Khi hai chân Giang Diệu Diệu đặt xuống đất, cẳng chân vô lực run rẩy, bắp đùi đau như vừa bị gãy rời, suýt nữa thì té quỳ trên thảm.
Lục Khải Minh muốn giúp cô, cô lại tránh khỏi tay anh, vịn thành giường đứng vững, nhặt quần áo lên mặc vào, rồi tự mình đi về phía phòng tắm.
Lúc lấy quần áo cô không nhìn kỹ, lấy nhầm áo vest của Lục Khải Minh.
Độ dài của chiếc áo khá vừa vặn với cô, trên đầu gối vài phân, giống như một chiếc váy.
Nhưng bên trong rộng thùng thình, áo không dính vào da, khiến cô có ảo giác như mình đang khỏa thân vậy.
Cô rõ ràng cảm nhận được có một ánh mắt sau lưng đang nhìn mình, rất nóng bỏng, giống như sắp lao vào cởi bỏ quần áo của cô.
Giang Diệu Diệu không thể không tăng tốc chạy trốn vào phòng tắm và đóng cửa lại.
Đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt xong, cô nhìn vào gương vài phút định thần rồi mới lấy hết can đảm đi ra ngoài.
Lục Khải Minh lại hút thuốc, tựa vào đầu giường rất nhàn nhã.
Giang Diệu Diệu nói: “Anh muốn hút thuốc thì ra ngoài hút, tại sao lại hút ở trên giường? Nếu làm rách chăn của em anh phải khâu lại đấy.”
Anh làm bộ biết lỗi, nhưng lại bò đến cuối giường hút tiếp.
Giang Diệu Diệu trợn trắng mắt, mở tủ lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ, rồi ra lệnh cho anh: “Không được quay đầu đầu lại."
Lục Khải Minh nhún vai nhìn ra ngoài cửa sổ, miệng vẫn ngậm điếu thuốc.
Cô vừa mặc quần áo vừa nói: “Hôm nay chúng ta làm việc sớm một chút, tìm xem hôm qua bọn zombie đã vào bằng lối nào để chặn lại. Có quá nhiều đồ ăn trong siêu thị, em không muốn vì chúng nó mà phải bỏ phí, bất cứ giá nào em cũng phải ở đó.
Anh chỉ lơ đãng ừ hai tiếng.
Cô mặc quần áo xong, búi tóc gọn gàng rồi đi tới trước mặt anh.
"Đừng hút thuốc nữa, mau đứng dậy."
Lục Khải Minh hít một hơi thật sâu, nửa điếu thuốc còn lại nhanh chóng cháy hết. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh không sợ bị phỏng, dùng đầu ngón tay vân vê, ném vào thùng rác, vòng tay qua eo cô, ôm nhẹ cô trở lại giường.
Giang Diệu Diệu khẩn trương đến nỗi tim đập thình thịch nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Anh muốn làm gì?"
"Không làm gì cả."
Không làm gì còn cởi cúc áo cô?
Cô ngăn bàn tay anh lại không cho anh càn rỡ nữa.
TruyenLau.com
Lục Khải Minh thở dài lắc đầu, ngậm lấy bàn tay non mềm của cô.
Cô bị nụ hôn làm cả người nhũn ra, không cảnh giác một cái là kế hoạch rời giường lại ngâm nước nóng.
Xong chuyện cũng đã mười giờ sáng, Giang Diệu Diệu mệt muốn c.h.ế.t nằm trên giường, cả ngón tay cũng không muốn động đậy. Lục Khải Minh cũng biết mình đã làm khó cô rồi, tận tình chu đáo bóp lưng xoa eo cho cô, rót trà rót nước, bất kể cô muốn gì anh đều đồng ý, chuyên cần y như một tên tiểu thái giám.
Giang Diệu Diệu nói: "Em đói rồi."
Vì vậy anh lập tức xuống lầu nấu mì cho cô, nấu xong lại mang lên tận giường đút cho cô ăn.
Mặc dù Giang Diệu Diệu lười thật, nhưng cũng không đến mức giống như một em bé to xác, cô không để anh đút, muốn tự mình xúc ăn.
Lục Khải Minh ngoảnh mặt làm ngơ, nhất định đòi đút cho cô ăn, không còn cách nào Giang Diệu đành phải mở miệng và tận hưởng sự săn sóc mà kể từ lúc năm tuổi đến giờ cô chưa từng được hưởng.
Mì là mì nước chua cay, ăn vừa miệng, ngon nhưng nước súp quá nhiều dầu mỡ, không cẩn thận để một giọt dính lên tay thì ngay lập tức sẽ để lại váng dầu.
Cô khẽ kêu một tiếng muốn lấy giấy lau.
Lục Khải Minh đã nhanh tay hơn lấy khăn giấy lau sạch sẽ cho cô rồi tiếp tục đút ăn.
Giang Diệu Diệu tinh nghịch liếc nhìn anh.
"Không ngờ, hóa ra anh lại thích làm việc như vậy. Trước kia anh cũng giấu thật sâu. Phẩm chất tốt này phải giữ lại."
Anh liếc nhìn cô, đôi mắt sâu thăm thẳm làm người ta hồi hộp.
"Anh không thích làm việc, anh thích em."
"Khụ khụ..."
Giang Diệu Diệu bị sặc nước mì, ho đến chảy cả nước mắt.
Lục Khải Minh vỗ vỗ vào lưng Giang Diệu Diệu, lấy khăn giấy lau mặt giúp cô.
Sau khi cho cô ăn xong bát mì, anh mới đi giải quyết bữa trưa cho mình và Giang Nhục Nhục.
Thời tiết quá nóng, lại vận động kịch liệt làm cả người đầy mồ hôi.
Giang Diệu Diệu nhân lúc anh không ở đây tranh thủ đi tắm rửa, nhưng mới tắm được một nửa, Lục Khải Minh đã cầm bàn chải đánh răng bước vào, múc một cốc nước ở trong xô.
"Mượn chút nước."
Anh nói xong đứng trước bồn rửa mặt bắt đầu đánh răng.
Cả người Giang Diệu Diệu đầy bọt sữa tắm trợn mắt há mồm.
Người này thực đúng là không biết ngại.
Sau khi Lục Khải Minh đánh răng xong, anh lấy nước rửa mặt cho cô rồi ngồi xổm trên mặt đất nhìn cô.
"Ở sau lưng em vẫn còn bọt xà phòng."
"Vậy hả, ở chỗ nào?"
"Để anh giúp em."
Anh lấy một ca nước đổ xuống vai cô.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.