Giang Diệu Diệu nghĩ tới hành vi ngày thường của anh, không khỏi nghi ngờ hỏi: "Rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi rồi?"
Không chơi game trên điện thoại, game máy tính cũng không chơi, ipad cũng không biết.
Nếu không phải nhìn anh còn trẻ, nói anh tám mươi tuổi cô cũng tin.
Lục Khải Minh xoa mũi: "Tôi nói rồi, 26 tuổi."
"Không thể, trừ phi...Quê của anh ở đâu?"
Trừ phi từ nhỏ anh ấy sống trong hoàn cảnh nghèo khó vừa lớn đã đi bộ đội, cho nên không hoà nhập với xã hội.
"Quả đào này thật không tồi."
Không biết là Lục Khải Minh cố ý hay vô tình đổi đề tài.
Giang Diệu Diệu liếc nhìn những quả đào trên màn hình, thèm thuồng nhìn đi chỗ khác.
Nhìn những quả đào to, đỏ hồng mọng nước ngon gấp mấy lần quả đào bé tí mà cô mới vừa ăn.
Wow! Cô cũng muốn ăn...
Lục Khải Minh nhìn cô không ngừng l.i.ế.m miệng, giống như một con mèo tham ăn, khóe mắt hiện lên ý cười.
"Nếu mạt thế kết thúc, chúng ta xây căn nhà ở trong sân trồng cây đào, cô thấy sao?"
Giang Diệu Diệu trừng mắt nhìn anh.
"Mạt thế kết thúc rồi tôi còn ở với anh làm gì? Đừng nghĩ vẩn vơ."
"Cô không thích tôi sao?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Đương nhiên là không thích. Nếu không phải không còn cách nào khác, tôi đã đi từ sớm rồi, cần gì ở đây làm bảo mẫu của anh."
Lục Khải Minh xoa xoa râu ngắn trên cằm, không biết đang suy nghĩ gì, đột nhiên ngã xuống đất co giật dữ dội.
Giang Diệu Diệu sửng sốt, dựa vào ngưỡng cửa hỏi: "Anh có sao không? Có nghe thấy tôi nói không?"
Anh không trả lời chỉ dùng hai tay cào cấu cơ thể, chiếc áo phông mỏng manh bị xé thành nhiều mảnh lớn, trong cổ họng phát ra một tiếng kêu khủng khiếp.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giang Diệu Diệu lo lắng đến mức nước mắt không ngừng lăn dài, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất
Xong rồi, xong thật rồi, anh thực sự trở thành zombie!
"Cứu tôi...Cứu tôi..."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh nhìn cô chằm chằm bên ngoài ngưỡng cửa, đưa bàn tay co cứng của mình ra, giọng nói rít ra từ kẽ răng.
Trái tim Giang Diệu Diệu như bị d.a.o cắt, đầu óc hỗn loạn như cái thùng rác bị Giang Nhục Nhục lật tung, trong lòng cô nghĩ bất chấp tất cả.
Nếu anh c.h.ế.t rồi, cô sống một mình cũng chẳng được lâu, thà c.h.ế.t cùng nhau còn hơn.
Cô không muốn trở thành một zombie, đi lang thang trong thành phố.
Giang Diệu Diệu lấy ra chìa khóa mở cửa, xông vào cầm lấy tay anh, quay đi chỗ khác nhổ nước miếng, vừa định mở công tắc đèn. Khi Lục Khải Minh nhận ra có điều gì đó không ổn, anh nhanh chóng ngừng run rẩy kéo cô lại.
Cô đứng không vững, ngã lên người anh sửng sốt vài giây rồi mới lấy lại tinh thần.
"Anh có sao không?"
Lục Khải Minh nhướng mày và cười đắc ý.
"Cô còn nói không thích tôi sao? Vì tôi mà cả mạng sống cô cũng không cần đấy thôi."
Giang Diệu Diệu: "..."
"Đằng nào cũng mở cửa rồi, cho tôi ra ngoài đi, tôi thật sự không sao, không tin cô nhìn đi.”
Lục Khải Minh đứng dậy quay hai vòng ngay trước mặt cô, chiếc áo rách tuột khỏi người lộ ra cơ bụng tám múi săn chắc.
Giang Diệu Diệu rủ mắt đi ra ngoài.
"Được rồi."
Lục Khải Minh vui mừng khôn xiết đi theo cô, nhưng khi sắp bước ra khỏi phòng, anh đã bị cánh cửa đóng sầm lại đập vào mặt, chảy cả m.á.u mũi.
“Cạch cạch” Giang Diệu Diệu lạnh lùng khoá cửa.
"Đồ dối trá, cứ ở trong đó đi!"
Cánh mũi đau nhức khiến anh chảy cả nước mắt.
Lục Khải Minh không có thời gian để lau máu, anh dựa vào ngưỡng cửa quay mặt ra ngoài hét lớn: "Tôi không đùa, cô quay về đây đi!"
Giang Diệu Diệu cũng không quay đầu lại, cũng không mắng anh nữa, cô trút giận lên mấy bữa cơm, khiến cho anh không có đồ ăn gì khác, chỉ cho thêm một cái đầu cá vào, mặc kệ anh cằn nhằn, liền quay đầu bỏ đi mà không thèm biết anh có ăn hay không.
Lục Khải Minh miễn cưỡng ăn vài bữa, ngửi thấy mùi tanh tưởi liền nôn ra.
Lúc đó cô bỏ qua thì mới khôi phục đồ ăn như cũ.
Lục Khải Minh bị cách ly nửa tháng, Giang Diệu Diệu cũng hầu hạ anh nửa tháng.
Mặc dù cả ngày không ra khỏi cửa nhưng hằng ngày đều có rất nhiều việc phải làm, còn phải cùng anh nói chuyện phiếm g.i.ế.c thời gian, cuộc sống ngược lại rất phong phú.
Ngày thứ mười, số lượng Zombie bên ngoài ngôi nhà dần dần trở lại như cũ, mà số lượng đồ ăn trong kho cũng ít đi trông thấy.
Điều này khiến Giang Diệu Diệu cảm thấy khủng hoảng.
Một nhà ba người mỗi ngày đều phải ăn, ăn không đủ no thì không có sức, ra ngoài kiếm ăn thì không tiện, không có đồ ăn sẽ bị c.h.ế.t đói.
Họ không thể để mình rơi vào vòng luẩn quẩn ấy.
May mắn thay, ngoại trừ hai ngày đầu Lục Khải Minh giả vờ bị bệnh, sau đó biểu hiện bình thường dường như không có biểu hiện bị lây nhiễm.
Cách ly mãi cũng không phải là cách, được mười lăm ngày cô quyết định làm kiểm tra toàn diện.
"Há miệng, a nào."
Cô ngồi xổm bên ngoài ngưỡng cửa, đeo găng tay và khẩu trang, giống như một bác sĩ đến khám sức khỏe cho nhà trẻ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.