Giang Diệu Diệu liều mạng bấm vào màn hình, đôi mắt miễn cưỡng chớp chớp vài cái.
Lục Khải Minh hít sâu một hơi: "Chúng ta không có đủ nước, tốt nhất là đi đến chỗ hồ nước lấy một ít."
"Biết rồi, đi mau đi mau đi, đừng làm phiền tôi."
Cô cho rằng anh ồn ào, đẩy anh ra khỏi cửa, tiếp tục chơi game.
Lục Khải Minh chỉ đành tự mình làm.
Sau khi giam giữ trong tầng hầm lâu như vậy, bây giờ cuối cùng cũng có thể tiếp cận các sản phẩm điện tử, Giang Diệu Diệu không thể ngừng chơi.
Nghịch điện thoại di động mệt rồi, cô mở máy tính, bấm đúp vào viên kim cương nhỏ màu xanh lá cây, sau đó chơi game một cách chăm chú, bất giác lại ngồi liền mấy tiếng đồng hồ.
Thời gian trôi nhanh, cổ Giang Diệu Diệu đau đến không chịu nổi, vừa ngẩng đầu định cử động thì thấy trời tối dần, phòng khách lờ mờ, lâm vào một mảnh yên tĩnh.
"Lục Khải Minh?"
Cô la lên, không ai trả lời, tắt máy đi ra ngoài.
Xung quanh nhà có vài zombie, bởi vì vết m.á.u zombie trên người cô chưa rửa sạch, nên bọn nó cũng không để ý tới cô. TruyenLau.com
Trên con đường nhỏ đối diện, một hình chữ nhật lớn đang tiến đến gần.
Giang Diệu Diệu dụi dụi mắt, nghi ngờ chính mình gặp phải ảo giác.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mẹ kiếp, cái đệm này thật hoàn hảo! Tại sao lại đi một mình trên đường chứ?
Tấm đệm càng ngày càng gần, Giang Diệu Diệu nhận ra đôi chân ở phía dưới, nên vội vàng chạy lại giúp đỡ.
Lục Khải Minh buộc lại tấm đệm bằng dải vải, hai tay cầm dải vải, rất mất sức mà liếc nhìn cô. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Sao nỡ bỏ điện thoại xuống rồi thế?"
Cô tự biết xấu hổ, nên cũng không phản bác, cố gắng lắm mới bấu được mép nệm để giúp anh bớt phần nặng nề.
Tuy nhiên mấy chuyện thể lực như này đúng thật không phải sở trường của Giang Diệu Diệu, không chỉ không thành công mà còn làm cho tấm đệm nghiêng ngả loạng choạng suýt chút nữa thì ngã nhào.
Lục Khải Minh đưa tay giúp cô, vẻ mặt thật khủng khiếp.
"Cô sống lớn như vậy cũng không dễ dàng nhỉ?”
Cô không thích nghe điều này.
"Tôi đã sống rất tốt trước khi anh đến."
Đúng, sống thoải mái thì mới sống được chứ, không thoải mái thì nhanh chóng tìm cái chết, có thể không tốt sao?
Lục Khải Minh chống lại lời vu khống, nói: "Đừng chuyển cái này nữa, giúp tôi mở cửa đi."
Cô lon ton chạy tới trước mở cửa, anh vất vả khiêng tấm đệm đôi to tướng, dọn vào biệt thự, lên cầu thang, cuối cùng cất vào căn phòng nhỏ đêm qua bọn họ ngủ.
Căn phòng nhỏ không có cửa sổ. Ngay cả khi làn sóng zombie bùng phát vào một ngày nào đó, an toàn nhất là nên ẩn nấp bằng cách đóng cửa.
Chỉ là diện tích nhỏ hơn một chút, sau khi đặt tấm đệm xuống thì đã chiếm một nửa không gian.
Lục Khải Minh nằm trên đó, thở hồng hộc, hai bên thái dương ướt đẫm mồ hôi. Giang Diệu Diệu cảm thấy anh rất mệt nên chủ động đi tới phòng khách, rót cho anh một ly nước.
"Anh nghỉ ngơi đi, tối nay muốn ăn gì?"
"Lẩu."
"...Sao anh không muốn ăn thịt rồng luôn đi?"
Lục Khải Minh ấm ức: "Vậy cô hỏi tôi làm gì? Có gì ăn nấy đi."
Giang Diệu Diệu xoay người rời đi, từ khóe mắt thoáng nhìn thấy bàn tay trái đang đặt ở trên nệm, bằng mắt thường có thể thấy nó đang run lên.
"Tay anh làm sao thế?"
Anh lập tức rụt tay lại: "Không có gì, đi nấu cơm đi."
"Tôi xem xem."
Cô không thể không bước đến gần anh, ngồi xuống nệm, ép buộc anh cho mình xem cánh tay.
Lục Khải Minh có thể mang một tấm nệm lớn từ một đến cả trăm cân, huống hồ là cánh tay gầy của cô, vì vậy anh kéo nó ra bằng một cái kéo nhẹ nhàng.
Có m.á.u zombie trên cánh tay của anh, bẩn đến mức không thể nhìn rõ.
Giang Diệu Diệu lau một hồi lâu, lộ ra nước da bên dưới, bật đèn lên nhìn kỹ, có thể thấy được cổ tay sưng lên rõ ràng, trên da còn có vết bầm.
Cô cau mày: "Anh bị thương rồi?"
Lục Khải Minh quay mặt đi và muốn rút tay về.
"Không có gì, bị thương chút xíu thôi."
Giang Diệu Diệu giữ chặt nó, không buông ra.
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nói sự thật: "Chiếc nệm quá lớn, khi nhấc lên không cẩn thận đã bị đập vào."
"Tại sao anh không gọi tôi tới giúp?"
Lục Khải Minh cứng họng: "Tôi đã gọi rồi, cô bảo tôi cút xa một chút, đừng làm phiền cô đang chơi game."
"Hứ....có sao?" Mặt mũi Giang Diệu Diệu đỏ bừng lên.
Dù anh không nói, nhưng vẻ mặt của anh rõ ràng là đang nói-đừng giả ngu.
"Được rồi, thật sự tôi quá ham chơi game, nhưng anh có thể chờ tôi chơi xong cùng nhau đi dọn mà, đằng nào cũng không vội dùng."
Cô táo tợn giải thích vài câu, chạy xuống lầu, mang theo một ít thuốc mỡ bôi cho anh.
Lục Khải Minh lắc đầu: "Trước tiên tắm rửa sạch sẽ, tắm xong rồi mới bôi thuốc được."
Giang Diệu Diệu ngẩn người nói: "Tắm? Chúng ta còn không có nước."
Anh ậm ừ hai lần, với một biểu cảm kinh khủng, nói "Nào khen tôi đi" trên khắp khuôn mặt.
"Dựa vào cô nhất định là không được, cả đời này cũng không trông cậy được, nhưng còn có tôi. Cô đến phòng tắm xem một chút đi."
Có nhiều hơn một phòng tắm trong biệt thự. Tuy nhiên, cũng giống như các phòng khác, không có trang trí, chỉ đặt ống nước và đường dây, trống rỗng, thậm chí không lắp cả vòi nước.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.