Bị bao nhiêu zombie truy đuổi như vậy, anh thật sự có thể an toàn rút lui?
"Đi vào rồi nói."
Lục Khải Minh liếc nhìn những zombie ở ngoài sân rồi tự mình bước vào.
Giang Diệu Diệu vội vàng chốt cửa rồi đi theo anh, cô còn chưa kịp hỏi gì thì anh đã nặng nề ngã vào người cô, dựa vào vai cô thì thầm hai tiếng.
"Tôi đau, rất đau."
Giang Diệu Diệu không còn tâm trí hỏi những chuyện khác, thần sắc lo lắng nói: "Bị thương ở đâu? Có nghiêm trọng không?"
Lục Khải Minh chỉ vào chân của mình, nhưng nơi đó bùn đóng chặt đến mức cô không thể nhìn rõ.
Cô cố gắng hết sức nâng cơ thể nặng như núi của anh, đưa anh vào phòng tắm, mở vòi hoa sen mạnh mẽ xịt.
Bùn lầy bị nước cuốn trôi, những vết thương dần lộ ra.
Khi nghe thấy giọng nói của anh, Giang Diệu Diệu vốn dĩ rất tức giận, còn tưởng rằng trước đây anh giả bộ đáng thương, nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy, mức độ nghiêm trọng của vết thương hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.
Một vết thương ở chân phải xuyên từ bắp chân đến giữa đùi, miệng vết thương chỗ rộng nhất bằng hai ngón tay, da thịt trồi ra ngoài. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Còn có một vết hở dài đến bảy đến tám cm trên bụng, nhìn hình dạng vết thương, giống như là bị móng tay cào rách.
Vai có lẽ bị vật gì đó va vào nên nhiều chỗ bị bầm tím. Cô nhẹ nhàng ấn vào, anh lập tức đau đến toát mồ hôi hột.
Ngoài ra còn vô số vết thương dài nhỏ, nhiều đến mức không thể đếm hết được.
Bùn lầy hoà vào m.á.u vô tình lại giúp anh cầm máu.
TruyenLau
Nhưng nhìn làn da bị ngâm nước đến trắng bệch, cô không thể tưởng tượng được một mình anh trở về như thế nào.
Nếu là cô, sợ rằng sẽ c.h.ế.t vì đau đớn rồi.
Giang Diệu Diệu ôm anh, lại dùng vòi hoa sen rửa sạch bùn đất trên mặt anh, bởi vì nhìn thấy anh như vậy, cô đau lòng giọng nói bất giác nhẹ nhàng hơn. Website TruyenLau.com
“Lục Khải Minh, quần áo của anh đâu?"
Anh nhìn vào đôi mắt ướt nhẹp của cô mỉm cười yếu ớt.
"Không biết, chắc là rơi ở đâu rồi."
"Làm sao anh thoát được?"
"Bọn nó đuổi theo tôi, nếu tôi cứ thế chạy ra ngoại ô thì c.h.ế.t chắc. Thấy vũng lầy tôi đành nhảy vào, trốn đến rạng sáng."
"Tối hôm qua sao không mở cửa? Không nghe thấy tôi gọi sao?"
"Mở cửa làm gì? Để cô đồng quy vu tận với chúng nó sao?" Anh cuời cười nhéo mặt cô, nhưng không dùng nhiều lực, chỉ một lát đã buông tay thở dài.
"Ôi, tôi đói quá."
Giang Diệu Diệu kìm nén nước mắt, cố gắng nhanh tay hơn.
"Để tôi giúp anh tắm rửa rồi hãy ăn cơm, tôi đi chuẩn bị đồ ăn."
"Ừm, tôi muốn ăn rau xanh..."
Giọng nói của Lục Khải Minh dần nhỏ lại, anh nhắm mắt làm Giang Diệu Diệu sợ đến mức vội vàng vỗ vỗ vào mặt anh, cô sợ rằng anh sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Anh dở khóc dở cười.
"Tôi mệt quá, muốn ngủ một giấc, đừng đánh tôi."
"Anh không được chết."
"Tôi chưa chết...chưa chết..."
Anh lẩm bẩm rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Giang Diệu Diệu không dám làm ồn anh nữa, liền nhanh chóng rửa sạch bùn đất trên người anh rồi dùng khăn tắm lau khô, cô để anh nằm trên sàn nhà tắm rồi bôi thuốc cho anh.
Vết thương quá lớn cần phải khâu lại. Trong nhà kho có đồ nghề khâu vá cô mua về từ siêu thị, nhưng mà đây không phải là khâu quần áo mà là khâu thịt người, cô không có can đảm làm.
Lục Khải Minh còn chưa tỉnh lại, nếu muốn khâu đợi khi nào anh tỉnh lại sẽ bàn bạc sau, bây giờ cô bôi thuốc trước.
Giang Diệu Diệu có thể tưởng tượng được đau đớn khi thuốc bột rắc lên vết thương, nhung Lục Khải Minh chỉ khẽ rên hai tiếng rồi tiếp tục ngủ.
Sau khi băng bó xong, cô đẩy đẩy Lục Khải Minh, nói nhỏ vào tai anh: "Dậy, dậy đi, đi ăn cơm."
Anh vẫn không nhúc nhích, nếu không phải cô vẫn cảm nhận được hơi thở của anh thì chắc cô nghĩ anh đã c.h.ế.t rồi.
Giang Diệu Diệu không đánh thức được anh thì cũng không đành lòng đánh thức nữa, cô lau khô nhà tắm chỗ anh nằm rồi mang tới cho anh một cái chăn bông đắp lên người anh.
Cả ngày hôm nay cô vẫn chưa ăn gì, dù đang rất đói bụng nhưng cô cũng không muốn rời xa Lục Khải Minh, nên cô bó gối ngồi gần bên cạnh anh khoảng cách chưa đầy mười cm.
Hình ảnh kh*ng b* tối hôm qua vẫn còn như mới trước mắt cô, cô không biết khi nào nó sẽ lặp lại một lần nữa.
Có thể là hôm nay cũng có thể là ngày mai.
Nhưng dù sao, ngay lúc này bọn họ vẫn còn sống sót. Cô chạm vào khuôn mặt tái nhợt của Lục Khải Minh, xúc cảm mát lạnh khiến lòng cô cảm thấy an tâm.
Giang Nhục Nhục cũng chạy tới làm ổ bên chân họ.
Hai người một chó ở trong phòng tắm đóng kín cửa, rốt cuộc cũng có thể thở phào một hơi.
Lục Khải Minh ngủ thẳng đến lúc mặt trời lặn.
Giang Diệu Diệu nhìn ánh đèn trong phòng có chút mờ đi, cô lo lắng buổi tối zombie lại tiến vào, bọn họ còn chưa kịp ăn cơm, lỡ xảy ra bất trắc thì phải làm một con ma đói, đột nhiên lông mi của anh run run, từ từ mở mắt ra.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.