Sau khi ăn no, Giang Diệu Diệu sờ s0ạng giúp anh đắp thuốc, nương vào ánh trăng yếu ớt nỗ lực xem miệng vết thương, nhíu mày nói:
“Sao vết thương trông có vẻ như lại chuyển biến xấu vậy nhỉ?”
Vốn dĩ chỉ có hai dấu răng, hiện tại làn da bên cạnh dấu răng đều biến thành màu đen.
Lục Khải Minh nghiêng mặt: “Có sao? Chắc em nhìn lầm rồi đó.”
Ánh sáng quá mờ, cô cũng không chắc chắn, chỉ có thể vội vàng bôi thuốc, dùng băng gạc sạch sẽ băng bó lại một lần nữa.
Hai người nằm trên giường, mệt tới mức không muốn nhúc nhích, rồi lại ngủ không được.
Lục Khải Minh nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ, nghĩ đến một sự kiện.
“Nếu như sau này không thể không rời đi, em muốn đến nơi nào?”
Cô nghiêm túc suy tư.
“Đương nhiên là một nơi không có zombie rồi, có điều chắc là tìm không thấy được đâu, cho nên vẫn là chọn một nơi có phong cảnh đẹp một xíu cũng được.
“Bờ biển?”
“Không được, kỹ thuật bơi lội của em kém lắm, vạn nhất gặp phải bão lốc cuồng phong gì đó, khẳng định bị là c.h.ế.t chắc luôn.”
“Vậy vào trong núi nha.”
“Vào núi rồi ở làm sao? Lên cây ở à? Bây giờ zombie càng ngày càng nhảy cao, không an toàn đâu.”
“Vào hang ở cũng được đấy.” Lục Khải Minh nói: “Hồi trước anh được nghỉ phép đi du lịch được họ hướng dẫn qua. Chỉ cần hang đủ sâu, zombie không có công cụ thì không thể đi xuống. Bên trong thường có sông ngầm, trong sông có cá, không tới mức c.h.ế.t đói sớm.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Anh nói như vậy nghe cũng hợp lý, chỉ là hình như anh chưa từng đọc qua đạo mộ bút ký nhỉ?”
“Chưa từng.”
“Trong đó nói rằng những dạng hang động như này thường có phong thủy tốt nên mới bị người cổ đại dùng như một dạng mộ phần tự nhiên. Lỡ như bên trong không phải là zombie mà là cương thi…. Hu hu, thật đáng sợ”
Lục Khải Minh bất đắc dĩ: “Nói cách khác, ở đâu em cũng không chịu ở?”
Cô cười tủm tỉm mà ôm lấy anh, mặt dán lên cánh tay của anh.
TruyenLau.com
“Nếu mà em chỉ có một mình thì chắc chắn không dám đi đâu hết. Nhưng nếu mà đi theo anh, cho dù có đáng sợ đi nữa em cũng có thể chịu.”
Anh nghe thế trong lòng cảm thấy ấm áp, muốn ôm cô lại không cẩn thận tác động lên miệng vết thương, đau đến mức hút khí lạnh.
Hiện tại đã dùng xong thuốc giảm đau rồi, Giang Diệu Diệu nghĩ nghĩ, chạy tới phòng khách cầm theo một bao t.h.u.ố.c lá và một cái bật lửa sau đó nhét vào tay anh.
Lục Khải Minh cười nói: “Em định để anh hút thuốc trên giường sao? Nếu không cẩn thận làm hỏng chăn thì không tốt đâu.”
“Anh cứ hút đi.”
TruyenLau
Cô rộng lượng vẫy vẫy tay, nằm xuống đắp chăn đàng hoàng: “Trong kho còn tới mấy chục cái, em dám cá là nếu như anh không được hút thuốc thì tới c.h.ế.t anh cũng không cam lòng được.” Anh hít một hơi thuốc thật dài, cảm giác đau đớn trên người giảm bớt rất nhiều.
Giang Diệu Diệu không khỏi tò mò: “Thuốc lá còn có tác dụng như vậy sao? Em cũng muốn thử.”
Lục Khải Minh né tránh, quở mắng: “Con gái con lứa học cái gì không học lại đi học hút thuốc? Em đi ăn kẹo bông gòn đi.”
“… Nhưng không phải anh vẫn hay hút thuốc sao? Như vậy quá mức không công bằng nha.”
“Nguyên nhân là do anh là người từng trải, cho nên càng không thể để em hút. Kem đánh răng của chúng ta cũng sắp dùng hết đến nơi rồi, nếu em nghiện thuốc lá, hút nhiều răng ngả sang màu vàng khè, vậy làm sao bây giờ?”
“Hừ… Ghê c.h.ế.t được.”
Cô tưởng tượng ra hình ảnh đó. Tức thì hứng thú tiêu biến chẳng còn gì, từ việc bỏ hút thuốc lại nằm xuống giường.
Lục Khải Minh hút xong một điếu cũng không hút nữa, ôm cô đi ngủ.
Lẳng lặng mà nằm trong chốc lát, Giang Diệu Diệu tò mò hỏi: “Anh đã tắm chưa vậy?”
“Đã tắm sạch sẽ.” “Tắm sạch rồi à, sao vẫn có mùi gì ấy?”
Mặt anh đỏ lên, nâng cánh tay lên ngửi ngửi. Không nghe ra được cái gì khác lạ. Chỉ là cả thấy mùi hương trên người cô so với trước kia càng trở nên mê người, làm anh ngo ngoe rục rịch muốn cắn một cái.
Giang Diệu Diệu lục lấy nước hoa trên tủ đầu giường, xịt xịt vào cổ và bên hông của anh, xong rồi ngửi ngửi, vừa lòng mà nằm trở về.
“Được rồi, giờ thì không có mùi nữa, ngủ thôi.”
Lục Khải Minh nhắm mắt lại, ngủ say trong hương vị mê người kia.
Lúc tỉnh dậy đã là sáng hôm say, từ phòng vệ sinh truyền âm thanh đánh răng.
Lục Khải Minh xoa xoa tóc, cảm giác trên người rất khó chịu.
Dính nhớp, cả người giống như bị bôi lên một lớp nước đường. Chính là dùng tay sờ thì rõ ràng không có cái gì hết.
Anh xỏ dép lê đi vào phòng vệ sinh, Giang Diệu Diệu đang đánh răng trước gương, cả miệng đầy bọt kem chào anh.
“Tỉnh rồi à? Buổi sáng ăn phiến mạch nhé.”
Đổ chút nước ấm vào, thêm chút nho khô, so với lúc ăn bánh quy lạnh như băng thì thoải mái hơn nhiều.
Lục Khải Minh ừ một tiếng, đứng phía sau của cô, dựa cằm lên đ ỉnh đầu cô, nhìn bóng người trong gương cười cười.
“Em lùn quá.”
Giang Diệu Diệu: “…”
“Trước giờ anh chưa từng để ý em lùn như thế này luôn đấy. Anh chỉ cần dùng một tay là có thể nhấc em lên cao rồi. Hồi nhỏ bộ em không được ăn no hay sao?”
Giang Diệu Diệu phun bọt trong miệng ra, tặng cho anh một cái khủy tay.
“Dáng người cao to có gì ghê gớm chứ? Tên to con ngốc nghếch này.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.