Zombie nhỏ bị nhốt ở trong phòng mấy tháng trời không ăn không uống, ngày nào cũng bị bọn họ lấy m.á.u như vắt sữa bò, bây giờ cơ thể nó rất yếu, đã suy kiệt rồi.
Giang Diệu Diệu cảm thấy băn khoăn, cầm hộp sữa bò muốn đút cho nó uống.
Nó húp vài ngụm rồi phun ra.
Cô không kịp tránh, bị hỗn hợp sữa cùng với nước miếng hôi thối của nó b.ắ.n đầy mặt, cũng may mà cô đã mặc quần áo bảo hộ che chắn kỹ càng.
Lục Khải Minh ném cho cô một hộp khăn giấy, lạnh lùng lấy ga rải giường quấn con zombie lại.
"Nó Đã không còn là người nữa rồi. Nếu cô thật sự muốn báo đáp nó, có thể chặt một ít thịt đùi của mình mà cho nó ăn. Nhất định nó sẽ rất cảm kích."
Giang Diệu Diệu rùng mình lau khô sữa, bôi thêm chút m.á.u rồi đi theo anh ra khỏi phòng.
"Gâu, gâu, gâu!"
Giang Nhục Nhục có linh cảm rằng lần này mình lại bị bỏ lại, nó quay vòng vòng quanh chân họ cản đường.
Giang Diệu Diệu khuyên nó quay lại, cô dùng xúc xích giăm bông để dụ nó nhưng vô ích.
Lục Khải Minh nhìn xung quanh một lúc, chỉ vào cái mũi đen ẩm ướt của nó nói: "Mày muốn cùng đi ra ngoài cũng được, nhưng chúng ta phải nói trước. Nếu bị zombie phát hiện, chúng ta nhất định sẽ tự mình trốn về nhà, mặc kệ mày đó."
Không biết nó nghe có hiểu hay không, thè lưỡi l.i.ế.m li3m đầu ngón tay anh làm nũng.
Lục Khải Minh nổi hết cả da gà, rút tay ra lau vào quần áo bảo hộ.
"Lấy một bộ quần áo bảo hộ mặc vào."
Website TruyenLau.com
Nó cũng là một sinh vật sống, lũ zombie cũng sẽ không bỏ qua nếu chúng tìm thấy nó.
Giang Diệu Diệu mang ra một bộ đồ mới, chật vật mãi mới mặc vào được cho nó.
"To như vậy làm sao mặc được? Nhìn nó y hệt như một cái chăn bông."
Lục Khải Minh cầm lấy kéo và một cuộn băng keo, dùng hành động để trả lời cô.
Anh cắt bộ quần áo bảo hộ ngắn đến thắt lưng sửa đổi nó một chút để Giang Nhục Nhục có thể mặc vừa, dùng vải thừa làm thêm hai đôi ủng nhỏ, hai người cùng hợp sức mặc vào cho Giang Nhục Nhục. TruyenLau.com
Các kẽ hở được bịt kín bằng băng dính để ngăn hơi thở lọt ra ngoài, Giang Nhục Nhục nhanh chóng bị quấn lại để chỉ lộ ra hai con mắt và một cái mũi, khiến nó trông càng ngốc ngốc đáng yêu.
Lục Khải Minh lấy ra thiết bị cuối cùng, một chiếc mặt nạ, sửa đổi độ dài của dây đeo, đeo vào miệng nó cuối cùng là cột lại.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giang Nhục Nhục rõ ràng không thoải mái khi bị bắt phải ăn mặc như thế này, nó cào cào móng vuốt ý bảo Giang Diệu giúp nó cởi ra. Lục Khải Minh trầm giọng mắng nó.
"Không mặc thì đừng hòng được đi ra ngoài."
Giang Nhục Nhục tuy nghe không hiểu lời anh nói nhưng nó có thể cảm nhận được anh đang tức giận, sợ tới mức kêu ẳng ẳng hai tiếng, nép vào lồ ng n.g.ự.c Giang Diệu Diệu.
Cô bế nó lên sở sờ cái bụng nhỏ tròn vo của nó, hơi kinh ngạc nhìn Lục Khải Minh
"Không ngờ anh lại khéo tay như vậy."
"Bây giờ cô mới biết sao? Tôi không chỉ khéo tay, mà ở đây còn rất thông minh."
Anh đắc ý chỉ chỉ vào huyệt thái dương của mình.
Anh đúng là mèo khen mèo dài đuôi mà, đi thôi.
Đã nửa tháng không ra khỏi cửa, Giang Diệu Diệu có chút lo lắng.
Cô vẫn còn nhớ như in trong đầu hình ảnh Lục Khải Minh bị cắn, hình ảnh đó sống động và rõ nét đến nỗi khi đi ngang qua con zombie, cơ thể cô đột nhiên căng thẳng, nhịp tim của cô tăng nhanh, luôn có cảm giác đối phương sẽ lao vào cắn mình.
Lục Khải Minh thấy thế lặng lẽ chen vào giữa hai người, dùng thân thể của mình ngăn cách bọn họ.
Giang Diệu Diệu thở phào nhẹ nhõm, sau lưng cô mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Giang Nhục Nhục cuộn tròn trong lòng cô, đôi mắt tròn xoe của nó nhìn ngó xung quanh, miệng cũng không kêu ra tiếng, nhìn rất ngoan ngoãn.
Đi ngang qua ba bốn zombie, cuối cùng họ đã đến bờ hồ an toàn.
Hồ nhân tạo có diện tích hơn 5.000m2, xung quanh là những bãi cỏ xanh mướt.
Mặt trời soi bóng trên mặt nước, khi gió thổi phản chiếu những gợn sóng sáng lấp lánh như những viên pha lê, từng đóa sen xinh đẹp đung đưa trên mặt hồ khiến lòng người dịu lại, quên đi hoàn cảnh khó khăn lúc này.
Lục Khải Minh lấy hai chiếc ghế dài nhỏ đặt bên hồ rồi bỏ mồi ra, đổ thêm nước vào trộn đều lên.
Trước đây Giang Diệu Diệu chưa bao giờ câu cá, thế nên cô ngồi xổm bên cạnh anh chăm chú nhìn.
Lục Khải Minh thêm vào đó một ít mồi dụ cá, mồi này đối với cá và một số động vật rất có sức hấp dẫn.
Giang Nhục Nhục thèm thuồng ngồi xổm bên cạnh anh, như thể chỉ chực chờ khi bọn họ không chú ý liền một mình chén sạch cái xô mồi.
"Này ra đằng kia chơi đi, đừng làm loạn, chúng ta phải câu cá thì đến tối mới có cá ăn."
Giang Diệu Diệu tiện tay bẻ cọng cỏ đuôi chó vứt cho nó chơi, khó khăn lắm mới đuổi được nó đi chỗ khác.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.