Bởi vì chuyện Tống Chiêu Huy năm ngoái bị thương, nên lần này chú ấy cũng đã xin giải ngũ, vừa hay là sau khi kết hôn với Trần Uyển Trân thì sẽ đến đơn vị mới nhậm chức.
Căn nhà được phân cho chú ấy ở phía Tây thành phố, nhưng chú ấy không lấy, mà chuyển về ở căn nhà cũ của mình, tuy là nhà cũ nhưng năm ngoái mới sửa sang lại, xây thêm thành căn nhà hai tầng gạch đỏ, cách đại viện không xa, chỉ cách một con đường lớn.
Cả nhà như vậy vẫn giống như chưa từng bị chia cắt.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc đã đến kỳ nghỉ hè, mùa hè năm nay nóng kinh khủng, nhưng mấy hôm trước Tống Chiêu Huy có gửi cho Thẩm Ngưng Sơ một cái quạt điện, đây là do nhà máy quốc doanh mà chú ấy đến nhậm chức sản xuất.
Lại còn nhờ người ta từ nhà máy ở Hải Thành chuyển đến một cái tủ lạnh, điều này khiến Thẩm Ngưng Sơ vui mừng khôn xiết, rảnh rỗi là lại ở nhà tự làm một ít kem que trái cây gì đó.
Ngày nào Cố Khiếu Hành về nhà cũng được nếm thử kem que vị mới, đây có thể coi là những ngày tháng tươi đẹp nhất của mùa hè.
Buổi tối ăn cơm xong, Thẩm Ngưng Sơ lại lấy một que kem trái cây ra làm thành đá bào, ăn kèm với trái cây theo mùa, hai người ngồi trong phòng khách vừa nghe radio vừa trò chuyện.
Cái quạt điện kia thì vẫn chưa dùng đến, bởi vì bình thường Cố Khiếu Hành thích quạt cho Thẩm Ngưng Sơ hơn.
Nói tới nói lui khẳng định là không thể nào không nhắc đến chuyện của mẹ, từ sau khi Trần Uyển Trân và Tống Chiêu Huy kết hôn, Thẩm Ngưng Sơ có thể nhìn thấy rõ ràng mẹ đã tròn trịa hơn, thật ra thì ở nhà ông bà ngoại cũng đã có chút rồi, bây giờ trải qua nửa năm, càng rõ ràng hơn.
Bởi vì mẹ chỉ cần hơi có hứng thú với thứ gì đó là Tống Chiêu Huy sẽ mua cho bằng được, ví dụ như hồi mùa xuân, trong nhà đều mua mấy túi mấy túi một lần.
Mẹ căn bản là ăn không hết, chú ấy còn mua thêm cho mẹ mấy túi nữa, ăn đến nỗi bây giờ Thẩm Ngưng Sơ không dám nghĩ đến thứ đó nữa.
Tống Chiêu Huy bây giờ quản lý nhà máy quốc doanh có đến mấy vạn người, tiền lương còn nhiều hơn trước kia, chú ấy và Trần Uyển Trân lại không định sinh con nữa, trước khi kết hôn còn đặc biệt đi triệt sản, cho nên tiền kiếm được đều dùng để nuôi vợ, có thể tưởng tượng được là nuôi đến mức nào rồi.
Cũng chỉ là nộp sổ tiết kiệm thôi, nếu mà không nộp thì chắc chắn là còn tiêu nhiều tiền hơn nữa.
Thấy mẹ sống tốt như vậy Thẩm Ngưng Sơ cũng yên tâm rồi, trước kia Thẩm Ngưng Sơ còn lo lắng mình kết hôn rồi mẹ sẽ buồn, dù sao thì hai mẹ con nương tựa vào nhau lâu như vậy.
Bây giờ xem ra cũng không cần lo lắng nữa, hơn nữa nhìn thấy mẹ ngày nào cũng vui vẻ, Thẩm Ngưng Sơ cũng có thể nhìn ra Tống Chiêu Huy là thật lòng yêu thương mẹ. Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặc dù theo lời mẹ nói thì toàn bộ mạch truyện đều đã thay đổi, nhưng mà tình cảm của chú Tống dành cho mẹ vẫn không hề thay đổi.
TruyenLau
Cố Khiếu Hành nghe vợ nói hài lòng về chú Tống như vậy, lại khẽ nói một câu: "Thật ra đội trưởng Tống còn làm rất nhiều việc."
"Còn gì nữa ạ?" Thẩm Ngưng Sơ một tay chống cằm nhìn Cố Khiếu Hành hỏi.
Cố Khiếu Hành cũng không giấu giếm, đem chuyện của Tống Chiêu Huy nói hết ra, bao gồm cả việc chú ấy giải ngũ cũng là vì mẹ.
Bởi vì chuyện của ba vợ, mẹ vợ thật ra vẫn luôn không yên tâm lắm về việc làm trong quân đội, kể cả lúc đó anh muốn theo đuổi Thẩm Ngưng Sơ, thật ra mẹ cũng không hài lòng lắm.
Cho nên để cho bà yên tâm, Tống Chiêu Huy mới xin giải ngũ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thẩm Ngưng Sơ nghe xong lời này càng thêm yên tâm, Cố Khiếu Hành thấy vậy cũng đưa tay xoa đầu vợ: "Cho nên, em cứ yên tâm đi."
Anh biết chuyện mẹ vợ tái giá Thẩm Ngưng Sơ vẫn còn có chút lo lắng, dù sao cũng sợ người ta nói ra nói vào làm đội trưởng Tống d.a.o động.
Dù sao đội trưởng Tống cũng chưa kết hôn, hai người lại không sinh con, điều kiện nhà họ Tống lại tốt, cho dù mẹ và chú Tống kết hôn rồi, vẫn có những người lắm chuyện muốn giới thiệu đối tượng cho chú ấy.
Thậm chí còn nói những lời chia rẽ đến tận tai bố mẹ chú Tống.
Cố Khiếu Hành vừa về đến nhà đã nghe vợ cằn nhằn mấy lần, lần này anh biết chuyện nên vội vàng về chia sẻ với vợ.
Ba Tống vì mẹ như vậy, sao có thể vì mấy lời đàm tiếu mà lung lay?
Biết được chuyện này, Thẩm Ngưng Sơ làm sao giấu nổi, hôm sau liền “chạy vội” đến chỗ mẹ kể hết mọi chuyện.
“Mẹ, chú Tống thật sự rất tốt.”
Trần Uyển Trân nghe xong, trên mặt cũng tràn đầy nụ cười hạnh phúc, thuận theo lời con gái gật đầu: “Lão Tống, ông ấy thật sự rất tốt.” Nho nhã khiêm tốn, một vị giám đốc nhà máy lớn như vậy mà về đến nhà không hề có chút khí thế nào, thậm chí còn chủ động giúp bà rửa chân.
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.