Chưa dừng lại ở đó, cô còn diện thêm một bộ trang sức hoàn chỉnh gồm vòng tay, vòng cổ và hoa tai bằng kim cương làm người ta chói mù cả mắt.
Lục Khải Minh mở to mắt, miệng cũng há ra, nước miếng bị sặc trong cuống họng làm anh ho sặc sụa, mặt đỏ bừng.
Giang Diệu Diệu nâng váy, chạy đến vỗ nhẹ vào lưng anh.
"Thích không? Váy này là anh chọn cho em đấy."
Lúc anh chọn nó cũng không nghĩ cô mặc lên lại kinh diễm như vậy...
Cuối cùng Lục Khải Minh cũng ngừng ho, ngẩng đầu lên hỏi: "Sao em lại ăn mặc thế này?"
Giang Diệu Diệu hất tóc: "Em thích."
"... Em có nhớ hôm nay chúng ta phải làm việc không?"
"Nhớ, sao vậy?"
"Không có gì, nhớ là được rồi."
Lục Khải Minh ổn định hơi thở, cầm lấy đồ đi xuống lầu.
Giang Diệu Diệu nhanh chóng đi theo, cố tình vô ý cạ cạ vai vào cánh tay anh.
Anh chỉ mới 26 tuổi, ít nhất đã nửa năm nay không đụng vào phụ nữ, nếu như bình thường thì hắt hẳn phải có phản ứng đúng không?
Nhưng anh chỉ cúi đầu bước đi thật nhanh cũng không ngoái đầu lại nhìn, làm cô phải chạy theo mới đuổi kịp anh.
Lối đi thoát hiểm rất hẹp, Giang Diệu Diệu mặc lễ phục và đi giày cao gót di chuyển rất khó khăn.
Xuống đến tầng mười, Lục Khải Minh dừng lại, quay đầu nhìn cô nói: "Em về trước đi, một mình anh làm cũng được."
Cô bước đến và khoác tay anh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Như vậy không được, em phải ở bên cạnh anh."
Cơ thể của Lục Khải Minh căng cứng, anh hít một hơi thật sâu tiếp tục đi xuống tầng một.
Lũ đã rút hoàn toàn.
Trên mặt đất còn sót lại một lớp bùn đất, mấy ngày nay bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt đã khô lại rồi nứt ra.
Thành phố vắng tanh, không thấy bóng người cũng không thấy zombie.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bọn họ phải dọn dẹp đống bùn này, để lâu sẽ sinh khí độc.
Lục Khải Minh đặt cái xô trong tay xuống, lấy ra một cái sạn, xúc lớp bùn trên bề mặt, lại đào lớp đất ẩm dưới đáy đổ vào thùng.
Bây giờ bọn họ muốn gì có nấy, chỉ thiếu mỗi rau và thịt.
Hiện tại không có cách nào để có thịt, nhưng phòng trống còn nhiều như vậy, không trồng rau quả thật là uổng phí.
Giang Diệu Diệu cũng lấy một cái sạn muốn giúp đỡ, nhưng váy của cô rất vướng víu cho nên cô không thể cúi xuống.
TruyenLau.com
Lục Khải Minh nhìn cô đầy bất lực.
"Anh đã nói em về trước đi mà không chịu, lát nữa còn phải bê đống này lên lầu. Em chắc chắn mặc như này sẽ làm được chứ?"
Cô ăn mặc thành thế này là để đi nạo vét sao? Rõ ràng là mặc cho anh thấy cơ mà! Nhưng mà ai biết được đầu óc anh còn nhão hơn đống bùn này, thật tức c.h.ế.t đi được!
Giang Diệu Diệu quyết định bằng bất cứ giá nào cũng phải để anh tỏ thái độ, cô ôm anh từ phía sau, n.g.ự.c áp chặt vào lưng anh.
"Nếu người ta làm không được chắc anh sẽ giúp người ta chứ, đúng không anh yêu?"
Lục Khải Minh: "..."
"Anh thử đoán xem mùi son của của người ta có hương vị gì nào?"
Giang Diệu Diệu đặt đôi môi đỏ mọng của mình gần bên tai anh, hơi thở nhẹ nhàng phả ra.
Đầu Lục Khải Minh nổ bùm một tiếng, ngã vật xuống đống bùn.
Cô sửng sốt, vội vàng buông tay đỡ anh dậy.
"Anh có sao không? Ngã có bị thương ở đâu không?"
Anh lau bùn trên mặt, lắc đầu, cầm lấy cái sạn và im lặng làm việc.
Cô nhìn theo bóng lưng của anh, biết việc không thành, liền giậm chân đi lên lầu thay quần áo.
Bởi vì chạy nhanh cả người cô nghiêng ngả mất thăng bằng.
Mắt cá chân truyền đến một cơn đau đớn.
Lục Khải Minh không để ý, anh vẫn đang nạo vét. Cô cố chịu đựng không rên một tiếng, cởi giày cao gót, đi chân đất khập khiễng leo hơn hai mươi tầng lầu đi về phòng.
Đứng trước gương trong phòng tắm, cô nhìn vào mặt của mình, không hiểu sao Lục Khải Minh lại không bị dụ.
Chẳng lẽ cô ăn mặc còn chưa đủ hấp dẫn sao?
Cô quay đầu nhìn bộ đồ lót kh*** g** trong tủ, hai má dần dần đỏ lên.
Vài phút sau, Giang Diệu Diệu thay quần áo lại đi đến trước gương.
Nhìn chằm chằm vào người trong gương vài giây, cô xấu hổ che mặt kêu lên một tiếng.
Giang Diệu Diệu làm bữa trưa sớm, nằm bên cửa sổ để nhìn Lục Khải Minh.
Anh làm việc đến 11 rưỡi trưa, trở về phòng rồi không đi ra ngoài nữa, trên người bẩn như vậy chắc là đi tắm rồi, đây đúng là cơ hội tốt để ra tay.
Cô lấy quần áo ra mặc vào, sau vài phút định thần, lấy hết can đảm đi ra ngoài.
Không ngờ lại gặp Giang Nhục Nhục ở hành lang, nó kinh hãi nhìn cô, sợ đến nỗi cả đuôi cũng không dám vẫy.
Giang Diệu Diệu chạy nhanh không dám dừng lại, cô che mặt chạy một mạch xuống siêu thị.
Đồ ăn trên bàn vẫn còn nguyên, trong phòng tắm nam có tiếng nước chảy, đúng là đang tắm.
Cô nắm chặt tay, lặng lẽ bước vào.
Lục Khải Minh quay lưng về phía cửa đang dội nước lên người.
Giang Diệu Diệu giơ tay đặt lên vai anh, đang định nói thì bên kia giơ xô nước lên tạt vào mặt cô, sau đó quay lại bóp cổ cô rồi ấn vào tường.
Tốc độ nhanh đến bất ngờ, gần như là theo bản năng.
Mãi cho đến khi lưng cô dán vào bức tường lát gạch men sứ lạnh toát, cô mới kịp phản ứng lại, sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.
“Là em?” Lục Khải Minh nhìn thấy vẻ mặt của cô, buông tay xin lỗi: “Vào sao không lên tiếng? Anh còn tưởng là zom...”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.