Giang Diệu Diệu khó hiểu hỏi: "Sao anh dậy sớm thế?"
"Buổi tối không thể làm việc nên ban ngày phải tranh thủ làm, chắc tối hôm qua cô ăn không đủ no hả? Hôm nay có đồ ăn ngon, tôi đã làm hết cá còn dư lại rồi."
Giang Diệu Diệu không nói nên lời, không biết là đang vui hay đang cảm động, cô bước tới ôm anh từ phía sau.
Thân thể Lục Khải Minh đột nhiên cứng đờ, anh trêu: "Hình như cô yêu tôi mất rồi, xem ra không ai có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của tôi."
"Biến, ảo tưởng sức mạnh vừa thôi!"
Cô nhéo eo anh một cái rồi đi lên lầu tắm rửa.
Lục Khải Minh đã nấu cơm xong, Giang Diệu Diệu rảnh rỗi quá nên thấy hơi ngại, cô rửa sạch đống chén đĩa ngày hôm qua chưa kịp rửa, tiện thể dọn dẹp qua phòng khách một chút.
Đồ ăn đã bày ra bàn, cô đứng một bên nhìn căn nhà hết một lượt.
Đồ điện và đồ dùng sinh hoạt trong nhà đều đầy đủ, có cá có thịt, rau dưa trồng trong nhà cũng lớn lên khoẻ mạnh.
Cô có một chú chó đáng yêu, còn có một người bạn vừa đảm đang vừa đẹp trai ở cùng.
Chỉ cần lũ zombie không tấn công vào, cuộc sống của cô hiển nhiên sẽ vô cùng mĩ mãn!
Trong lòng Giang Diệu thật hưng phấn, tâm tình rất tốt, cô ném qua cho Lục Khải Minh hai cái kẹp. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Khải Minh khó hiểu, cô nói: "Kẹp tóc lên đi."
Cô muốn vừa ngắm khuôn mặt đẹp trai của anh vừa ăn.
Lục Khải Minh cười khổ, vừa kẹp tóc vừa nói: “Lát nữa tôi sẽ cắt ngắn đi, để cô mỗi ngày đều được nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của tôi, thế nào?"
"Anh tự cắt? Tay nghề có được không vậy? Hay để tôi giúp anh."
Cô chỉ thuận miệng nói thôi cũng không suy nghĩ nhiều. TruyenLau
Lục Khải Minh liên tục xua tay, giống như gặp phải ôn thần vậy.
"Đừng đừng đừng, xin cô cho tóc của tôi một con đường sống, tôi có thể dùng d.a.o cạo râu tự xử lý, không thành vấn đề."
Không muốn thì thôi, cô càng bớt việc chứ sao!
Giang Diệu Diệu trợn trắng mắt, tức giận uống cạn nửa bát canh cá.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cơm no rượu say, cả hai người lười biếng nằm trên sô pha, không muốn làm bất cứ gì nữa cả.
Giang Diệu Diệu dùng ngón chân đá đá Lục Khải Minh, cô chưa kịp mở miệng anh đã giành nói trước: "Tôi không rửa."
"Ai nói anh rửa bát? Tôi chỉ muốn hỏi anh, tại sao buổi sáng tôi vào phòng tắm đánh răng lại ngửi thấy mùi hôi." "Còn cần phải hỏi sao? Miệng cô thối, tối hôm qua bốc mùi đến nỗi làm tôi choáng váng."
“Biến, anh mới hôi miệng ấy!” Giang Diệu Diệu đá mạnh anh một cái rồi nghiêm túc hỏi: "Đó rõ ràng là mùi m.á.u của zombie, lúc trước mỗi lần đi ra ngoài sau khi trở về nhà tắm rửa mới ngửi thấy, có phải đêm qua lại có zombie lẻn vào không?"
Lục Khải Minh lắc đầu.
"Không thể nào! Buổi sáng tôi đã đi kiểm tra một lượt khắp các phòng, đều không phát hiện có gì khác thường."
"Vậy thì cái mùi này ở đâu ra?"
Anh bóp nhẹ bắp chân nhỏ đến mức không thể nào nhỏ hơn được nữa của cô.
"Tám chín phần mười là do cô sợ hãi nên sinh ra ảo giác, mặc kệ đi. Hôm nay không ra ngoài, cô có dự định làm gì không?"
Giang Diệu Diệu nói: "Ăn, xem TV, chơi điện thoại di động."
Chỉ cần không phát ra âm thanh quá lớn hẳn là sẽ không có vấn đề gì.
"Đúng là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc."
Lục Khải Minh ngáp một cái, đứng dậy nói: "Vậy cô chơi đi, tôi đi ngủ bù đây."
"Đêm qua anh ngủ không ngon sao?"
"Tôi không phải đã nói với cô rồi sao? Hơi thở của cô có mùi, làm tôi cả đêm qua không ngủ được."
Thật sao?
Giang Diệu Diệu lấy tay che miệng, thở vào lòng bàn tay, cẩn thận ngửi.
Ngoại trừ mùi tỏi trong canh cá, không còn mùi nào khác.
Anh lại đổ vạ cho cô, đúng là không biết xấu hổ.
Lục Khải Minh đi lên lầu, cô nằm trên ghế sô pha ngây ngốc một lúc, thấy Giang Nhục Nhục chạy tới, cô ngoắc ngoắc nó tới chỗ mình.
"Lông của mày sao lại bẩn như vậy? Lại không nghe lời chạy lung tung có phải không? Đi, tao đưa mày đi tắm!"
Giang Nhục Nhục cố gắng vẫy vùng, nhưng cũng không trốn thoát khỏi tay cô, nó bị cô cưỡng ép nhét vào thau nước, sau khi giày vò một hồi, bộ lông đã khôi phục lại màu sắc ban đầu của nó, sạch sẽ trắng bóc.
Sau khi cô tắm rửa sạch sẽ cho Giang Nhục Nhục xong, lại đi tưới nước cho vườn rau, cô làm việc không ngừng nghỉ, bởi vì chỉ cần cô rảnh rỗi là sẽ nghĩ đến lũ zombie đang chực chờ bên ngoài, nhớ đến những hình ảnh bọn chúng cắn xé nhau ngày hôm đó.
Nếu như chẳng may có gì đó bất trắc xảy ra thì ít nhất trước khi cô chết, cô có thể sống vui vui vẻ vẻ ở trong căn nhà này trôi qua mỗi ngày, biến mình thành một con rùa đen rút đầu.
Lục Khải Minh ngủ một giấc thẳng đến chạng vạng tối mới tỉnh dậy, sau khi rời giường chuyện đầu tiên anh làm là đi xem Giang Diệu Diệu.
Anh bước xuống lầu, nhìn xung quanh thấy cô đang ngồi xổm trong phòng để đồ lặt vặt, mới thở phào nhẹ nhõm. Anh ngáp một cái giọng điệu lười biếng hỏi: “Cô đang làm gì ở đây?"
"Kiểm kê vật tư."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.