Qua Tết không lâu, thời tiết dần ấm lên, Thẩm Ngưng Sơ cũng đến đơn vị báo cáo.
Tuy rằng cô đã lâu không đi làm, nhưng có nền tảng cũng không thể ngăn cản cô được.
Thẩm Ngưng Sơ không chỉ làm việc xuất sắc mà trong thời gian tiếp theo còn đưa ra nhiều đề xuất rất hay cho đơn vị, chưa đầy nửa năm, cô đã trở thành kỹ sư trưởng thiết kế cầu đường độc lập.
Năm nay còn xảy ra một sự kiện trọng đại, đó là khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học, đây là sự kiện chấn động cả nước, đến cả trên đài phát thanh cũng liên tục đưa tin trong một thời gian dài, thanh niên trí thức ở nhiều nơi ban ngày lên lớp, buổi tối còn phải học tập.
Có lẽ là bị bầu không khí sôi nổi phấn khởi này ảnh hưởng, Thẩm Ngưng Sơ nghĩ đến sau khi khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học, việc mở cửa kinh tế sẽ sớm diễn ra, đơn vị của bọn họ sẽ rất bận rộn, bởi vì chỉ trong vòng hai ba mươi năm, đất nước đã xây dựng vượt qua cả thế kỷ của người khác.
Để chuẩn bị cho công việc tiếp theo, Thẩm Ngưng Sơ đã lên kế hoạch trước và gửi bản kế hoạch tương ứng, mặc dù cô chưa làm việc ở đơn vị được bao lâu nhưng những việc cô làm và những đề xuất đều rất đúng chỗ, vì vậy lãnh đạo cũng rất coi trọng, đã gọi riêng cô ấy đến văn phòng của mình, sau một cuộc họp ngắn, anh ta dự định áp dụng đề xuất của Thẩm Ngưng Sơ.
Nhờ đề xuất này mà mọi người trong đơn vị của cô ấy đã giảm bớt được một số công việc, không còn rườm rà dư thừa, mọi người đều vui vẻ, nhao nhao đòi mời Thẩm Ngưng Sơ đến nhà hàng mới khai trương để ăn cơm.
Nhà hàng đó mới được cải tạo vào năm ngoái, vì là tư nhân nên đầu bếp chính là ông chủ, bản thân ông ấy rất am hiểu ẩm thực Dung Thành, ai ăn rồi cũng mê.
Bây giờ có chuyện gì mọi người đều thích đến đó ăn cơm.
Tuy nhiên, Thẩm Ngưng Sơ từ chối ý tốt của mọi người: “Xin lỗi mọi người, hôm nay là tiệc thôi nôi của con gái tôi, tôi phải về nhà với con bé.”
Mọi người đương nhiên hiểu hoàn cảnh này, nên đều nói lần sau mời lại.
Tạm biệt đồng nghiệp, Thẩm Ngưng Sơ sải bước về phía cổng, Cố Khiếu Hành đã đợi sẵn ở cổng đơn vị từ sớm, nhìn thấy vợ từ xa đi tới liền xuống xe mở cửa đỡ cô lên xe, còn nói một câu: “Vợ hôm nay vất vả rồi.”
Thẩm Ngưng Sơ nhìn chồng đáp: “Anh cũng vậy.”
Cố Khiếu Hành chẳng thấy vất vả chút nào, bây giờ có vợ con bên cạnh, mỗi ngày đều tràn đầy năng lượng, toàn thân như có sức mạnh vô hạn, sao có thể thấy vất vả được.
Khi hai vợ chồng về đến nhà, trong nhà đã vang lên tiếng hò reo và tiếng cười nói, đẩy cửa bước vào mới phát hiện ra là cô nhóc Gia Nguyệt tinh quái này chọc cho mọi người cười đến không ngớt.
Tuy rằng còn chưa biết nói thành câu hoàn chỉnh, gọi ba ba, ma ma cũng còn chưa rõ ràng, nhưng thỉnh thoảng lại bật ra một tiếng cũng đủ khiến người ta vui vẻ rồi, trong nhà chỉ có một bảo bối như vậy, người thì lại đông, muốn ôm một cái cũng phải tranh nhau, thật là mới mẻ.
Thế nhưng nhìn thấy ba ma về, Gia Nguyệt không cần ai nữa, cứ ở trong lòng bà ngoại vừa nhún nhảy vừa không ngừng gọi ba ba, ma ma.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dáng vẻ này thật đáng yêu, Thẩm Ngưng Sơ bước nhanh đến đón con gái, hôn lấy hôn để, Gia Nguyệt thì cuộn tròn trong lòng mẹ cười khanh khách không ngừng. TruyenLau
Ba mẹ đã về, Gia Nguyệt cũng không cần ai khác, cứ bám lấy ba ma, nhưng lúc này cơm tối cũng đã chuẩn bị xong.
Hôm nay là tiệc thôi nôi của Gia Nguyệt, ngoài việc cả nhà quây quần ăn uống thì đương nhiên còn có việc quan trọng nhất chính là trò bốc đồ.
Ăn cơm xong, Thẩm Ngưng Sơ nhìn hai bà ngoại và ông ngoại đang bận rộn chuẩn bị, lúc nhìn thấy mẹ bưng đĩa đùi gà chiên ra thì ánh mắt Gia Nguyệt đang ở trong lòng Cố Khiếu Hành bỗng sáng lên, mồm miệng chúm chím, dáng vẻ như sắp bò đến lấy khiến Thẩm Ngưng Sơ phì cười.
Đột nhiên cô nhìn chồng nói: “Nếu lát nữa Gia Nguyệt bốc phải đùi gà thì con bé là đồ tham ăn rồi?” Hay là cất đùi gà đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Khiếu Hành cúi đầu nhìn con gái trong lòng, sau đó đưa tay nắm lấy tay vợ nói: “Tham ăn thì đã sao?”
“Mọi người chắc chắn đều mong Gia Nguyệt công thành danh toại.” Nhìn cả nhà đang bận rộn như vậy, nhỡ đâu con bé thật sự bốc phải đùi gà thì biết đâu lại thất vọng.
“Con gái của anh, chỉ cần con bé khỏe mạnh, hạnh phúc là được rồi, nếu con bé có thể công thành danh toại thì anh sẽ cổ vũ cho con bé, còn nếu không thì sống vui vẻ, hạnh phúc cả đời chẳng phải là một kiểu công thành danh toại khác sao?”
Thẩm Ngưng Sơ nhìn Cố Khiếu Hành, đúng lúc Gia Nguyệt cũng ngơ ngác nhìn mẹ rồi lại nhìn ba, bỗng nhiên nhoẻn miệng cười tươi với ba mẹ.
TruyenLau.com
Trái tim người mẹ già như cô lập tức tan chảy vì nụ cười này, sống vui vẻ, hạnh phúc cả đời chẳng phải là một kiểu công thành danh toại khác sao?
Đương nhiên là đúng rồi, bởi vì đó mới là điều cơ bản mà họ theo đuổi.
Lúc này, trời bên ngoài đã tối, ánh đèn vàng ấm áp trong nhà càng tô điểm thêm cho niềm vui trở nên nồng nàn hơn, những tràng cười vui vẻ theo khe cửa sổ, khung cửa lan ra ngoài.
Gia Nguyệt cũng bị bầu không khí vui vẻ hòa hợp lây nhiễm, cả buổi tối đều cười toe toét.
Thẩm Ngưng Sơ đưa tay nhéo nhéo bàn tay nhỏ của con gái, trên vai cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của chồng, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ôm vai mình, người đàn ông nhận ra động tác của cô liền cúi đầu nhìn cô, trong mắt cả nhà chỉ có nhau.
Khoảnh khắc đẹp đẽ này được Trần Luật đứng từ xa dùng máy ảnh ghi lại, sau đó lại lên tiếng nhắc nhở: "Em gái, lão Cố, hai người và Gia Nguyệt nhìn bên này nào!"
...
Kết thúc toàn văn
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia
Chương 213:
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn