Lục Khải Minh mở miệng cho cô xem răng và khoang miệng của anh.
Rất tốt, răng sạch, lưỡi khỏe và không có dấu hiệu sâu.
Giang Diệu Diệu đưa ra nhiệt kế, nói: "Đo rồi đưa cho tôi xem."
Anh ngoan ngoãn làm theo.
Giang Diệu Diệu kiểm tra mọi nơi mà cô có thể nghĩ đến, cuối cùng nắm lấy cánh tay anh, hít một hơi thật sâu bắt đầu tháo băng.
Mau khép lại đi, mau khép lại đi.
Cô thầm niệm câu thần chú trong lòng, sau đó vén lớp băng vải cuối cùng ra xem.
Miệng vết thương đã dưỡng được nửa tháng của Lục Khai Minh lộ ra trước mặt.
Làn da màu hồng nhạt bao phủ lên miệng vết thương, mong manh như thể chỉ cần đ.â.m nhẹ một chút nó sẽ rách ra vậy.
Vùng da đó tương phản rõ rệt với màu da xung quanh, nhưng như thế cũng có nghĩa là vết thương của Lục Khải Minh đã không sao nữa rồi.
Không bị hoại tử, không bị nhiễm trùng, vết thương cũng không có dấu hiệu chuyển biến xấu đi.
Lục Khải Minh vẫn còn là một người sống sờ sờ, anh không bị biến thành zombie.
Bọn họ vẫn có thể tiếp tục cuộc sống và trôi qua những ngày tháng yên bình ấm áp.
"Quá tốt rồi!"
Nước mắt tuôn trào mãnh liệt, Giang Diệu Diệu kích động mở cửa, chạy tới ôm chầm lấy Lục Khải Minh.
Người trong phòng khẽ mỉm cười, anh ôm lấy cô nhẹ vỗ về như một người anh trai rồi nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc dài của cô, mái tóc đã mấy tháng rồi chưa được cắt tỉa.
"Tôi đã nói tôi không bị nhiễm rồi mà."
Nhắc tới việc này, cô không nhịn được tò mò, ngẩng đầu hỏi: "Tại sao lũ zombie cắn anh chảy cả m.á.u mà anh vẫn không bị nhiễm trùng?"
Rõ ràng trong nguyên tác, virus zombie có sức lây truyền rất mạnh, chỉ cần bị nước miếng của chúng văng vào vết thương hở cũng sẽ trở thành đồng loại.
TruyenLau.com
Thế mà biểu hiện của Lục Khải Minh khiến cho người ta qua kinh ngạc rồi.
Nếu trong nguyên tác ban đầu nam nữ chính tìm thấy anh ta sớm hơn, để cho các chuyên gia trong căn cứ lấy m.á.u của anh để nghiên cứu ra vắc – xin phòng bệnh, thì chẳng phải là không cần phải lưu lạc bên ngoài mười mấy năm rồi sao?
Đây là một kỳ tích.
Lục Khải Minh vu vơ nói: "Ai biết được, có lẽ tôi thường ngày kiên trì rèn luyện thể lực nên hệ miễn dịch tốt hơn người khác thì sao? Điều này không quan trọng, quan trọng là tôi không bị làm sao cả, đây là việc vui, đáng giá để chúc mừng không phải sao?" TruyenLau.com
Cô mờ mịt: "Ăn mừng như thế nào?" Lục Khải Minh bước ra khỏi căn phòng nhỏ đã giam cầm anh suốt nửa tháng, đi đến bên cửa sổ, nhìn cảnh vật tươi sáng bên ngoài, tầm mắt rơi vào mặt hồ nhân tạo lấp lánh phía xa.
Vì không có chất thải của con người gây ô nhiễm, nên nước hồ ngày càng trong xanh, cây thủy sinh xum xuê, thậm chí còn có một vài đóa sen hồng nở rộ.
Bỏ qua vài con zombie lắc lư bên hồ, thì phong cảnh thật là đẹp, thời tiết cũng ấm áp khiến người ta muốn lao xuống hồ bơi qua bơi lại mấy vòng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng thực tế thì bọn họ không thể bơi được. Zombie có khứu giác vô cùng nhạy bén, nếu chạy ra ngoài mà không mặc quần áo bảo hộ, sẽ bị chúng làm thịt, thậm chí ngay cả xương cốt cũng không còn.
Nhưng nếu muốn cũng có thể làm chút chuyện khác thú vị hơn.
Lục Khải Minh quay lại nhướng mày.
"Có muốn ăn cá không?"
Giang Diệu Diệu nhíu mày nhớ lại mùi vị cá trong quá khứ, cô lắc đầu.
"Tôi không muốn ăn cá muối nữa."
"Ai nói ăn cá muối? Chúng ta có thể đi câu cá."
Lục Khải Minh chỉ chỉ hồ nhân tạo trước mặt, cô chạy lại xem liền hiểu ý anh.
Lúc nãy khi thả máy bơm nước ra, cả hai thấy trong hồ có mấy con cá cảnh sặc sỡ.
Zombie chỉ lang thang trên mặt đất không xuống nước, cá cảnh ăn thực vật thủy sinh và côn trùng để tồn tại, chúng rất mập mạp, con nào con nấy to hơn lòng bàn tay.
Đây không phải là giống cá nuôi để lấy thịt, nó được nuôi làm cảnh, trong quá trình nuôi sẽ cố ý lai tạo cho ăn thêm vào một ít bột màu, trước khi mạt thế xảy đến không ai ăn loại cá này cả.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, đừng nói đến chuyện chỉ cho ăn bột màu, chỉ cần có cá để ăn, thì cho dù trước đó có người cho nó ăn phân u –rê thì vẫn sẽ có người bằng lòng ăn.
Lúc ấy, Lục Khải Minh nói anh muốn bắt một vài con cá này để ăn, nhưng không có vợt để bắt, nếu xuống nước bắt thì rất dễ bị zombie đánh hơi được, thế nên họ đành phải bỏ cuộc.
Nhưng mà hôm nay...
"Làm sao chúng ta bắt được?" Giang Diệu Diệu hỏi.
Anh mỉm cười bí hiểm, đi xuống nhà kho dưới tầng, lục tung đồ đạc lên, móc ra được hai chiếc cần câu và vài gói mồi.
Giang Diệu Diệu ngạc nhiên thích thú: "Anh lấy lúc nào thế? Sao tôi không biết?"
"Ai bảo cô mỗi lần đi siêu thị đều nhìn chằm chằm vào đồ ăn vặt không nỡ rời mắt chứ?"
Lục Khải Minh cầm lấy cần câu, hất cằm nói.
"Đi, thay quần áo, hôm nay chúng ta đi câu cá."
Cả hai mặc quần áo bảo hộ vào rồi đi lấy m.á.u của con zombie nhỏ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.