Giang Diệu Diệu đỏ mặt, chạy tới giật lấy, giấu trong n.g.ự.c nói: “Tôi là người trưởng thành, xem truyện người lớn thì sao chứ? Anh quản được sao?"
"Nếu cô muốn cứ nói thẳng với tôi là được, tôi tình nguyện chịu ấm ức một chút thoả mãn cô, cần gì phải tự mình chìm trong tưởng tượng chứ?"
Lục Khải Minh cợt nhả nhướn mày.
Mặt Giang Diệu càng lúc càng đỏ, chửi thầm anh, tiếp tục nâng nệm lên.
Lục Khải Minh đặt m.ô.n.g ngồi xuống, đọc to một đoạn trong sách.
"Ánh mắt của anh ta sắc như chim ưng, trực tiếp đánh thẳng vào lòng người. Cơ bụng tám múi thẳng tắp, đường nét nhân ngư tuyến hai bên chạy dọc xương sườn nhìn thật khoẻ khoắn, nơi nào đó phía dưới mạnh mẽ to lớn khiến cô nhìn đến mặt đỏ tim đập.
Đừng lại đây! Cô ta thốt lên. Anh cười giễu cợt, chặn đường cô, bờ môi mỏng phun ra những lời nói kinh tâm động phách.
Cô gái, cô có biết cô đang đùa với lửa hay không?... "
Giang Diệu Diệu nghe đến đây, xấu hổ đến mức muốn đào một cái lỗ mà chui xuống, cô đẩy anh ra.
"Tránh sang một bên."
Lục Khải Minh nói: "Tại sao cô lại lật nệm của tôi? Không có gì bên dưới đâu, nên cô không cần phải tốn công sức làm gì." TruyenLau.com
"Có hay không phải xem mới biết được, tránh ra, nếu anh không tránh có nghĩa là có tật giật mình."
Anh hừ hừ hai tiếng, đi được vài bước, đột nhiên quay lại hỏi: "Để tôi cho cô xem thế nào mới là cơ bụng chân chính, cô thấy sao?"
Giang Diệu Diệu càng khẳng định ở phía dưới chắc chắn có giấu thứ gì đó, cô cười lạnh dùng hết sức để nâng nệm lên.
Bên dưới lộ ra vài gói đồ ăn vặt, Lục Khải Minh lúng túng nắm lấy cánh tay cô giải thích.
"Khe hở giữa nệm và đầu giường lớn quá, mấy cái này rớt xuống đây từ lúc nào tôi cũng không biết." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô hét lớn một tiếng dùng toàn bộ sức lực dựng cả tấm nệm lên.
Có cả tá gói đồ ăn vặt bên dưới, mứt hoa quả, sô cô la, thịt lợn khô, thịt bò khô, v.v., nhiều đến nỗi có thể mở được cả một quầy bán đồ ăn vặt.
Giang Diệu Diệu khoanh tay trước n.g.ự.c hỏi: "Anh còn gì để nói không?" Website TruyenLau.com
"Tôi đang trong giai đoạn phát triển chiều cao, buổi tối cần bổ sung năng lượng."
"Anh đã cao bằng này rồi còn đòi cao nữa, muốn đụng tới trần nhà chắc"
Giang Diệu Diệu mang tới một cái túi, gom hết đồ ăn vặt bỏ vào trong, lạnh lùng nói: "Toàn bộ tịch thu sung vào công quỹ." .
||||| Truyện đề cử: Thiên Tài Tiên Đạo |||||
Lục Khải Minh đứng chắn ở cửa phòng, không cho cô đi ra ngoài.
"Ít nhất cũng phải để lại cho tôi mấy gói chứ."
"Không." "Làm ơn, ba gói? Hai gói? Một gói chắc là được, đúng không?"
Giang Diệu Diệu muốn anh từ bỏ, không ngờ anh đột nhiên hôn cô, môi lưỡi ấm áp ngậm lấy môi dưới của cô, nhân lúc cô đang sững sờ cướp lấy gói đồ ăn vặt, sau đó đẩy cô ra khỏi phòng đóng cửa lại.
"Cảm ơn cô."
"..." Giang Diệu Diệu tức giận nói: "Từ ngày mai tôi sẽ không đánh răng nữa!"
Anh ta là một tên côn đồ vô liêm sỉ!
Lục Khải Minh im lặng, cô cầm mấy gói đồ ăn vặt còn lại đi về phía nhà kho, khi cô đi ra thì thấy trời đã tối.
Zombie tụ tập ở bên ngoài biệt thự, cô vội vàng kiểm tra xem cửa chính và cửa sổ đã đóng chưa, đồng thời tắt hết các thiết bị điện có thể tắt được, cho đến khi biệt thự yên tĩnh đến mức như chốn không người.
Sau khi làm xong, cô ôm Giang Nhục Nhục lên lầu, khi đi ngang qua cửa sổ, cô có chút tò mò không biết bên ngoài trông như thế nào.
Cô chỉ muốn nhìn một chút thôi.
Giang Diệu Diệu mở hé cửa sổ, khe cửa bé tý còn không to bằng ngón tay, ngước mắt lên nhìn ra ngoài thì một vật thể đen sì chắn tầm nhìn của cô, ở giữa cách một cái cửa sổ.
Lúc đầu cô không hiểu đó là gì, nhưng phải hai giây sau cô mới đột ngột phản ứng lại
- đó là mắt của con zombie!
Nó cũng đã phát hiện ra cô, hét lên một tiếng, đập đập cửa sổ muốn xông vào.
Giang Diệu Diệu sợ hãi đến mức không thể kêu cứu, cô liều mạng giữ chặt cửa sổ, đóng kỹ lại, chốt cửa, trong lúc vội vã tay bị kẹp vào cửa đau chảy cả nước mắt.
Lục Khải Minh nghe thấy động tĩnh đi đến cầu thang, hỏi: "Sao vậy?"
Cô ngượng không muốn nói ra việc làm ngu ngốc ban nãy, giấu hai tay ra sau lưng lắc lắc đầu.
"Không có gì."
"Khóc thành như vầy rồi một là đang nhớ đến cha mẹ, hai là bị thương rồi."
Lục Khải Minh bước đến gần cô, vươn tay ra nói: "Cho tôi xem."
Trong lòng cô còn sợ hãi, liếc mắt về phía bóng đen ngoài cửa sổ nhỏ giọng nói.
"Về phòng đã."
Khi vừa vào phòng, Lục Khải Minh giúp cô bôi thuốc vào đầu ngón tay, da tay ở chỗ đó vốn dĩ non mềm nhưng bây giờ đã trở nên xanh tím, móng tay còn bị gãy.
Trong khi anh giúp cô xử lý vết thương, anh đã nghe hết ngọn nguồn câu chuyện, chọc nhẹ vào trán cô.
"Sau này còn hành động thiếu não như vậy nữa không?"
Cô uể oải không buồn nói chuyện, chui vào trong chăn, bên tai thậm chí còn nghe thấy tiếng zombie đang leo tường.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.