Kỳ thực Thẩm Ngưng Sơ và mẹ cũng có suy nghĩ giống nhau, chỉ cần cả nhà vui vẻ hòa thuận là được, căn bản không quan tâm người khác nói gì, nhưng nhìn thấy ông bà ngoại, đặc biệt là bà ngoại và dì Tống lại coi trọng như vậy, vẻ mặt muốn khoe khoang kia căn bản không giấu được, cô cũng im lặng không nói gì nữa.
Chỉ cần họ vui vẻ là được rồi, muốn khoe thì cứ khoe đi, hơn nữa bản thân cô vốn đã rất ưu tú, tự hào một chút thì đã sao?
Ngày mai là sinh nhật của Thẩm Ngưng Sơ, trong nhà đã dọn dẹp đâu vào đấy, buổi tối cả nhà đi ngủ từ rất sớm, ngay cả Trần Luật gần đây luôn đi sớm về muộn cũng đã về nhà từ sớm.
Chỉ là lúc rạng sáng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, Trần Luật như thể đã chuẩn bị từ trước, còn chưa đợi tiếng gõ cửa thứ hai vang lên đã trực tiếp mặc quần áo chỉnh tề xuống lầu.
“Đào Nhất Bình đã ra khỏi Tuyền Sơn rồi.” Cố Khiếu Hành nhỏ giọng nói.
“Bây giờ chúng ta đến Nam An?”
Cố Khiếu Hành lắc đầu: “Đến Nghi Châu.”
Trần Luật khó hiểu hỏi: “Sao lại đến Nghi Châu?” Nghi Châu nằm ngay cạnh tỉnh thành, sao đột nhiên lại đến Nghi Châu làm gì?
“Trần Tố đến Nghi Châu rồi.”
Sao bà ta lại đến Nghi Châu? Không phải nên đến Nam An sao?
“Sao lại đến Nghi Châu?” Trần Luật vừa ra khỏi cửa đã hỏi: “Đào Nhất Bình cũng đến Nghi Châu sao?”
Cố Khiếu Hành lắc đầu: “Không, Đào Nhất Bình quay về khu nhà dành cho nhân viên bệnh viện Nam An rồi, không rời đi nữa.”
Chính vì vậy nên anh mới vội vàng đến tìm Trần Luật, ban đầu bọn họ đoán Trần Tố có liên lạc với Đào Nhất Bình, kết quả bây giờ lại vội vàng đến Nghi Châu khiến bọn họ có chút không dám chắc chắn.
Tuy hai người tò mò nhưng cũng không đoán giàm thêm, mà vội vàng lên xe, mượn chút ánh sáng le lói của bình minh mà đi về phía Nghi Châu.
Chuyển động vào lúc rạng sáng tuy không đến mức ảnh hưởng đến những người khác trong sân, nhưng nhà họ Trần vẫn biết, chỉ là thân là quân nhân, hiểu rõ trách nhiệm của quân nhân, nên cho dù biết Trần Luật phải đi gấp vào lúc rạng sáng, nhưng cũng không hỏi nhiều.
TruyenLau
Nhưng Chu Vân Thanh vẫn hỏi thêm một câu: “Anh à, A Luật có thể kịp về dự sinh nhật Tiểu Sơ chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Quý Uyên lại có chút không chắc chắn: “Có lẽ là được, nhưng nếu không về được thì A Luật cũng đã chuẩn bị quà cho Tiểu Sơ từ sớm rồi.”
Chu Vân Thanh nào phải lo Trần Luật không chuẩn bị quà cho cháu gái, mà là muốn hỏi Cố Khiếu Hành có thể về hay không.
Bà ấy về được hai ngày rồi, Cố Khiếu Hành gần như tối nào cũng đến nhà báo cáo, bà cũng từng trải qua nên nhìn ra được nguyên nhân Cố Khiếu Hành ngày nào cũng đến báo cáo, vì vậy cũng có ý muốn tác hợp cho hai đứa. TruyenLau.com
Nếu đã như vậy thì sinh nhật mười tám tuổi của cháu gái là ngày vô cùng quan trọng, bà ấy đương nhiên hy vọng A Hành có mặt.
“Vậy còn A Hành thì sao?” Chu Vân Thanh hỏi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vợ hỏi thẳng thừng như vậy, Trần Quý Uyên đương nhiên cũng nghe ra được, biết vợ có ý gì, tuy ngoài miệng ông nói muốn chọn cho cháu gái một chàng rể tốt nhất trong đại viện, nhưng trước mặt Cố Khiếu Hành thì những người khác hình như đều không bằng.
Nhưng ông và vợ có vừa lòng đến đâu thì cuối cùng vẫn phải hỏi ý kiến của con gái, dù sao cháu gái và con gái nương tựa lẫn nhau mười tám năm, không thể vì bọn họ là ông bà ngoại mà tước đi quyền làm mẹ của con gái.
“Vân Thanh, chúng ta phải hỏi ý kiến của A Trân trước đã.”
Điều này Chu Vân Thanh đương nhiên biết, nhưng A Trân vừa mới về nên không hiểu rõ tình hình trong đại viện, bà chỉ là chọn ra người tốt nhất trước thôi.
“Ba, mẹ hỏi ý kiến con chuyện gì ạ?” Trần Uyển Trân vừa xuống lầu đã nghe thấy cuộc trò chuyện của ba mẹ, bèn đi tới hỏi.
Chu Vân Thanh thấy con gái đến, vội vàng vẫy tay gọi lại gần, cả nhà không ai vòng vo tam quốc, trực tiếp nói ra suy nghĩ và cân nhắc của mình, bây giờ chỉ cần hỏi ý kiến của con gái là được.
Thực ra Trần Uyển Trân cũng khá thích Cố Khiếu Hành, lúc ở thôn Đại Hà, Xuân Tú cũng từng nói với bà, chỉ là lúc đó tâm trạng và bây giờ hoàn toàn khác, trước đây bafchỉ muốn gặp lại ba mẹ trước, hơn nữa con gái cũng nói với bà là không muốn vội vàng xem mắt kết hôn, nên bà mới tùy tiện kiếm cớ để lảng tránh.
Đương nhiên còn một nguyên nhân nữa là sự hy sinh của chồng khiến bà tràn đầy lo lắng.
Nhưng mấy ngày bà cùng mẹ đi chữa bệnh lại đúng lúc nhà hàng xóm cưới vợ, lúc đó vì thấy nhà người ta nhiệt tình nên lúc rảnh rỗi bà cũng sang giúp một tay.
Thế nhưng từ miệng bà cụ đó, bà lại nghe ra ý tứ là cô gái sắp gả đến không xứng.
Nguyên nhân là vì cô gái đó là người thành phố, ba mẹ đều là giáo viên có văn hóa, chỉ là nhất thời sơ sẩy mà bị gán tội, vì để con gái không bị liên lụy nên vội vàng tìm cho con gái một mối hôn sự.
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.