuyết.”
“Đúng vậy, tự tin mù quáng.”
“……”
Hắn trầm mặc vài giây, cũng không có tiếp tục cãi cọ.
“Anh muốn thế nào cũng được, tôi đã qua thời điểm bị những chuyện tầm thường như vậy làm phiền từ lâu rồi.”
“Vậy hiện tại cái gì mới làm ông bối rối?”
Cố Trường Châu cảm giác lời anh hỏi có hơi kỳ lạ, nhưng vẫn cố trả lời.
“Phát triển đất nước, diệt trừ zombie và những thứ tương tự.” “Từ bỏ đi, ông đã già rồi, ngày đó sẽ không thấy đâu.”
“Hẳn là zombie đã cắn nát đầu lưỡi của anh rồi.”
Giang Diệu Diệu ngồi một bên xem nào nhiệt, hết sức vui vẻ. Nhưng khi cẩn thận ngẫm nghĩ kĩ lại cuộc đối thoại của họ, đột nhiên cô phát hiện ra một bí mật chấn động.
Bọn họ đã quen biết nhau từ lâu.
Cố Trường Châu đã già đi, nhưng Lục Khải Minh thì không.
Chắc là Lục Khải Minh sẽ bằng tuổi Cố Trường Châu nhỉ?
Nhìn bọn họ cũng không chênh lệch tuổi tác với nhau?
Cô kinh ngạc nhìn anh, biểu tình khó có thể tin.
Lục Khải Minh quay đầu lại, dựa vào vai cô, dùng giọng điệu lạnh lùng nhất nhưng lại thể hiện sự dịu dàng mềm mại nhất.
“Anh lạnh, để em ôm nào.”
Giang Diệu Diệu nới lỏng dây an toàn một chút, khó xử ôm lấy anh.
Lục Khải Minh dựa vào lòng n.g.ự.c cô, nhắm mắt ngủ.
Cố Trường Châu nhìn một lát, khen nói: “Cô rất có dũng khí.”
Không phải ai cũng dám ôm một người có thể trở thành thây ma bất cứ lúc nào.
Giang Diệu Diệu lễ phép mỉm cười: “Huân chương của ông rất đẹp.”
Cố Trường Châu Châu nhìn xuống huân chương, nhưng hắn ta không nhúc nhích một lúc lâu, như thể đã đông cứng lại.
Mãi cho đến khi Giang Diệu Diệu có chút buồn ngủ, hắn mới thở dài một hơi, tựa lưng vào ghế nhìn đầu cabin.
Giang Nhục Nhục không có ghế để ngồi, vì vậy nó bị nhốt trong lồ ng và đặt trong một góc.
Nó có vẻ hơi say máy bay, nằm úp sấp, lâu lâu lại phun ra hai ngụm nước chua.
Giang Diệu Diệu muốn hỏi những người lính xem họ có thuốc chống say tàu xe không, nhưng lại bị bọn họ cười nhạo.
Cô đành phải lấy trong bao ra một viên kẹo bạc hà, giấu ở trong giăm bông rồi đút nó ăn.
Sau khi cho ăn xong, cô quay trở lại chỗ ngồi của mình và tiếp tục ôm Lục Khải Minh.
Cả người anh luôn đổ mồ hôi, vì vậy cô lấy khăn giấy lau anh, cứ như vậy, anh đổ mồ hôi một chút cô lại lau đi một chút.
Dù biết điều đó không hữu ích nhưng cô vẫn muốn cố gắng hết sức để anh thấy thoải mái hơn.
Bay hơn ba giờ, các binh lính bắt đầu ăn cơm.
Họ ăn những món ăn dã chiến, thơm ngon, bổ dưỡng và đặc biệt tiện lợi, thêm một ít nước sôi là có ngay một bữa cơm nóng hổi.
Cabin chỉ có một chút như vậy, Giang Diệu Diệu không thể không nuốt nước bọt khi ngửi thấy mùi thịt bò bốc lên.
Cố Trường Châu hỏi: “Đói bụng sao? Lấy một phần đi?”
Cô lắc đầu.
Tự mình mang theo bánh quy rồi lôi ra ăn, chừng này cũng đủ đỡ đói.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.