Lục Khải Minh bị Giang Diệu Diệu đánh thức, ngáp một cái, xoa xoa đầu tóc rối như ổ gà.
“Làm sao vậy?”
“Sắp đến giữa trưa rồi!”
“Vậy thì sao? Chúng ta đâu cần đi làm.”
Ờ ha. Cô lúc này mới bỗng nhiên nhớ ra mình đã từ chức, lại nằm xuống, nằm vài phút vẫn quyết định rời giường.
Hiện giờ hai người là hoàn toàn tự lực cánh sinh, nếu mà làm biếng sẽ thật sự không có cơm ăn.
“Rời giường rời giường, đừng ngủ nữa.”
Cô vừa mặc quần áo vừa đẩy anh.
Lục Khải Minh ôm gối đầu lăn một vòng, trưng ra bộ mặt đáng thương hề hề nói: “Đầu anh đau quá như sắp vỡ đến nơi rồi. Eo cũng đau, đầu gối cũng đau, cổ chân còn đau.”
Giang Diệu Diệu khẩn trương lên.
“Là anh còn mệt hay là di chứng giải phẫu để lại?”
“Không được đâu, hôm nay anh nghỉ ngơi một ngày được không?”
Đã như vậy, đương nhiên cô sẽ để anh nghỉ ngơi.
Giang Diệu Diệu đồng ý, chuẩn bị đi xuống lầu.
Phía sau truyền đến tiếng của anh: “Em nhớ đem chén bát ngày hôm qua đi rửa nha. Quần áo của anh cũng đem giặt. Quét tước vệ sinh, thuận tiện nấu luôn cơm sáng. Ngày hôm qua ăn nhiều đồ cay nóng, sáng này làm ít đồ thanh đạm đi. Yêu cầu không cao, yêu cầu nữ công gia chánh cơ bản là được…”
Lời còn chưa dứt, Giang Diệu Diệu đã trở lại mép giường, nhéo cổ áo của anh, cô nghiến rắng nói: “Xuống giường.”
Bệnh đến muốn c.h.ế.t còn chỉ tay phân phó kiểu này, trăm phần trăm là giả vờ luôn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Khải Minh đáng thương hề hề mà nhìn cô.
“Chẳng phải em nói sẽ chăm sóc anh cả đời sao?”
“Anh còn nói suốt đời này không lừa em nữa kìa, xuống giường!”
Dưới sự bức bách như xua gà đuổi vịt của cô, Lục Khải Minh bị dỗ phải xuống lầu, ngoan ngoãn rửa chén nấu cơm. Giang Diệu Diệu cũng không nhàn rỗi, dùng nước giếng giặt sạch quần áo, quét tước toàn bộ tòa nhà một lần.
Riêng Giang Nhục Nhục nhàn nhã nhất, sáng sớm đã đến vườn trái cây đi bộ vài vòng, lúc quay về đã đến giờ cơm, ăn no liền nghỉ trưa.
TruyenLau.com
Hai người đã làm xong việc nhà cơ bản, chuẩn bị làm việc nhà nông.
Ao cá tạm thời không cần động vào, ruộng thì cần phải dọn dẹp chuẩn bị trồng lương thực.
Vườn trái cây ước chừng còn có gần tháng nữa mới lớn, đến lúc đó phải bận rộn lắm đây.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vì vậy trong khoảng thời gian này giải quyết việc dưới ruộng trước đi.
Hai người đội mũ rơm lên, khiêng cái cuốc, đi dọn đám cỏ dại mà hôm qua Cố Trường Châu vẫn chưa dọn xong.
Cố Trường Châu ba ngày liên tiếp không xuất hiện, đến ngày thứ tư đã thấy bóng ông lái xe đi vào nông trang, mang đến cho bọn họ rất nhiều hạt giống.
Là những thứ mà ông đã nói gồm: đậu phộng, khoai lang đỏ, bắp. Ngoài ra còn có rau xà lách, rau hẹ, củ cải, khoai tây.
Thậm chí Cố Trường Châu còn mang theo một lồ ng sắt đầy gà con cùng một lồ ng sắt đầy vịt con. Vài túi da rắn đựng thức ăn chăn nuôi, để cho bọn họ nuôi chúng trong lều.
Những thứ này thật sự quá nhiều, Giang Diệu Diệu cũng không biết ông kiếm được ở đâu.
Thật sự không dám nhận.
Cố Trường Châu thở dài, nói: “Vẫn nên để lại đây đi, mấy ngày tới cha cũng phải từ chức rồi.”
“Từ chức?”
Cô khó hiểu mà nhìn ông, Lục Khải Minh đang gội đầu cũng ngẩng đầu tóc đang ướt dầm dề ngó sang.
Ông gật gật đầu.
“Tiền tệ mới sắp được phát hành, cha lại quay về như hồi trước tự mở công ty tư nhân, chính mình làm buôn bán.”
Rốt cuộc thì ông vẫn là chịu không nổi loại sinh hoạt ngày ngày bận rộn như này, từ 50 tuổi tới lúc về hưu vẫn còn lâu lắm. Chi bằng thừa dịp xã hội khôi phục lại, ông lại khởi nghiệp một phen. . Cập 𝗻hậ𝙩 𝙩ru𝐲ệ𝗻 𝗻ha𝗻h 𝙩ại ~ Tr 𝖴𝗺Tru𝐲ệ𝗻.𝑉N ~
Cố Trường Châu đã liên hệ mấy người bằng hữu và cấp dưới trước kia, chuẩn bị hợp tác mở cửa hàng ăn cơm.
Mọi người ăn căn tin mấy năm, chắc là đã sớm muốn ăn các loại thức ăn phong phú khác. Bọn họ mướn mấy người đầu bếp, thuê một mặt tiền mở cửa hàng. Phải làm nên thương hiệu trước khi người khác phát hiện thị trường này.
Chờ tích cóp được một mớ tiền của, có thể tiếp tục mở rộng đến các ngành sản xuất khác.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295: Hoàn
Xuyên Sách, Tôi Chỉ Muốn Làm Một Con Cá Mặn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.