Giang Diệu Diệu cầm lon nước dừa lên nói: “Chúc chúng ta mãi mãi bình an khỏe mạnh, mãi mãi ăn no uống say!"
Lục Khải Minh cũng cầm ly cụng với cô
Suy nghĩ một hồi, anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy ánh lên tia khao khát.
"Vậy thì anh ước sự sống sẽ trở lại trái đất."
Đưa thành phố trở lại cuộc sống sinh hoạt thường ngày, các nhà máy hoạt động trở lại. Trường học tiếp tục náo nhiệt, bệnh viện tiếp tục bận rộn. .
||||| Truyện đề cử: Xuyên Về Cổ Đại Làm Tiểu Cô Nương Lợi Hại |||||
Để anh có thể thực hiện mong muốn của mình, cùng cô trải qua một cuộc sống thật bình dị.
Bọn họ còn rất nhiều việc phải làm, nhưng cả hai quyết định dành cho mình một ngày nghỉ ngơi, tận hưởng sự yên tĩnh ngắn ngủi.
Hai người và một con ch.ó ngồi bên cửa sổ ngắm hoàng hôn, hoàng hôn lộng lẫy bao phủ cả bầu trời, mặt trời lặn dần rồi khuất sau rặng núi.
Màn đêm buông xuống luôn làm người ta cảm thấy sự nguy hiểm.
Vài cánh cửa trong siêu thị mở toang, bọn họ không dám cứ thế này mà đi ngủ, cuối cùng sau một hồi loay hoay cũng tìm được một cái phòng dành cho mẹ và bé.
Bên trong có ghế sofa, toilet, bồn rửa linh tinh, rất thích hợp làm phòng ngủ tạm.
Họ mang theo một chiếc chăn dày và một giỏ đồ ăn nhẹ cùng đồ uống, dự định qua đêm ở đây.
Website TruyenLau.com
Trong phòng mẹ và bé không có ánh sáng, bọn họ tiết kiệm đèn pin, Lục Khải Minh đành mò mẫm trong bóng tối.
Chỉ cần Giang Diệu Diệu nhích lên phía trước một chút, chóp mũi của cô đã có thể đụng vào n.g.ự.c của Lục Khải Minh, khoảng cách gần như vậy khiến nội tâm của cô không kiềm chế được mà rung động.
Hai người trước kia cũng đã từng ôm nhau ngủ, nhưng tình huống lúc đó không giống như bây giờ.
Trước đây bọn họ chỉ là chiến hữu sưởi ấm cho nhau, nhưng hiện tại đã xác thực quan hệ, đều là thanh niên nam nữ đã trưởng thành, tinh lực sung mãn, hiện tại cũng không có nguy hiểm, có phải là đã đến lúc nên xảy ra chuyện gì đó không? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giang Diệu Diệu trước đây nhất thời xúc động đòi c** q**n áo của anh, nhưng bây giờ cô lại thấy xấu hổ, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
Anh đã ngủ rồi sao? Hay đang nghĩ chuyện gì.
Website TruyenLau.com
Cô nhẹ nhàng ngẩng đầu lên muốn nhìn anh, Lục Khải Minh đột nhiên xoa xoa đầu cô giọng nói trầm thấp: "Ngoan, bây giờ không làm gì cả, nghỉ ngơi quan trọng hơn."
"... Ai muốn làm gì chứ!?"
"Ừm." Lục Khải Minh chỉ ừm nhẹ một tiếng rồi lại im lặng không nói gì nữa, cuối cùng lại ôm cô đi ngủ.
Giang Diệu Diệu nóng bừng mặt, đẩy tay anh ra, từ trong giỏ rút ra một chai Coca, tu ừng ực hết nửa chai mới bình tĩnh lại rồi nằm xuống ngủ.
Một đêm yên bình cứ thế trôi qua, ngày hôm sau họ bắt đầu làm việc.
Bọn họ muốn sống cuộc sống ổn định lâu dài trong siêu thị, cho nên phải chỉnh trang sắp xếp lại một chút hoàn cảnh và điều kiện sống.
Sau đó lại vứt bỏ hết những đồ ăn bị hỏng, nếu không làm vậy, ở chung với chúng lâu ngày rất dễ sinh bệnh.
Trong toà nhà không có khu vực chuyên dụng xử lý rác thải, bọn họ chỉ đành ném chúng xuống nước, đợi thuỷ triều dâng lên sẽ cuốn theo rác rưởi trôi đi.
Công đoạn này rất tốn sức, thức ăn ôi thiu tính bằng tấn, còn hai người bọn họ chỉ có hai bàn tay, muốn làm được phải vận dụng hết sức mình.
Giang Diệu Diệu thay đổi một bộ quần áo thoải mái hơn, tóc búi gọn chuẩn bị tư thế sẵn sàng làm việc.
Lục Khải Minh đẩy tới năm chiếc xe đẩy nhỏ, thu gom tất cả đồ muốn bỏ ném vào bên trong, Giang Diệu Diệu đẩy chúng đến cạnh cửa sổ ném xuống.
Hai người cùng hợp sức phải mất ba ngày trời mới xử lý hết được đống đồ tươi bị hư thối, còn có vô số đồ ăn vặt và đồ uống đang chờ họ xử lý, còn phải phân loại bỏ đi những thực phẩm đã hết hạn sử dụng cũng mất rất nhiều thời gian.
Cả hai người không thể tiếp tục phí sức như thế này được, bọn họ cũng không phải trâu bò.
Vào buổi tối hai người cùng ngồi lại bàn bạc.
Bọn họ làm hai ngày nghỉ ngơi một ngày, thời gian làm việc từ tám giờ sáng đến sáu giờ chiều, buổi tối tranh thủ nghỉ ngơi.
Phải biết cân bằng giữa làm việc và nghỉ ngơi mới có thể bảo đảm lâu dài.
Bọn họ làm việc như đã định, cứ theo tiến độ như vậy thì hai mươi ngày sau siêu thị cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Đồng thời lũ ngoài cửa sổ cũng đã rút đi rất nhiều, bằng mắt thường có thể quan sát được, vốn dĩ nước đã ngập đến tầng tám tầng chín, nhưng bây giờ chỉ dừng lại ở tầng một.
Có lẽ chỉ hai ngày nữa thôi, lũ sẽ hoàn toàn rút hết.
Thật là một tin vui đáng để ăn mừng, bữa tối hai người mở một chai Frappuccino để nâng ly.
Hầu hết các loại đồ uống đều có hạn sử dụng là 12 tháng, chai này chỉ có chín tháng, bọn họ chọn những đồ uống có hạn sử dụng ngắn để uống trước.
Giang Diệu Diệu nhấp một ngụm, cảm thấy một giọt mồ hôi từ trán chảy xuống, cô lấy khăn giấy ra lau hỏi Lục Khải Minh: "Anh có cảm thấy thời tiết càng ngày càng nóng hay không?"
Mồ hôi chảy thấm ướt cổ áo sơ mi, trên da của cô cũng rịn một tầng mồ hôi mỏng, cô đã nhiều ngày không ra cửa, làn da trắng nõn như một củ ngó sen.
Lục Khải Minh quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ rồi khẽ ừ một tiếng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.