"Làm gì nghiêm trọng như vậy? Chỉ là đứt cầu d.a.o thôi."
"Vậy thì tốt……"
Cô thở phào nhẹ nhõm, nhìn lỗ thông gió, cô không nhịn được lao vào ôm chầm lấy anh.
"Lục Khải Minh, anh thật tuyệt!"
Anh được khen trong lòng vui sướng, ôm cô lăn một cái trên giường cuối cùng lại dán sát vào người cô.
Giang Diệu Diệu căng thẳng, nghĩ rằng anh lại muốn.
Nhưng anh chỉ ngáp một cái, đầu tựa nhẹ vào n.g.ự.c cô. . Đam Mỹ Sắc
"Anh buồn ngủ."
Đã mấy đêm nay anh không được ngủ ngon, bây giờ nhìn cảnh vật trước mắt đều hoá thành những ngôi sao nhỏ.
Giang Diệu Diệu nhìn khuôn mặt mệt mỏi của anh, vuốt tóc anh rồi mỉm cười: "Ngủ đi, muốn ngủ bao lâu thì ngủ."
"Anh hơi đói."
"Em đi nấu cơm cho anh."
Cô đưa cho anh cái gối ôm, nhảy ra khỏi giường, nhẹ chân nhẹ tay đóng cửa lại.
Cẳng chân có cảm giác bị móng vuốt cào cào, cô cúi đầu nhìn thấy Giang Nhục Nhục.
Nó vừa mập vừa nhiều lông, chịu đựng thời tiết mùa hè quả thực dày vò, lưỡi lúc nào cũng lè ra.
Trong phòng chỉ bật điều hòa, phòng khách vẫn nóng.
Cô do dự một chút, mở khe cửa nhỏ bỏ nó vào, nói nhỏ: "Đừng quấy rầy anh ấy."
Giang Nhục Nhục ngoan ngoãn nằm trong góc không rên tiếng nào.
Lúc này Giang Diệu mới yên tâm đóng cửa xuống lầu nấu ăn.
Bếp từ không dùng được nữa nên cô chỉ có thể nhóm lửa nấu ăn. Vì trong siêu thị quá nóng, cô nhóm lửa cạnh cửa sổ, hé kính một chút để thông gió, vừa xào rau vừa cảnh giác xem có zombie nhân lúc cô đang nấu ăn mà bò vào hay không.
TruyenLau
Ngoài cửa sổ không có zombie nhưng lại có cái gì đó màu đen bay vụt qua.
Giang Diệu Diệu cho rằng đó là một con chim, lúc đầu không để ý nhưng sau vài giây, cô đột nhiên đặt chiếc thìa trên tay xuống, ghé vào sát bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Trên bầu trời xa xăm, có một cái gì đó trông giống như một con chim đang bay.
Nó có một đôi cánh, nhưng khi bay không cần vỗ, lướt qua những đám mây như một con đại bàng, bên trong mơ hồ có thể nghe thấy tiếng động cơ.
TruyenLau
Đó là một chiếc máy bay!
Có phải chính phủ đã cử người đến để giải cứu những người sống sót?
Giang Diệu Diệu chưa từng nghĩ tới sẽ được cứu, dù sao hiện tại cũng có đồ ăn thức uống, lại lắp đặt điện, cho nên sống nhàn nhã vô cùng. Nhưng đã hơn nửa năm rồi không gặp ai, nên cảm thấy có chút cô độc.
Vì vậy, khi phát hiện ra đó là một chiếc máy bay, cô gần như vô thức vẫy tay hét ra ngoài cửa sổ. TruyenLau.com
Máy bay đã bay rất xa, những người bên trong có lẽ không nhìn thấy cô, cũng không quay đầu lại mà bay về phía xa, cho đến khi nó biến thành một điểm đen nhỏ biến mất vào đường chân trời.
Cô nhìn bầu trời, cảm thấy có chút mất mát.
Dựa theo tính toán thời gian trong nguyên tác sau khi dân tản cư dân khỏi thành phố, chính phủ đã lãnh đạo những người sống sót thành lập căn cứ, miễn cưỡng có thể đáp ứng nhu cầu cơ bản của cuộc sống, khai khẩn đất hoang, nuôi gà nuôi vịt, đồng thời sản xuất vũ khí muốn khôi phục trật tự xã hội như cũ.
Chỉ là những thảm họa thường xuyên xảy ra sau đó, mưa lớn, bão tuyết, mưa đá và hạn hán, các cuộc tấn công bất ngờ của lũ zombie làm mục tiêu này ngày càng khó khăn.
Bọn họ sẽ phải trải qua tất cả những điều đó và cô cũng vậy.
Hơn nữa bởi vì người có thể chiến đấu quá ít, sau lại bị thương, rất khó có thể đứng dậy chiến đấu lần nữa.
Vậy thì đi căn cứ hội họp với mọi người tốt hơn hay ở lại đây tốt hơn?
Giang Diệu Diệu thở dài, đóng cửa sổ lại, đổ đồ xào ra đĩa mang lên lầu cùng ăn với Lục Khải Minh.
Anh vừa mới chợp mắt chưa đầy một tiếng đã khôi phục tinh tinh sảng khoái, giống như một cái smartphone thế hệ mới, sạc điện mười lăm phút dùng được hai giờ vậy.
"Mì xào hôm nay thật ngon, Diệu Diệu, tay nghề của em càng ngày càng tốt."
Anh hết lời khen ngợi giơ ngón tay cái lên với cô.
Giang Diệu Diệu không bị anh lừa: "Anh đừng tưởng rằng nói như vậy em sẽ mỗi ngày nấu cho anh ăn."
Lục Khải Minh cười cười: "Anh nói thật, em đừng nghĩ anh gian xảo như vậy."
"Nếu như anh mà không gọi là gian xảo thì đến cả hồ ly cũng được coi là loài động vật ngốc nghếch đáng yêu."
Anh ăn một lúc, thấy cô ngồi thất thần không nhịn được hỏi: "Chuyện gì xảy ra thế?"
Hiện tại đã có điện, có thể sử dụng hàng ngày.
Dựa theo tính cách của Giang Diệu Diệu, nếu không có chuyện gì hẳn là đã sớm vui vẻ đến thành một đứa bé ngốc rồi.
Giang Diệu Diệu không cũng muốn giấu giếm, nhân lúc anh hỏi liền kể lại chuyện chiếc máy bay.
"Đã nửa năm nay đây là lần đầu tiên em thấy một chiếc máy bay bay trong thành phố. Anh nói thử xem là bọn họ muốn trở về hay là quay lại để tìm những người sống sót?"
Lục Khải Minh cầm đũa trầm ngâm.
"Độ bay cao của máy bay đó là bao nhiêu?"
"Cái gì?"
"So với lúc trước độ bay cao của máy bay là cao hơn hay thấp hơn?"
Anh đổi sang một cách nói dễ hiểu hơn.
"Thấp hơn, thấp hơn rất nhiều!"
Giang Diệu Diệu nói: "Em cảm thấy nó gần như đụng vào mái nhà."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.