Cả hai đều ăn nhanh hơn, khi đã ăn no, mỗi người uống một chai Red Bull rồi bắt đầu làm việc.
Giang Diệu Diệu ngày hôm qua không tắm, hôm nay cũng không được rửa mặt đánh răng, cho nên cả người bứt rứt khó chịu.
Có nước ở tầng một, hay là... Đến đó rửa?
Cô đi đến cầu thang, phát hiện mình không cần phải đi xuống cầu thang, mực nước đã lên tới lầu hai rồi, chỉ một chút nữa thôi sẽ tràn vào chỗ họ.
Cô ngay lập tức thông báo cho Lục Khải Minh, và cả hai ngay lập tức đưa ra quyết định.
Tiếp tục di chuyển lên lầu.
Đồ ăn vặt quá nhiều, không thể mang lên hết được.
Họ tìm thấy một vài thùng giấy, và đóng gói những cái họ thích và những đồ có thể ăn no được.
Giang Diệu Diệu lại chạy đến máy b*n n**c giải khát, lấy rất nhiều Red Bull, một lúc sau đã chất đầy hết mấy cái thùng.
Lục Khải Minh định dọn mấy cái thùng lên trên, nhưng cô giành lấy ôm vào ngực.
" Để tôi."
"Cô bê được nó à?"
"Anh đừng coi thường tôi, đã lớn đến từng này cơm cũng không phải là ăn không, anh tự lo cho mình đi, à đúng rồi còn có cả Giang Nhục Nhục nữa."
Cô cột vào cổ Giang Nhục Nhục một sợi dây, đưa đầu dây còn lại cho Lục Khải Minh, sau đó xếp chồng mấy cái thùng lên nhau, hít một hơi thật sâu dùng hết sức lực bê lên.
TruyenLau.com
Lục Khải Minh cau mày.
"Cô chắc là không thành vấn đề chứ? Đừng cố quá. "
"Đừng nói nhảm nữa, đi nhanh lên."
TruyenLau
Nếu còn không đi nữa cô thật sự không còn sức nữa đâu.
Lục Khải Minh dắt con ch.ó đi thẳng lên tầng hai.
Giang Diệu Diệu đi theo phía sau bê đống thùng giấy lảo đà lảo đảo đi từng bước một.
Lục Khải Minh thỉnh thoảng ngoái đầu lại nhìn, rất muốn giúp đỡ.
Nhưng chỉ cần anh dừng lại cô sẽ như có hoả nhãn kim tinh từ sau đống thùng ló đầu ra giục giã anh đi nhanh lên. Website TruyenLau.com
Mực nước dâng lên quá nhanh, bọn họ không dừng lại ở tầng ba, leo một mạch thẳng đến tầng năm, cả hai người mệt đến mức thở không ra hơi.
Tay Giang Diệu Diêu run rẩy không ngừng, cảm giác đau đớn dường như nó không còn là tay của mình nữa.
Lục Khải Minh đi tới xoa bóp tay cho cô, giọng điệu oán trách.
"Đã bảo cô đừng cố quá."
Cô nhe răng trợn mắt rụt tay lại.
"Đừng bóp nữa, đau quá..."
"Cố chịu một chút."
Nhưng không thể phủ nhận phương pháp của Lục Khải Minh rất có hiệu quả.
Cảm giác đau lúc đầu qua đi, cô cảm thấy rất thoải mái, đến nỗi không muốn anh dừng tay. "Không biết khi nào mưa mới tạnh, nếu nước cứ tiếp tục dâng lên thì sao?"
Lục Khải Minh thoải mái nói.
"Nếu nước tiếp tục dâng lên, thì chúng ta tiếp tục leo lên, cả toà nhà tám mươi tầng chẳng lẽ không đủ cho bọn mình leo, cao ốc chắc chắn như vậy chắc không đến nỗi bị sập đâu, nếu thật sự không được chúng ta tháo mấy cái cửa làm chiếc thuyền bơi ra ngoài."
Giang Diệu Diệu nghe anh nói vậy, lo lắng trong lòng cũng giảm bớt vài phần, nhớ tới một chuyện, cô liền lên tiếng: "Vừa rồi đi qua lầu ba lầu bốn tôi có nhìn qua, hình như là bán quần áo, chúng ta lo chạy lũ chưa kịp đi xem."
Từ khi trời bắt đầu mưa, bọn họ không có cách nào tắm rửa, cả người nhớp nhớp dính dính.
Nếu còn không thay quần áo, sinh bệnh thì rất phiền toái.
Lục Khải Minh lười biếng.
“Chị hai à chân tôi đang bị thương đấy, cô nhẫn tâm bắt tôi leo lên leo xuống hay sao?”
"Được, vậy tôi tự đi một mình."
"Nếu cô đi lỡ gặp phải zombie không về được thì sao?"
Giang Diệu Diệu: “Anh chỉ biết doạ tôi thôi?"
Lục Khải Minh không kìm được mà chọc vào trán cô.
"Đồ nhát gan, đỡ tôi dậy."
Giang Diệu Diệu bĩu môi, đỡ anh đứng dậy, cả nhà hai người một chó đi xuống lầu bốn.
Khi bước vào khu trung tâm mua sắm, Lục Khải Minh rọi đèn pin một vòng, cô nhìn rõ các cửa hàng xung quanh, phấn khích đến nỗi suýt rơi nước mắt.
Mẹ ơi, cô tới thiên đường rồi...
Dior bên trái, Armani bên phải, Chanel phía trước.
Còn rất nhiều đồ hiệu xa xỉ mà trước đây cô chỉ dám xem trên mạng, giờ đều bày ra trước mặt cô.
Bởi vì không có ánh sáng nên cửa hàng nhìn không được sang trọng xa hoa như thường ngày.
Nhưng không sao cả, quần áo vẫn rất đẹp.
Giang Diệu Diệu bước vào một cửa hàng, chạm vào chiếc váy trên người ma- nơ- canh, cô trầm trồ trước sự hoa lệ và tinh xảo của nó.
Lục Khải Minh nói: "Bây giờ mặc cái này không tiện."
Cô lắc đầu thở dài.
"Tại sao?"
"Mặc nó đi lại không tiện."
Lục Khải Minh bị thương, hiện tại cô là sức lao động lớn nhất, công việc nặng nhọc đều đến tay cô.
Váy dài nhìn cũng được, nhưng mặc trên người thì làm sao bê thùng?
Quên đi.
Giang Diệu Diệu bước khỏi cửa hàng có chút tiếc nuối: "Phía dưới là những nhãn hiệu quần áo bình thườn, chúng ta đi xuống đó tìm áo thun và quần thể thao thôi.”
Đôi giày của cô cũng ướt sũng rồi nên cô phải đi tìm thêm vài đôi giày nữa.
Lục Khải Minh theo sau cô, ở bên trong nhảy lò cò đi tới đi lui.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.