“Anh khó chịu lắm có phải không? Mau uống thuốc đi.”
Lục Khải Minh lắc đầu, nhìn cô không chớp mắt.
“Em thật đẹp.”
Gương mặt Giang Diệu Diệu thoáng ửng đỏ.
“Bệnh gần c.h.ế.t rồi mà còn nói mấy lời lừa tình người ta.”
“Anh không lừa em.” Nụ cười của anh có chút ảm đạm: “Anh thật sự hy vọng vĩnh viễn có thể được nhìn em như lúc này.”
Chẳng lẽ cô không muốn như vậy?
Trước kia chỉ có một mình, mặc dù có ăn có uống có máy tính. Nhưng lâu dần cũng cảm thấy nhàm chán. Từ sau khi gặp được anh, cho dù không làm bất cứ điều gì, chỉ cần nhìn nhau như vậy dù qua bao lâu cũng không thấy buồn tẻ.
Môi Lục Khải Minh thực tái nhợt, không có một chút huyết sắc.
Cô cúi xuống muốn hôn anh vài cái, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng của phi cơ.
Giang Diệu Diệu quay đầu nhìn, kinh hỉ nói: “Bọn họ tới rồi!” TruyenLau
Trong căn cứ khẳng định có bác sĩ đi, chỉ cần nghĩ cách chứng minh Lục Khải Minh không có bị cảm nhiễm, hắn là có thể tiếp thu trị liệu.
Cô không chờ nổi, gấp gáp đi thu thập đồ vật, gọi Giang Nhục Nhục tới đây, muốn cùng Lục Khải Minh đi lên mái nhà để đón những người đó. Đột nhiên anh với tay xuống dưới gối đầu, lấy s.ú.n.g mini lục ra, chĩa vào đầu.
TruyenLau.com
Cô đang cầm theo các loại bao lớn bao nhỏ nhìn thấy màn này đột nhiên sửng sốt.
“Anh đang làm cái gì vậy?”
“Diệu Diệu, thực xin lỗi.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Khải Minh nói: “Anh rất muốn cùng em rời đi, nhưng mà anh không có biện pháp yên tâm thoải mái mà liên lụy đến em. Vì có anh ở đây nên họ sẽ không dẫn em đến căn cứ. Vậy nên anh lựa chọn ở lại đây, còn em cứ đi đi.”
Giong nói của Giang Diệu Diệu lạnh tanh: “Anh đang uy h.i.ế.p em phải không?”
“Đây không phải uy h**p, là cầu xin em.”
Anh cố gắng để cười, vì muốn ghi lại ấn tượng tốt trong cô, thế nhưng nụ cười này còn khó coi hơn cả khóc.
“Đây là thỉnh cầu cuối cùng trong đời của anh. Xin em hãy theo chân bọn họ đến căn cứ. Sống sót thay cho cả phần của anh, giúp anh thực hiện những mộng tưởng mà anh chưa kịp hoàn thành, giúp anh…”
Anh không còn sức lực để nói thêm gì nữa, những lời dư lại đều hóa vào ánh mắt, nhẹ như mây khói, quyến luyến nhìn cô không cách nào dứt ra được.
Giang Diệu Diệu lúc này mới phát hiện, lòng bàn tay của anh đã bị cấu đến mức chảy máu.
Máu trông có vẻ sền sệt, chậm rãi men theo cánh tay chảy xuống, làm cổ và cánh tay của áo hoodie nhiễm một màu đỏ hỏn.
Trên lầu truyền đến tiếng bước chân, Lục Khải Minh thúc giục: “Đến lúc rồi, mau đi đi.”
“Em sẽ hận anh cả đời.” Giang Diệu Diệu dùng sức chà lên mắt, một tay ôm Giang Nhục Nhục, một tay cầm theo túi lớn nhỏ chứa đầy đồ ăn, quyết tuyệt mà xoay người bước ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại, kêu phịch một tiếng, cô cố gắng phát ti3t ra sự phẫn nộ đã lên đến đỉnh điểm.
Lục Khải Minh đợi một lúc lâu, thấy cô không quay lại, mới thở phào nhẹ nhõm. Buông s.ú.n.g ra, ngơ ngẩn mà nhìn phương hướng cô vừa rời đi.
Cô ấy đã đi rồi.
Cô ấy tốt như vậy, chỉ cần đi đến nơi an toàn. Cho dù không có anh bên cạnh cô thì cô cũng sẽ có cách để sống thoải mái nhỉ.
Cô sẽ có bạn mới, gia đình mới, công việc mới, thậm chí… là một người bạn trai mới.
Cô là một hạt giống trong khe đá, chỉ cần cho ánh mặt trời cùng nước mưa, là có thể dũng cảm nảy mầm, trưởng thành, lớn lên thành một gốc đại thụ.
Vô luận sinh hoạt có nhạt nhẽo cỡ nào đi nữa cô cũng sẽ có cách sống cho thật sinh động.
Còn anh……
Lục Khải Minh chưa từng hối hận khi làm lính đánh thuê, mặc dù là lúc bị trúng đạn, trong đầu cũng chỉ mong muốn mau mau hồi phục, thương thế lành lại mới có thể tiếp tục làm việc.
Nhưng hiện tại anh lại hối hận vô cùng.
Nếu anh có thể giống như bạn bè của mình, không cần phải gặp phải những chuyện đó. Bình an học xong đại học, sau đó trở thành một huấn luyện viên bình thường. Sau đó ngẫu nhiên mà gặp được cô. Cuộc đời như vậy thật tốt biết bao.
Trong phòng an tĩnh đến đáng sợ. Anh trốn một hồi trong ổ chăn, nhắm mắt lại, vờ như cô vẫn còn đang nằm bên cạnh.
Chờ cô tỉnh sẽ làm nũng ôm lấy anh, muốn anh hôn mấy cái mới bằng lòng rời giường.
......
Giang Diệu Diệu ở lầu 27 được đội ngũ cứu viện.
Đội ngũ không nhiều người lắm, khoảng bốn năm người, đều là nam, trang bị đầy đủ hết.
Thủ lĩnh là một ông chú trung niên, thân hình cao lớn, trên người mặc áo chống đạn. Thân thủ vừa thấy đã biết là dạng lão luyện, khuôn mặt đ ĩnh đạc cho thấy khi còn trẻ cũng rất anh tuấn. Một nhân tài ở tuổi này ánh mắt phải nói rất thâm sâu.
Các thuộc hạ của ông lúc thấy cô xuất hiện, phản ứng đầu tiên của họ là giơ s.ú.n.g lên.
Giang Diệu Diệu đứng im tại chỗ, không nhúc nhích.
Chỉ huy trung niên nhìn kỹ vài lần, hỏi: “Ám hiệu bằng bóng trên tòa nhà này là cô làm?”
Cô mặt vô biểu tình đáp: “Đúng vậy.” . Ngôn Tình Xuyên Không
“Cô là ai?”
“Người thường.”
“Người thường làm sao biết được dạng viết tắt đó?”
“Thời đại Internet phát triển, nhờ nó mà tôi học lóm được một số thứ cũng bình thường mà?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.