"Không về." Một câu nói đầy bực bội.
Thẩm Ngưng Sơ giả vờ như không nghe thấy, hỏi: "Vì sao? Cũng không muộn mà, sao anh không về?"
Cố Khiếu Hành có một thoáng chẳng muốn đôi co với ai, bưng bát đũa đi về phía chum nước múc nước ra rửa.
Thẩm Ngưng Sơ bám theo từng bước, không ngừng hỏi: "Cố Khiếu Hành, sao anh không nói gì?"
Cố Khiếu Hành quay người lại đã nhìn thấy đôi mắt long lanh của Thẩm Ngưng Sơ đang nhìn mình, dáng vẻ ấy dường như đã đoán được nguyên nhân anh cố ý đến đây.
Đúng vậy, nha đầu này vốn thông minh, sao có thể không biết được, hại anh còn ở đây diễn trò như kẻ ngốc.
Cố Khiếu Hành bực mình lấy tay ướt sũng hất nước vào mặt Thẩm Ngưng Sơ.
Thẩm Ngưng Sơ không kịp đề phòng "á" một tiếng, sau đó bĩu môi trừng mắt nhìn Cố Khiếu Hành.
Dáng vẻ này của cô rất buồn cười, nếu là người thường làm vậy chắc chắn sẽ vừa xấu vừa kỳ quái, nhưng cô lại xinh đẹp, làm vậy lại cô đáng yêu.
Đáng yêu đến mức Cố Khiếu Hành cũng không muốn tức giận nữa, cất bát đũa đã rửa xong sang một bên bàn, kéo người vào lòng, dùng tay áo lau khô nước trên mặt cô rồi mới hỏi: "Sao biết rõ còn cố hỏi?"
Thẩm Ngưng Sơ chống cằm lên n.g.ự.c anh, ngẩng đầu hỏi: "Vậy sao anh không chủ động nói cho em biết?"
"Sợ nói ra em sợ." Lúc ở Tây Thành có lần Cố Khiếu Hành phối hợp với công an địa phương bắt một tên tội phạm quấy rối. TruyenLau.com
Lúc đó bởi vì tên kia còn g.i.ế.c người nên bên đồn mới cử người đến hỗ trợ bắt người.
Sau khi bắt được tên đó, Cố Khiếu Hành còn cố ý tìm hiểu một chút, được biết rất nhiều ngôi làng thưa thớt dân cư chính là nơi loại người này phạm tội.
Bên này Thông Giang mấy dặm xung quanh dân cư cũng không tính là nhiều, hiện tại khu vực này ngoại trừ người đến sửa cầu ra thì rất ít người.
Hơn nữa lán trại dựng tạm thời tính an toàn cũng không cao, tuy mọi người cũng chú ý bảo vệ nữ đồng chí, cố ý phân chỗ ở của nữ đồng chí ở vị trí chính giữa. Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng Cố Khiếu Hành vẫn không yên tâm, dù sao anh lái xe đến đây cũng không mất quá nhiều thời gian, cùng lắm là dậy sớm hơn nửa tiếng, anh có thể dậy sớm, dù sao so với sự an toàn của Thẩm Ngưng Sơ thì những thứ này đều kém xa.
Nghe Cố Khiếu Hành nói, Thẩm Ngưng Sơ không cảm động là giả, lời ngon tiếng ngọt ai cũng có thể nói, nhưng người âm thầm làm việc lại không nhiều.
Thẩm Ngưng Sơ cũng không phải là kiểu người yếu đuối không biết gì, tự tin nếu thật sự gặp chuyện gì, cô nhất định có năng lực tự bảo vệ mình, nhưng sự che chở đầy cảm giác an toàn của Cố Khiếu Hành khiến cô cảm thấy ấm áp lạ thường. TruyenLau.com
Thẩm Ngưng Sơ tự nhận mình là người trần tục, đối với kiểu che chở này cũng sẽ vô thức bị hấp dẫn, huống chi đây lại là bạn trai của mình.
Cố Khiếu Hành nhìn người đang rúc vào lòng mình, đưa tay xoa xoa đầu cô, anh biết cô nhóc này không phải là người e lệ, dám yêu dám hận, cho dù là lần đầu tiên hôn anh hay là gì, nhưng cứ dính lấy người ta làm nũng thế này thật sự là lần đầu tiên.
"Sao thế?" Anh hỏi.
Đột nhiên Thẩm Ngưng Sơ ngẩng đầu khỏi lòng Cố Khiếu Hành, nói: "Sao anh tốt như vậy? Tốt đến mức em muốn lập tức gả cho anh."
Nghe vậy, tay Cố Khiếu Hành khựng lại, thậm chí còn nghi ngờ mình nghe nhầm, lại không chắc chắn hỏi lại một câu: "Vậy bây giờ anh đi đăng ký kết hôn luôn?"
Cố Khiếu Hành cứ tưởng Thẩm Ngưng Sơ thật sự muốn kết hôn với mình, kết quả cuối cùng lại là mừng hụt, bất quá anh cũng coi như biết được lời con gái nói lúc cảm động phần lớn là không thể tin.
Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến việc anh bận rộn suy nghĩ thay cho Thẩm Ngưng Sơ, chỉ cần Thẩm Ngưng Sơ còn ở đây một ngày, anh sẽ báo cáo một ngày.
Ban đầu chỉ có Đồng Giai Nguyệt biết hai người đang yêu đương, kết quả không lâu sau cả lớp cầu đường đều biết.
Lúc Thẩm Ngưng Sơ trở về trường học, rất nhiều người mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, đặc biệt là Vạn Xuân Vân, ở trong ký túc xá liên tục vỗ đầu mình mấy cái: "Bảo sao lúc ấy mình nói Cố đội trưởng dạy b.ắ.n s.ú.n.g lại đặc biệt quan tâm Tiểu Sơ, thì ra là vì nguyên nhân này, lúc ấy sao mình không nhìn ra chứ."
Vạn Xuân Vân không chỉ là trung tâm buôn chuyện của phòng ngủ, mà cả lớp cũng vậy, cả ngày cứ như trung tâm tình báo, tin tức gì cũng không thoát khỏi tai cô nàng.
Kết quả là người ở ngay bên cạnh lại là người cuối cùng biết được, thật có lỗi với danh hiệu chủ nhiệm hội buôn chuyện của cô nàng.
Đồng Giai Nguyệt từ ngoài cửa bước vào nghe thấy giọng nói của Vạn Xuân Vân liền cười nói: “Còn nhiều chuyện cậu không biết lắm đâu.”
Vạn Xuân Vân nghe vậy lập tức tò mò: “Mau nói đi, còn chuyện gì nữa?”
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.