Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Đại Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 105

Bởi vì trời tối, người đàn ông lại đi ngược sáng nên không nhìn rõ mặt, nhưng nhìn dáng người có chút giống Đào Nhất Bình, nhưng mà anh đối với Đào Nhất Bình ký ức đã rất mơ hồ, chỉ nhớ rõ anh ta cao tầm này.

Nhưng mà Đào Nhất Bình không phải còn ở Nam An sao? Từ Nam An đến Nghi Châu cho dù lái xe cũng phải ba bốn tiếng đồng hồ, huống chi buổi tối căn bản không có xe khách, sao có thể giống Đào Nhất Bình được, anh ta lại không biết bay.

Đang lúc Cố Khiếu Hành nghi ngờ thì Trần Tố trong lều cỏ dường như nghe thấy tiếng bước chân, đầu tiên là nhẹ nhàng gọi một tiếng, nhận được hồi đáp liền vui mừng chạy ra, nhìn thấy người đàn ông gần trong gang tấc, lập tức nhào tới, giọng điệu vô cùng tủi thân: “Nhất Bình, sao giờ anh mới về?”

Nhất Bình? Đào Nhất Bình? Trốn trong bóng tối Cố Khiếu Hành và Trần Luật nhìn nhau, Trần Luật ra vẻ khẳng định, quả nhiên là Đào Nhất Bình, bây giờ bắt người sao?

Cố Khiếu Hành lập tức ngăn Trần Luật lại, khẽ lắc đầu, sao có thể là Đào Nhất Bình được, Đào Nhất Bình rõ ràng còn ở Nam An.

Nhưng mà ngay sau đó lại nhìn về phía đôi nam nữ đang thân mật bên cạnh lều cỏ, không phải Đào Nhất Bình thì là ai? Chẳng lẽ Trần Tố còn không nhận ra Đào Nhất Bình sao?

Trần Luật và Cố Khiếu Hành nhiều năm ăn ý, sau khi hưng phấn cũng phát hiện sắc mặt anh không đúng, ánh mắt ra hiệu một cái, ‘Lão Cố, chuyện gì vậy?’

Cố Khiếu Hành chỉ làm một động tác tạm thời không được manh động.

Trần Luật tất nhiên nghi ngờ, nhưng cuối cùng vẫn không động, sau đó hai người yên lặng quan sát động tĩnh phía xa.

Lúc này Đào Nhất Bình rốt cuộc cũng lên tiếng: “Sao thế?”

Trần Tố có quá nhiều bất mãn và tủi thân, nhưng khi gặp được Đào Nhất Bình chỉ chọn hỏi điều quan trọng nhất: “Nhất Bình, thuốc anh đưa em lần trước còn xin người kia được nữa không?”

Lần này Đào Nhất Bình vì yểm hộ cho người nọ rời khỏi Tuyền Sơn, bản thân đã bị thương, người nọ nói Tuyền Sơn gần đây có biến, vì an toàn nên tạm thời bọn họ không thể có bất kỳ hoạt động nào, anh ta càng là tốt nhất ngay cả người cũng không nên gặp, anh ta cũng thật sự không còn cách nào mới mạo hiểm đến gặp Trần Tố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bây giờ nghe cô ta mở miệng muốn thứ này, không khỏi nghi ngờ: “Sao đột nhiên lại muốn cái này, không phải em nói…”

“Bọn họ tìm được con gái ruột rồi.”

“Cái gì? Sao lại đột nhiên tìm được rồi.” Đào Nhất Bình nhớ rõ trước khi mình rời đi Trần Tố còn thề son sắt nói Trần Quý Uyên bọn họ tuyệt đối sẽ không biết con gái mình là người khác.

Trần Tố lắc đầu: “Chuyện này nói ra thì dài dòng, tóm lại bây giờ ngay cả đại viện em cũng không vào được.”

Sắc mặt Đào Nhất Bình có chút phức tạp, không ngờ đường dây Trần Tố mà mình vất vả duy trì, vậy mà lại biến thành một quân cờ vô dụng.
TruyenLau.com
Lúc trước người nọ muốn mình ra tay thì anh ta đã cam đoan chắc nịch, chỉ cần Trần Tố ở trong tay mình, cấp trên muốn tình báo gì, anh ta đều có thể dễ dàng lấy được.

Kết quả bây giờ mình còn chưa có được gì thì Trần Tố đã phế rồi?

Bất cam và phẫn nộ tràn ngập trong lòng Đào Nhất Bình, hận không thể lập tức bóp c.h.ế.t Trần Tố, trong mắt đâu còn nửa phần tình nghĩa ngày xưa, cũng may là màn đêm che giấu sự hung ác, Trần Tố còn đang đặt tất cả hy vọng lên người Đào Nhất Bình.

“Nhất Bình, anh phải giúp em.”

Đào Nhất Bình nhẫn nại hỏi, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng: “Em lấy thứ này để làm gì?” Trần Tố dù sao cũng làm con gái của thủ trưởng mấy chục năm, anh ta không tin nhà họ Trần thật sự nhẫn tâm như vậy, mấy chục năm ơn dưỡng dục nói bỏ là bỏ sao?
TruyenLau
Cũng có thể là do tính cách Trần Tố cố chấp, anh ta nghĩ đến nhiều năm trước, kỳ thật chỉ cần Trần Tố chịu cúi đầu thì anh ta đã không đến mức bị nhà họ Trần đuổi đi.

Chỉ cần còn cơ hội, anh ta kiên quyết không thể để mặc cho Trần Tố lại tùy hứng như vậy nữa.

Trần Tố nghe Đào Nhất Bình nói vậy tưởng anh ta đồng ý giúp mình, bèn đem chuyện Vương Đại Hoa đến tìm mình nói ra: “Loại người như bà ta cũng muốn ở lại thành phố, đúng là nằm mơ giữa ban ngày, bà ta cũng xứng sao? Còn có con gái bà ta cũng muốn gả cho người thành phố, bệnh viện các anh không phải rất nhiều thanh niên độc thân sao? Anh tùy tiện tìm cho bà ta một người, đặt người trước mặt bà ta, nếu bà ta không biết điều thì cứ để bà ta bất tri bất giác biến mất.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu